Thập Niên 70: Bị Đuổi Ra Cửa, Ta Bước Thẳng Vào Quân Khu
Chương 41:
Cái ấm trà này ngược lại làm Tống Vân sáng mắt lên. Loại ấm trà này ngoại hình kh bắt mắt nhưng lại thực dụng, ba mẹ bên kia vừa lúc đang cần.
“Loại ấm trà này còn kh ạ? Cháu muốn mua thêm hai cái.”
Lúc này bác Trương và bác Lý cũng nói chuyện xong, ra sân sau vừa lúc nghe được lời Tống Vân nói. Ông bác Lý lập tức mặt mày hớn hở: “ , đây là thứ ta tùy tiện nung chơi thôi, hôm nay cháu mua nhiều, tặng thêm cho cháu hai cái nữa.”
Nói tự vào căn nhà gỗ nhỏ ở góc sân, l ra hai cái ấm gốm tương tự, ngoại hình đơn giản thô kệch nhưng chắc c.
thích món đồ mới nung ra, bác Lý vui hơn bất cứ thứ gì, tay chân nh nhẹn giúp đỡ chuyển đồ lên xe, đưa bọn họ ra tận cửa thôn mới quay về.
Tống Vân cười nói với bác Trương: “Bác Lý thật nhiệt tình, hôm nay cháu cũng là nhờ phúc của bác, được bác bớt cho kh ít đâu ạ.”
Tống Vân liếc cái tẩu t.h.u.ố.c lá sợi dắt bên h bác Trương, cái tẩu đã cũ nát, cũng kh treo túi thuốc, hiển nhiên là đã lâu kh hút.
Cô l ra hai bao t.h.u.ố.c lá Đại Tiền Môn đã chuẩn bị từ trước, lặng lẽ bỏ vào cái túi vải đựng lương khô và nước treo trên bác Trương.
Ông bác Trương thật lòng yêu thích cô bé trước mắt này, lớn lên xinh đẹp, nói chuyện lễ phép dễ nghe, lúc nào cũng tươi cười, lễ tiết, hành sự cũng l lẹ, giao tiếp với trẻ tuổi như vậy thật thoải mái.
“Lão già kia cũng chỉ chút tay nghề , khách mua là tốt , lão nào dám bán đắt,cũng chẳng chrỉ do nể mặt ta.” Bác Trương cười xua tay.
Hai dọc đường nói chuyện phiếm trở lại thôn Th Hà. Bác Trương đ.á.n.h xe bò vào cái sân hoang, hô to một tiếng, m đang làm việc bên trong lập tức chạy ra, giúp đỡ chuyển đồ đạc trên xe ra sân sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-41.html.]
Hôm nay tới hỗ trợ làm việc đều là th niên trai tráng trong thôn Th Hà, mọi cũng là lần đầu tiên th Tống Vân. Ai n đều vươn cổ lén lút đ.á.n.h giá, cô nương như hoa như ngọc thế này, làng trên xóm dưới chưa từng gặp qua, so với những nữ th niên trí thức đến trước đó thì đẹp hơn kh biết bao nhiêu lần. Chỉ là cái dáng vẻ kiều kiều nhược nhược này, thật sự thể làm việc nhà n ? Lại còn mang theo một đứa em trai, về sau ngày tháng cũng kh biết thể sống thành cái dạng gì.
Tống Vân đối với những ánh mắt đ.á.n.h giá này kh chút nào để ý, mỉm cười đón nhận ánh mắt của mọi , cười liên th nói lời cảm tạ. Đồ đạc dọn xong lại đến phía trước tạ lỗi: “Vốn dĩ mời mọi tới hỗ trợ là lo cơm nước, nhưng chỗ này của cái gì cũng kh , ngay cả nước uống cũng kh l ra được, chỉ thể nợ mọi trước. Chờ ngày nhà sửa xong, nhất định mời mọi ăn một bữa ngon, cảm ơn mọi m ngày nay vất vả.”
Trong lòng mọi vốn dĩ chút kh hài lòng, ở n thôn làm giúp được bao cơm là lệ thường, bọn họ tuy rằng cầm tiền c nhưng cũng muốn ăn một bữa miễn phí. Lúc này nghe Tống th niên nói vậy, chút bất mãn trong lòng lập tức tan thành mây khói, cười nói: “Cô đến cái nồi nấu cơm còn kh , chúng vốn dĩ cũng kh định ăn cơm của cô. ều, cô nói xong việc mời chúng ăn ngon, chúng sẽ coi là thật đ nhé.”
“Nhất định là thật!” Tống Vân ha ha cười nói.
Một câu nói này khiến ấn tượng của mọi đối với Tống Vân tăng vọt, tốt đến kh được, làm việc cũng càng thêm ra sức.
Tống Vân trở lại sân sau, Tống T.ử Dịch đang vây qu m cái lu nước, nồi niêu, bình gốm mới mua về xem đầy vẻ lạ lẫm, m thứ này lúc ở Kinh Thị bé chưa từng th qua.
Tống Vân giới thiệu cách sử dụng từng món cho , giao cho một nhiệm vụ, l giẻ lau chùi sạch sẽ m cái bình cái hũ này, hiện tại, cô còn nhà thợ mộc Lưu mua thùng nước và đòn gánh, còn đặt đóng chút đồ gia dụng, phỏng chừng một lúc lâu mới về được.
“Chị mua thùng xong sẽ thẳng ra đầu thôn gánh nước, chờ chị về chúng ta lại dùng nước lau rửa, em cứ lau sạch bùn đất bên trên trước , kh cần vội, từ từ mà lau, chú ý đừng để bị xước tay.”
Tống T.ử Dịch liên tục gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh. thể cùng chị gái chia sẻ việc nhà, cảm th vui vẻ, kh là gánh nặng.
Tống Vân lại vội vàng vào trong thôn, dọc đường hỏi thăm tìm được nhà thợ mộc Lưu. Vào cửa liền chạm mặt thợ mộc Lưu với khuôn mặt đen sì, ánh mắt qua kh m thiện cảm. cô cũng kh biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thể cười hỏi: “Đội trưởng Lưu nói với cháu chỗ bác thùng gỗ đóng sẵn, bảo cháu qua xem, hiện tại bác tiện kh ạ?”
Thợ mộc Lưu vừa th cô gái này là th niên trí thức, vốn định đuổi , nhưng nghe cô nói là do đội trưởng bảo tới, lại th vẻ mặt tươi cười, liền nuốt lời đuổi trở vào, dầu duỗi tay kh đ.á.n.h tươi cười. Nhưng cũng chỉ là kh phản ứng cô mà thôi.
Thợ mộc Lưu xoay rít t.h.u.ố.c lào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.