Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Bị Đuổi Ra Cửa, Ta Bước Thẳng Vào Quân Khu

Chương 560:

Chương trước Chương sau

T.ử Dịch hừ một tiếng: “Coi em kh tồn tại kh?” lườm Tề Mặc Nam: “Em coi trai, vậy mà lại muốn làm rể em, kh?”

Tề Mặc Nam cười: “Em kh muốn làm rể em à?”

Cũng kh là kh muốn, chỉ là quá đột ngột, nhất thời chưa kịp th suốt.

Tống Vân trêu T.ử Dịch: “Vậy em muốn ai làm rể em?”

T.ử Dịch liếc Tề Mặc Nam đang căng thẳng, đảo mắt một vòng, sờ cằm nói: “Em th bác sĩ Tư…”

Chưa đợi T.ử Dịch nói xong, Tống Vân đã ho sặc sụa, suýt nữa thì c.h.ế.t sặc.

“Đừng nói bậy!” Tống Vân ho đến mặt đỏ bừng: “ sắp là rể họ của em , đừng nói lung tung.” Đó là sư phụ, cô chưa bao giờ cái suy nghĩ đại nghịch bất đạo này.

T.ử Dịch bất mãn: “Em còn chưa nói xong, hai căng thẳng cái gì? Em vốn dĩ muốn nói bác sĩ Tư làm rể họ của em cũng tốt, là chị tự nghĩ bậy.”

Kh thể nói chuyện tiếp được nữa, Tống Vân th mệt lòng: “Được được , em đói , gì ăn kh?”

Tề Mặc Nam vội nói: “ đã bảo Hà Hồng Quân l cơm cho em , chắc bây giờ đã l xong, xem .”

Tề Mặc Nam quay ra ngoài, Tống Vân dùng ngón trỏ chỉ vào T.ử Dịch: “Nhóc con, cố ý kh?”

T.ử Dịch lè lưỡi, cười hì hì.

Tống Vân kéo T.ử Dịch lại: “Nói nghiêm túc, em thật sự kh muốn Tề Mặc Nam làm rể em à?”

Bên ngoài, Tề Mặc Nam lại quay lại, vừa hay nghe th Tống Vân hỏi T.ử Dịch câu này, lập tức thu tay đang vén rèm lều lại, cũng muốn nghe xem T.ử Dịch nói thế nào.

T.ử Dịch gãi đầu: “Cũng kh kh muốn, chỉ là quá đột ngột, em chưa từng nghĩ sẽ đột nhiên rể.”

Tống Vân véo mũi T.ử Dịch: “Vậy bây giờ em nghĩ .”

T.ử Dịch suy nghĩ nghiêm túc, cười nói: “Nếu em nhất định rể, vậy em hy vọng rể là Mặc Nam.”

Tống Vân liếc về phía rèm lều, cười hỏi: “Tại ?”

Mặc Nam là đàn đẹp trai nhất, nam tính nhất mà em từng gặp. Chỉ xét về ngoại hình, chỉ Mặc Nam mới xứng đứng cạnh chị. Hơn nữa, Mặc Nam đối xử với chúng ta tốt, tốt như thân nhất trong gia đình. Em muốn ở bên Mặc Nam cả đời, Ơ, vậy thì Mặc Nam làm rể em là quá hợp , chị, khi nào hai kết hôn?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-560.html.]

Tống Vân cạn lời, mạch não của nhóc con này thật khó lường, vừa mới nói chưa từng nghĩ đến, chưa đầy một phút sau đã bật chế độ giục kết hôn.

“Đợi ba mẹ được minh oan, cả nhà chúng ta đoàn tụ ở Bắc Kinh, chị mới xem xét chuyện kết hôn.” Lời này thực ra là nói cho Tề Mặc Nam nghe.

Tề Mặc Nam nghe th, kh hề thất vọng, trong lòng cũng nghĩ như vậy. cũng hy vọng hôn lễ thể được tổ chức sau khi nội được minh oan, tổ chức một cách long trọng.

Gần đây nghe được một số tin tức, tình hình hiện tại sẽ kh mãi kh thay đổi, giống như Tống Vân đã nói trước đây, mây đen sắp tan .

Tề Mặc Nam nghe được ều muốn nghe, cười vén rèm bước vào, tay cầm hộp cơm.

“Hà Hồng Quân vừa mới mang đến, vừa hay gặp trên đường.” Tề Mặc Nam đặt hộp cơm lên chiếc bàn gỗ đơn sơ bên cạnh giường bệnh: “Em ăn trước , l cho em một bình nước nóng.” cầm l bình nước ở đầu giường.

Tống Vân hỏi: “ ăn chưa?”

Tề Mặc Nam lắc đầu: “Chưa, Hà Hồng Quân l , lát nữa mang đến, chúng ta cùng ăn. Em đói thì cứ ăn trước, kh cần đợi chúng .”

Tống T.ử Dịch bất mãn: “ ai quan tâm đến em kh? Em cũng chưa ăn cơm.”

Tề Mặc Nam bật cười: “Hộp cơm của em kh ở chỗ chị họ em ? Chị sẽ mang đến cho em.”

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Bạch Nguyễn Nguyễn cầm hai hộp cơm bước vào, vừa vào đã th Tống Vân đang cười đứng đó, cô kinh ngạc đến mức suýt nữa làm rơi hộp cơm trong tay, mắt đỏ hoe, lao đến ôm chầm l Tống Vân: “Tiểu Vân, em dọa c.h.ế.t chị .”

Bạch Nguyễn Nguyễn m ngày nay đều kh ngủ ngon, ban ngày lại vô số việc làm, cả đều tiều tụy nhiều. Bây giờ th Tống Vân đã khỏe lại, lại tinh thần, bắt đầu trách mắng Tống Vân: “Con bé c.h.ế.t tiệt này, lần sau em còn dám như vậy nữa, chị sẽ tuyệt giao với em. Dù em là quân nhân, dù cứu là trách nhiệm của em, em cũng kh thể kh màng đến an nguy của bản thân, đến nơi nguy hiểm như vậy. Em mà mệnh hệ gì, dì và dượng biết làm ? T.ử Dịch biết làm ? Chị biết làm ?”

“Được được , em hứa với chị là được chứ gì, lần này là em kh đúng, em sai , chị họ yêu quý tha lỗi cho em được kh?”

Ai mà nỡ trách cô thật chứ, ai mà nỡ trách cô.

Bạch Nguyễn Nguyễn lại ôm chặt Tống Vân một lần nữa, bu cô ra cẩn thận quan sát sắc mặt cô, tr cũng ổn: “Em cảm th thế nào? để Kỷ sư phụ và Tư Phong Niên xem cho em chưa?”

Tống Vân chậc chậc hai tiếng: “Kỷ sư phụ? Bây giờ chị còn gọi cả sư phụ à? Nói xem, khi nào thì làm chuyện tốt đây?”

Bạch Nguyễn Nguyễn bị Tống Vân trêu đến đỏ mặt, đưa tay đ.á.n.h cô một cái: “Đừng nói bậy, kh chuyện đó.”

“Còn nói kh , chị xem mặt chị đỏ hết cả lên kìa.”

May mà Tề Mặc Nam đã ra ngoài, nếu kh Bạch Nguyễn Nguyễn chắc c sẽ càng xấu hổ hơn: “Được , chị nói là được chứ gì.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...