Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên
Chương 46: Thư Nhà Báo Bão, Chiến Thần Gia Đấu Ra Tay
Ngay trong đêm, bà liền lôi thằng ba ra đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Khiến bà cũng chẳng dám hó hé gì đến chuyện xem mắt cho con gái nữa.
Đúng là c toi nuôi nấng đứa con này.
Đến tiền sính lễ mà thím Tiếu cũng lười đòi, kh vào được túi thì cũng coi như c cốc.
Thôi kệ xác nó, bà kh thèm quản nữa.
“Mẹ, mẹ đừng xị cái mặt ra nữa.”
“Con gái mẹ gả cho th niên trí thức văn hóa, nói ra ngoài cũng thể diện mà.”
“Chứng tỏ con gái mẹ ưu tú, được mẹ nuôi dạy khéo. Vả lại, tuy con kh lương tâm cho lắm, nhưng dù cũng nhà mẹ đẻ chứ.”
“Chẳng lẽ con lại để cả nhà chồng lẫn nhà mẹ đẻ đều kh cần à?”
“Nếu con thật sự thể vào thành ăn lương thực cung cấp, lẽ nào con lại quên mẹ được?”
Sắc mặt thím Tiếu dịu một chút, “Hừ, tao mà còn tr mong được vào mày à?”
“Cái tính của mày thế nào tao còn kh biết ? Cái loại ăn no thịt kho tàu là quên mất một bà mẹ già này.”
“Sự việc đã đến nước này, bây giờ nói gì cũng muộn .”
“D tiếng cũng hỏng cả …”
Ai, con gái lớn , kh quản được nữa, thím Tiếu bực bội kh thôi.
“Mày thích làm gì thì làm! Đường tự mày chọn, sau này đừng khóc là được.”
“Mẹ, đây là mẹ nói đ nhé, vậy hôm nay tan làm con đến ểm th niên trí thức chăm sóc cho th niên trí thức Phùng đây!”
“Nói cũng nói lại, th niên trí thức Phùng này cũng xui xẻo thật. Đi vệ sinh thôi mà cũng gặp hố sụt.”
“Cả đại đội trưởng nữa, sửa nhà mà cũng kh biết cho ta sửa lại cái nhà xí!”
Những ngày tiếp theo, Phùng Kiến Quân vừa mở mắt ra là lại th gương mặt đong đầy thâm tình của Tiêu Nguyệt Hoa.
Vỏn vẹn m ngày, ta suýt bị hành hạ đến phát ên, cả gầy rộc một vòng.
Tiêu Nguyệt Hoa này hiền thục quá, nói là quá mức hiền thục.
Lau , đút cơm, xoay dọn dẹp vệ sinh, đến cả vệ sinh cũng đòi giúp ta nâng “chú chim nhỏ”.
Ở ểm th niên trí thức, ngày nào cũng thể nghe th tiếng gầm gào như ác long của Phùng Kiến Quân.
Khiến cho cả ểm th niên trí thức Tô Th Từ với ánh mắt vài phần sợ hãi.
Mọi đều kh kẻ ngốc, mục đích trước đó của Phùng Kiến Quân, chẳng m ai kh ra.
Ngay cả chuyện Phùng Kiến Quân bị “nổ”, bọn họ đều nghi ngờ là do Tô Th Từ làm, nhưng lại kh bằng chứng.
Các đồng chí nam càng thêm lo lắng bất an, trong lòng thầm dặn dò bản thân, tuyệt đối kh được rơi xuống nước, nếu kh chẳng biết sẽ bị ai vớt mất.
Gặp rơi xuống nước cũng tuyệt đối kh được tiến lên, cứ co giò lên mà chạy là được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-46-thu-nha-bao-bao-chien-than-gia-dau-ra-tay.html.]
Bằng kh, hạnh phúc cả đời này khi lại tong.
Mùa xuân nh chóng đến những ngày cuối cùng, trong khoảng thời gian này, Tô Th Từ cũng chờ được một lá thư của bà nội.
Bức thư dài đến hai trang, trong đó hơn một trang là c.h.ử.i rủa Tô Nghị và Tần Tương Tương.
Tô Th Từ cách trang gi cũng cảm nhận được sức sống căng tràn của Lý Nguyệt Nương.
Trong thư, Lý Nguyệt Nương cũng kh giấu giếm cháu gái.
Bà nói rằng ở tuổi này lại bị khu phố phân c dọn dẹp nhà vệ sinh c cộng.
Nếu kh do Tần Tương Tương chọc gậy bánh xe, bà tuyệt đối sẽ kh sống những ngày khổ sở thế này.
Tô Trường Kh và Từ Vị Hoa sau khi bị Ủy ban Cách mạng đưa thì bặt vô âm tín.
Bà muốn tống cả nhà Tô Nghị vào trong, kh ngờ Tần Tương Tương còn tàn nhẫn hơn bà, trực tiếp mang con cắt đứt quan hệ với Tô Nghị.
Tô Nghị đúng là cái thứ vì cách mạng mà sẵn sàng hiến cả nhà, đến mức c.h.ế.t cả bố mẹ, trong lòng trong đầu đúng là chỉ đảng.
Vào trong vào thời ểm nhạy cảm này, ai cũng nghĩ tiêu đời .
Kh ngờ ở trong đó viết tài liệu mười ngày đã được thả ra, cũng may là kh biết chính bà đã tố cáo .
Thế là bà lại lon ton chạy đến trước mặt Tô Nghị, nhỏ t.h.u.ố.c mắt cho Tần Tương Tương, dỗ cho cái thằng cha ngu ngốc đó xoay như chong chóng.
Bước tiếp theo chính là lừa Tô Nghị lợi dụng mối quan hệ trong tay để tra xem con trai và con dâu bà bị đưa đâu.
Tốt nhất là đổi cho họ một cái tên, để tránh Tần Tương Tương giở trò mờ ám sau lưng.
Cuối thư, bà còn dặn dò Tô Th Từ, bảo cô cứ yên tâm ở n thôn, m năm gần đây đừng nghĩ đến chuyện về thành phố.
Bây giờ trong thành đang loạn, chuyện trong nhà cũng bảo cô đừng bận tâm, bảo vệ tốt bản thân là việc quan trọng nhất.
Bên phía vợ chồng Tô Trường Kh đã bà lo, nếu tin tức bà sẽ gửi thư tới.
nói rằng, sau khi nhận được thư, trái tim đang nóng như lửa đốt của Tô Th Từ cũng đã ổn định lại một chút.
Nhưng cũng chỉ là ổn định một chút mà thôi, trong lòng cô hiểu rõ.
Bây giờ kh biết bố mẹ đang ở đâu, cô cũng chẳng cách nào.
Nhưng cô biết, tình hình của bố mẹ chắc c kh lạc quan như những gì bà nội thể hiện.
Trước đây cô cũng từng nghe kh ít chuyện về thời kỳ này.
Biết rằng giới trí thức và các nhà nghiên cứu thời kỳ này thê t.h.ả.m đến mức nào.
Bị bắt nạt, sỉ nhục thì kh nói, nếu bị đưa đến những đội sản xuất hoặc n trường khó ở, ai cũng thể dẫm lên hai chân. Ban ngày làm việc, tối đến còn học tập và kiểm ểm, bị đ.á.n.h bị mắng, ăn kh đủ no mặc kh đủ ấm là chuyện thường tình.
nhiều trí thức đã kh thể cầm cự được đến ngày trở về, may mắn sống sót trở về cũng mang trên đầy bệnh tật.
Cũng kh thể trách Lý Nguyệt Nương lại tức giận đến mức muốn đè c.h.ế.t cả nhà Tô Nghị và Tần Tương Tương.
Đổi lại là ai cũng sẽ suy nghĩ tàn nhẫn như vậy.
Tiêu Nguyệt Hoa cũng là một tàn nhẫn, mặc cho Phùng Kiến Quân c.h.ử.i mắng thế nào cũng quyết kh lùi một bước.
Cô ta đã sớm nghĩ th suốt, đàn trong thành phố cô ta với kh tới, nhưng đàn ở n thôn thì cô ta kh cam lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.