Thập Niên 70: Bị Đuổi Ra Cửa, Ta Bước Thẳng Vào Quân Khu
Chương 265:
"Tỉnh à, bé, cảm th thế nào ?" Tống Vân cười hỏi.
Nghiêm Linh Linh tò mò Tống Vân, lại chút e thẹn, rúc vào lòng mẹ.
Chị Từ cười nói: "Sốt đã hạ , vừa hỏi, cháu nói kh th khó chịu ở đâu, chỉ là cổ họng vẫn còn hơi đau."
Tống Vân gật đầu: "Cổ họng cháu bị viêm khá nặng, ngày mai chị đưa cháu đến bệnh viện l ít t.h.u.ố.c kháng viêm uống."
Nghiêm Linh Linh trốn trong lòng mẹ lén Tống Vân, ánh mắt dừng lại trên chiếc đĩa Tống Vân đang cầm, nuốt nước bọt.
Đợi chị Từ thay quần áo xong cho con, Tống Vân đưa đĩa qua: "Hai mẹ con chắc chưa ăn tối kh, đây là bánh vừa hấp, còn nóng, mau ăn lót dạ ."
Trước đó chị Từ vẫn luôn lo lắng cho con, căn bản kh tâm trí nghĩ đến chuyện ăn uống, cũng kh th đói, lúc này con đã hạ sốt, tinh thần chị thả lỏng, lại th bánh màn thầu nóng hổi, bụng lập tức kêu ùng ục.
Chị ngại ngùng: "Đã muộn thế này còn đến làm phiền cô, lại còn ăn đồ của cô, thật ngại quá."
Tống Vân đặt đĩa vào tay chị Từ: "Chỉ là hai cái bánh màn thầu thôi, mau cầm l, con bé đói ."
Chị Từ nhận l bánh, Tống Vân lại rót cho hai mẹ con một bát nước ấm.
Chị Từ th con gái mắt hau háu bánh màn thầu trong đĩa, liền cười: "Linh Linh, mau cảm ơn bác sĩ Tống con."
Linh Linh mở to mắt, e thẹn nói cảm ơn Tống Vân.
"Kh gì, mau ăn , ăn xong sẽ kiểm tra lại cho cháu."
Tuy chỉ bánh màn thầu và nước ấm, nhưng hai mẹ con lại ăn ngon lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-265.html.]
Chị Từ ăn xong liền nói: "Bánh màn thầu cô làm ngon hơn ở nhà ăn của chúng ta nhiều, bánh ở tiệm ăn quốc do cũng mua , tuy nguyên liệu chắc c, nhưng vị ngon kém xa của cô."
Chị Từ th con gái ăn ngon, muốn hỏi Tống Vân cách làm bánh màn thầu, nhưng lại ngại, biết đâu cách làm này là bí quyết của ta, hỏi ra ta trả lời cũng kh được, kh trả lời cũng kh xong, thành ra khó xử, cuối cùng vẫn kh hỏi.
Đợi Linh Linh ăn xong, Tống Vân kiểm tra cho cô bé: "Viêm họng kh thể kéo dài thêm, chỗ tạm thời kh t.h.u.ố.c kháng viêm, ngày mai chị nhất định đến bệnh viện l t.h.u.ố.c kháng viêm cho Linh Linh uống, nếu kh sẽ lại sốt lại." Nói xong, cô l hai tờ gi dầu to bằng lòng bàn tay từ hòm t.h.u.ố.c ra, mỗi tờ gi bọc hai viên thuốc: "Đây là t.h.u.ố.c hạ sốt tự làm, ngày mai nếu Linh Linh lại sốt, sốt kh cao thì uống cái này, sốt cao thì đến bệnh viện, nếu là buổi tối thì chị cứ đến tìm , ban ngày kh ở nhà, nhưng tối chắc c sẽ về."
Trong hòm t.h.u.ố.c của cô đã hết t.h.u.ố.c kháng viêm tự chế từ lâu, đã lâu kh hái thuốc, những viên t.h.u.ố.c kháng viêm làm trước đây đều để lại thôn Th Hà cho ba mẹ, định đến đây sẽ sắc lại, nhưng từ khi đến đây vẫn luôn bận rộn, kh thời gian, kh cơ hội.
Chị Từ luôn miệng cảm ơn, hỏi cô tiền t.h.u.ố.c bao nhiêu, Tống Vân l hai đồng.
Hai đồng thực ra kh rẻ, đến bệnh viện l t.h.u.ố.c chỉ mất m hào, nhưng t.h.u.ố.c của Tống Vân kh giống, cô dùng nhiều d.ư.ợ.c liệu hơn, hiệu quả tốt mà kh tác dụng phụ, bán hai đồng đã là bán lỗ vốn.
Chị Từ tận mắt chứng kiến hiệu quả của viên t.h.u.ố.c Tống Vân đưa ra, chỉ trong thời gian ngắn đã giúp con gái hạ sốt, tinh thần cũng hồi phục, còn nh hơn cả truyền nước ở bệnh viện, t.h.u.ố.c tốt như vậy, chị đương nhiên kh chê đắt, sảng khoái trả tiền, lại cảm ơn một hồi mới đưa con gái rời .
Bánh màn thầu của Tống Vân cũng đã hấp xong, trời kh còn sớm, cô đun nước tắm rửa về phòng, theo lệ thường ngồi xếp bằng trên giường luyện c.
Gần đây cô sử dụng nội nguyên chân khí khá thường xuyên, thậm chí thường xuyên tiêu hao hết nội nguyên chân khí tích lũy đã lâu, buộc càng nỗ lực luyện c hơn, tích lũy lại nội nguyên chân khí. Trong quá trình này, cô phát hiện lượng chân khí trước đây cần ba ngày mới tích lũy được, bây giờ một ngày đã thể tích lũy được, và cửu mạch dường như được mở rộng hơn, thể chứa được nhiều nội nguyên chân khí hơn, cô nghi ngờ c lực của đã tăng lên cấp hai mà sư phụ từng nói.
Kiếp trước cô luyện nhiều năm cũng kh lên được cấp hai, ngay cả sư phụ cũng cả đời dừng lại ở cấp một, kiếp này mới luyện được bao lâu?
Tống Vân đoán là liên quan đến cơ thể, luyện c cũng cần thiên phú, ngoài ngộ tính, ều kiện bẩm sinh của cơ thể cũng quan trọng, chắc là ều kiện bẩm sinh của cơ thể này phù hợp với khí c cô luyện, cộng thêm việc gần đây thường xuyên sử dụng lượng lớn nội nguyên chân khí, liên tục kích phát tiềm năng, mới thể trong thời gian ngắn từ cấp một lên cấp hai.
Tống Vân vui mừng khôn xiết, luyện thêm nửa tiếng, cho đến khi chân khí trong cơ thể tràn đầy, mới hài lòng nằm xuống nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Tống Vân và Cổ lão ăn sáng xong liền mang một túi bánh màn thầu đến bệnh viện.
Chị Từ cũng đưa con gái Nghiêm Linh Linh đến bệnh viện, sau khi bác sĩ xem tình hình của Linh Linh, đã kê cho cô bé t.h.u.ố.c kháng viêm. Chị Từ l t.h.u.ố.c mà Khương Sân đã kê trước đó cho bác sĩ xem: "Bác sĩ xem giúp đây là t.h.u.ố.c gì."
Chưa có bình luận nào cho chương này.