Thập Niên 70: Bị Đuổi Ra Cửa, Ta Bước Thẳng Vào Quân Khu
Chương 33:
Tống Vân cầm đèn pin quét một vòng trong lều, phát hiện gian lều nhỏ này thật sự là cái gì cũng thiếu. Ngoài những vật dụng cơ bản để duy trì sự sống ra thì ngay cả cái ghế đẩu cũng kh , càng đừng nói đến phích nước nóng. Cũng may cô tìm được nửa bát nước trong.
Mẹ hiện tại kh ăn được gì, nhưng nước hẳn là thể uống vào.
Tống Vân lặng lẽ l ra dịch dinh dưỡng cấp thấp tồn trong ô chứa đồ của hệ thống, bóp một nửa lượng dịch dinh dưỡng còn lại khoảng một phần ba vào bát. Lại tiêu tốn 100 Tinh Tệ đổi một ống t.h.u.ố.c hạ sốt, sau khi xem kỹ hướng dẫn, cô bóp một phần mười lượng t.h.u.ố.c vào trong bát nước.
Điều trị viêm phổi quan trọng nhất là hạ sốt. Hạ sốt chỉ là trị ngọn kh trị gốc, nhưng trước mắt hạ sốt trước sẽ làm bệnh dễ chịu hơn một chút.
Tống Vân tìm được một cái ca tráng men hơi biến dạng tróc sơn nhưng kh ảnh hưởng đến việc sử dụng, đổ toàn bộ số dịch dinh dưỡng còn lại vào nồi cháo trắng, khu đều múc ra một ca đầy, bưng đến trước mặt Tống Hạo: "Ba, đây là cháo con nấu, vẫn còn nóng, ba mau ăn chút ."
Lúc này Tống Hạo đã nghe T.ử Dịch kể xong những chuyện xảy ra m ngày nay. Biết được hai đứa nhỏ là th qua diện th niên xung phong xuống n thôn để tới đây, trong lòng thoáng an tâm. Chỉ cần bọn trẻ cẩn thận chút, kh tiếp xúc với trước mặt ngoài thì hẳn là sẽ kh .
Ông nhận l ca tráng men, đôi mắt đỏ hoe: "Tiểu Vân, cha mẹ nuôi ... đối xử với con kh tốt, kh ?"
Tống Vân bưng nước ngồi ở mép giường, nhẹ giọng nói: "Đều qua , tốt hay kh cũng chẳng quan trọng nữa. Về sau con chỉ là con gái của ba mẹ thôi."
Vừa nghe con gái nói vậy, Tống Hạo còn gì mà kh hiểu.
Chỉ là kh ngờ Tống Trân Trân lại nhẫn tâm ác độc như vậy. Bao nhiêu năm tỉ mỉ dưỡng dục, thế mà lại nuôi ra một con ‘bạch nhãn lang’. Trước kia con bé học tập kh tốt, cũng chỉ nghĩ nó kh năng khiếu, diện mạo chiều cao kh giống và Th Hà, cũng kh nghĩ nhiều, trước sau vẫn nâng niu nó trong lòng bàn tay mà che chở. Chẳng sợ nó đột nhiên đưa ra chứng cứ ôm sai năm đó ở bệnh viện, chứng minh Tống Trân Trân kh con ruột của , cũng chỉ mừng cho Tống Trân Trân, thể tránh được tai kiếp này, một nơi tốt đẹp. Ông thật lòng mừng cho Tống Trân Trân, cũng mười phần yên tâm giao phó T.ử Dịch cho Tống Trân Trân, rốt cuộc làm chị em bao nhiêu năm, ít nhiều cũng thể tr nom một chút. Ai ngờ đâu, Tống Trân Trânthế mà lại nhẫn tâm vứt bỏ T.ử Dịch cho ta như vậy. Nếu kh Tiểu Vân, cũng kh dám tưởng tượng T.ử Dịch hiện tại ra .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-33.html.]
Tống Vân bảo T.ử Dịch l ểm tâm ra cho Tống Hạo ăn, còn cô thì đỡ Bạch Th Hà đang gần như hôn mê dậy, ôm bà vào trong ngực, bảo T.ử Dịch bưng bát, cô từng thìa từng thìa bón nước trong bát vào miệng Bạch Th Hà.
lẽ cơ thể cũng đang thiếu nước, sau m thìa, Bạch Th Hà đã thể tự chủ động nuốt, một bát nước nh đã uống hết.
Nước uống xong, vẫn trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.
Tuy nhiên, hô hấp so với trước đó đã êm hơn nhiều, sắc mặt cũng hơi chút huyết sắc, thể th được dịch dinh dưỡng này quả thực hiệu quả giảm nhẹ bệnh tình của bà.
Tống Vân trong lòng đã tính toán, cho dù ngày mai kh tìm th t.h.u.ố.c trị viêm phổi nặng, cũng thể tiếp tục dùng dịch dinh dưỡng để duy trì, ít nhất sẽ kh để bệnh tình tiếp tục chuyển biến xấu, thể tr thủ cho bà thêm nhiều thời gian.
Tống Hạo từ khi bị đ.á.n.h thành "lão hữu" (phần t.ử xấu), chưa từng được ăn một bữa cơm no. Giống như bát cháo gạo trắng thơm phức lại đặc sệt trước mắt này, càng là nghĩ cũng kh dám nghĩ. Mỗi ngày kh cháo rau dại loãng toẹt thì là bánh bột tạp trộn rau dại rát cả họng, chỉ thể ăn no ba phần, đảm bảo kh c.h.ế.t đói là được, ban đêm nào cũng đói đến mức kh ngủ nổi.
Tống Hạo ăn hết một ca tráng men cháo trắng liền th no, ngay cả ểm tâm cũng chưa ăn. Chính cũng cảm th kỳ quái, rõ ràng trước khi ăn đói đến cồn cào, cảm giác thể ăn hết một con trâu, hơn nữa sức ăn ngày thường của tuyệt đối kh chỉ ngần này, nhưng lúc này mới như vậy đã no . Cảm giác giống như trước kia ăn bốn cái màn thầu ở tiệm cơm quốc do vậy, triệu chứng ho khan dường như cũng giảm bớt một chút, hiện tại cảm th tốt.
Tống Vân thì biết rõ, dù cháo thêm dịch dinh dưỡng kh chỉ thể ều dưỡng cơ thể mà còn làm tăng cảm giác no bụng.
Th Tống Hạo bu ca xuống, cô đứng dậy cầm l, đổ hết phần cháo còn lại trong niêu đất ra. Ca và bát đều đầy ắp, còn thừa một chút, Tống Vân bảo T.ử Dịch ăn nốt.
"Ngày mai con tìm được t.h.u.ố.c xong dùng cái niêu đất này để sắc thuốc, nên con mang về. Đợi m hôm nữa cơ hội trấn trên, con sẽ mua hai cái nồi, đưa tới cho ba mẹ một cái." Tống Vân nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.