Thập Niên 70: Anh Binh Mạnh Mẽ Quá Trêu Người, Cả Nhà Vợ Yêu Cầu Xin Tha Thứ
Chương 63:
Lần sau còn chưa biết khi nào mới thể quang minh chính đại lên huyện, Chu Đình Đình dứt khoát chạy khắp nơi, bán hết bảy tám phân đồ trên tay, lúc này mới thay quần áo trở lại, đạp xe dạo qu huyện.
Buổi trưa đương nhiên là ăn cơm ở nhà hàng quốc do, một bữa ba món mặn một món c, khiến Chu Đình Đình thu hút nhiều ánh , nhưng vậy thì ?
Cuốn sạch đồ ăn vào bụng, Chu Đình Đình đạp xe rời .
Chuyến hôm nay, kh lỗ, đáng giá, quay về nhà thôi.
Chuyến du lịch một ngày của Chu Đình Đình kết thúc mỹ mãn, đúng là tội nghiệp cho đại đội trưởng, lúc này vẫn đang ngồi trong văn phòng chủ nhiệm c xã lau nước mắt.
-Hu hu hu, dù chúng cũng kh cần đám th niên trí thức này nữa, ai muốn l thì l."
Lãnh đạo c xã cũng bối rối, ai cũng kh ngờ lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy.
Thời gian trước đội Đào Nguyên vừa mới đ.á.n.h được một đàn lợn rừng, c xã tuy kh ra sức, nhưng cũng được thơm lây kh ít.
"Tình hình nói chúng đều đã biết, nhưng nhiều th niên trí thức như vậy đều đã bén rễ ở đội Đào Nguyên của , đột nhiên đuổi ta , bảo họ đâu bây giờ?" Lãnh đạo c xã khuyên nhủ, nói những lời tốt đẹp,'Hành vi của chẳng là ép ta c.h.ế.t ?"
Đại đội trưởng: "!"
Ông ngẩn ngồi dưới đất trừng mắt, sau khi hoàn hồn thì khóc càng t.h.ả.m thiết hơn/Vậy nhà quê chúng dễ dàng lắm ? trời ăn cơm, chỉ là những chân lấm tay bùn làm việc dưới ruộng. Tổ t như vậy, chúng hâu hạ kh nổi."
"Ngài cứ coi như là Bồ Tát tốt bụng giúp chúng một lần, đưa bọn họ về nơi bọn họ đến."
Nhóm th niên trí thức ai cũng mắt mũi, mũi tim, giống như chim cút, kh nói một lời nào. Lúc mới đến còn kêu gào dữ dội, sau đó phát hiện đại đội trưởng thật sự là mặt dày mày dạn, lăn lộn ăn vạ, kh chút nể nang nào.
Sau khi quyết tâm đuổi họ ra khỏi đội Đào Nguyên, ai cũng hoảng sợ.
Việc phân c th niên trí thức đến đâu là đến đó, chắc c kh chuyện xuống n thôn được một nửa, giữa chừng lại đổi địa ểm.
Hơn nữa, bọn họ là bị đội cũ đuổi vì gây rối, những nơi thể chấp nhận bọn họ, chỉ cân dùng ngón chân nghĩ cũng biết kh là nơi tốt đẹp gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Họ kh dám lên tiếng, sợ thu hút sự chú ý của mọi .
Hơn nữa thái độ của lãnh đạo c xã, đó chính là kh muốn dây dưa quá nhiều vào chuyện này.
" mặc kệ,' đại đội trưởng ngồi bệt xuống đất, cực kỳ bất cần,'Xã viên trong đội của còn quản kh xuể, bên này còn cố tình gây thêm phiền phức cho ."
Các vị lãnh đạo, chúng ta hãy sờ vào lương tâm nói một câu từ tận đáy lòng, cũng kh mong họ giúp gì cho đội của chúng , ngay cả kh gây rối cũng kh làm được." Nói xong, đại đội trưởng nghẹn ngào, đàn bốn mươi năm mươi tuổi mắt cũng đỏ hoe, Lên núi chọc giận lợn rừng, đó là lợn rừng đ! Gây họa cho chính thì thôi, còn suýt chút nữa l mạng đứa trẻ nhỏ trong làng chúng .'
Đại đội trưởng giơ tay ra hiệu chiều cao của bọn trẻ,'Chỉ cao b nhiêu thôi, bốn năm đứa trẻ, nếu kh nhờ th niên trí thức họ Chu nh tay nh mắt, đội của chúng bao nhiêu cha mẹ tóc bạc tiễn con tóc x? Đây là c.h.ế.t yểu, đây là tai họa từ trên trời rơi xuống!"
Lời than thở của đại đội trưởng là sự thật, những đứa trẻ này cơ bản đều là do lớn lên, con cái nhà ai thì nhà xót. Con cái của đội, đại đội trưởng càng xót xa.
Ông biết bây giờ làm ầm ĩ lên, thể sẽ kh thu được kết quả gì, nhưng nếu cứ nhẹ nhàng nhấc lên nhẹ nhàng đặt xuống, về sau khu nhà th niên trí thức chẳng là lật trời ?
làm âm ï, càng âm ï càng tốt, th thế lớn cũng thể cho bọn họ một bài học, biết thân biết phận.
Về sau làm những chuyện kh đầu óc đó, cũng cân nhắc xem, hậu quả gánh vác nổi hay kh.
Các lãnh đạo c xã nhau, đại đội trưởng đang khóc lóc sưng húp mắt, trong lòng ít nhiều cũng chút khó chịu. "Thôi được rôi, như nói, phạm lỗi thì kh thể kh bị phạt, nhưng tương tự, làm việc tốt cũng kh thể kh khen thưởng."
"Cô th niên trí thức họ Chu kia hiện giờ đang ở đâu?"
Bản thân đại đội trưởng còn chưa kịp đề cập đến phần thưởng cho Chu Đình Đình, lãnh đạo c xã đã tự đề cập, trong lòng vui mừng,Th niên trí thức họ Chu đang ở trong đội, nói vẫn là vì cô !"
Đại đội trưởng kh chớp mắt,'Một thân bản lĩnh, sức lực lớn như vậy, nếu nói là làm việc dưới ruộng, đừng nói là một ngày 10 c ểm, cô một buổi sáng đã thể làm được một c ểm trọn vẹn."
"Nhưng cô lại kh ."
"Tại vậy?"
"Vì muốn bảo vệ bọn trẻ trong đội của chúng ,' đại đội trưởng bịa chuyện,/Cô theo bọn trẻ cắt cỏ heo, một ngày ba c ểm, một đứa trẻ quên vì khác như vậy."
Đại đội trưởng dọn đường xong, lạ bắt đâu khóc lóc t.h.ả.m thiết " nói xem đều là th niên trí thức xuống n thôn, tại sự khác biệt giữa với lại lớn như vậy chứ ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.