Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Bị Đuổi Ra Cửa, Ta Bước Thẳng Vào Quân Khu

Chương 976:

Chương trước Chương sau

Làm thế nào ư? Đương nhiên là muốn làm thế nào thì làm thế , thích nhất là những con tiện nhân nhỏ bé này khóc lóc giãy giụa, vừa tuyệt vọng vừa sợ hãi.

Nghĩ đến những hình ảnh đó, trong mắt Thạch Văn Cường lại lộ ra vẻ hưng phấn, đây quả thực là bộ dạng tiêu chuẩn của một tên biến thái.

Chân Tống Vân đang giẫm lên tay gãy của lại tăng thêm vài phần lực: "Đồ biến thái c.h.ế.t tiệt, vậy thì chịu đựng ."

Nghịch mạch châm dùng nhiều lần như vậy, cực ít khi dùng đến mũi thứ ba.

Thạch Văn Cường vinh hạnh được nếm thử một lần, cũng để nếm thử nỗi đau bị lột da rút gân trong vạc dầu địa ngục rốt cuộc sướng đến mức nào.

Hồ Quang Minh ở bên ngoài nghe động tĩnh thê t.h.ả.m bên trong, l mày cũng chẳng nhúc nhích l một cái, những khác cũng coi như kh nghe th. hỏi tới thì nói phạm nhân lúc bỏ chạy kh cẩn thận bị ngã bị thương, đau quá nên kêu la.

Lúc này một c an chạy tới nói với Hồ Quang Minh: "Đội trưởng, kh hay , hai nạn nhân đòi nhảy lầu ở bệnh viện."

Hồ Quang Minh vốn định gọi Tống Vân cùng, nhưng nghe động tĩnh bên trong, đoán chừng nhất thời nửa khắc chưa xong việc, bèn dặn dò hai đội viên phụ trách c cửa, bảo họ đợi Tống Vân ra thì báo cho cô biết chuyện ở bệnh viện.

Hồ Quang Minh vội vàng , năm phút sau, Tống Vân bước ra khỏi phòng thẩm vấn, tay cầm khăn lau tay, th Hồ Quang Minh kh ở đó liền hỏi c an c cửa: "Đội trưởng Hồ đâu?"

C an vội nói: "Đội trưởng Hồ vừa bệnh viện ." lại kể lại tình hình bên bệnh viện.

Tống Vân vừa nghe nạn nhân trong bệnh viện muốn nhảy lầu, trái tim lập tức chùng xuống, kết quả như vậy nằm trong dự liệu của cô.

Sau khi chịu đựng sự tra tấn phi nhân tính như vậy, lại sống trong một môi trường ‘nửa phong kiến’ thế này, tâm cảnh nếu kh đủ mạnh mẽ đến một mức độ nhất định thì khó tồn tại giữa những lời đồn đại nhảm nhí, sự sỉ nhục mắng c.h.ử.i và ánh mắt kỳ thị.

C.h.ế.t là cách trốn tránh trực tiếp nhất và cũng nh nhất.

Rời khỏi thế giới này, sẽ kh còn đau nữa, thân thể kh đau, tim cũng kh đau.

Tống Vân đến bên bồn nước, giặt sạch khăn tay và rửa tay, quay đầu nói với c an: " thể cho mượn một chiếc mô tô kh?"

Đương nhiên là được , c an trẻ vội nói: " đưa cô nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-bi-duoi-ra-cua-ta-buoc-thang-vao-quan-khu/chuong-976.html.]

Tống Vân kh từ chối, nh đã ngồi trên chiếc mô tô thùng của cục c an đến Bệnh viện số 3.

Lúc này dưới lầu khu nội trú Bệnh viện số 3 đã chật kín , mọi đều đang thì thầm to nhỏ bàn tán gì đó.

Khi Tống Vân ngang qua, đủ loại âm th lọt vào tai cô.

" nghe nói à, bọn họ bị tên ác ôn trời đ.á.n.h kia nhốt dưới hầm ngầm chơi đùa m tháng trời, ngay cả quần áo cũng kh cho mặc."

" cũng nghe nói , m lúc đưa đến bệnh viện trên toàn vết cào cấu với vết răng cắn, chỗ đó ở dưới đều nát bét , chậc chậc..."

"Bị hủy hoại thành thế này , nếu là , cũng chẳng còn mặt mũi nào mà sống, c.h.ế.t cho sạch sẽ."

"Sạch sẽ cái gì chứ? Cha mẹ bọn họ kh mất mặt ? Con gái bị ta chơi nát , trần truồng bị bế lên xe, bác sĩ trong bệnh viện đều th hết , nếu là cha mẹ ..."

Lời phụ nữ còn chưa nói hết, một bóng đen đã trùm lên đầu cô ta, cô ta ngẩng đầu, th một khuôn mặt xinh đẹp đến mức kh thực, cô gái đang lạnh lùng cô ta.

"Cô, cô làm gì?" phụ nữ khó hiểu hỏi.

Tống Vân mở miệng: " đợi cô nói tiếp, nếu đổi lại là cô, cô chịu những tội đó, cha mẹ cô sẽ thế nào?"

phụ nữ há miệng, nhất thời kh nói nên lời.

Tống Vân tiếp tục nói: "Cha mẹ cô sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô? Sẽ bắt cô thả trôi s? Sẽ vì cô bị ta làm hại, dùng thủ đoạn tàn nhẫn hơn làm hại cô? Dồn cô vào chỗ c.h.ế.t?"

phụ nữ lập tức phản bác: "Cô nói bậy, cha mẹ mới kh làm như vậy, cô bớt ở đây nói hươu nói vượn vu khống khác."

Tống Vân cười khẩy: "Là vu khống khác, hay là cô ăn nói hàm hồ? Nhớ kỹ một câu, ều kh muốn thì đừng gán cho khác." Nói xong ánh mắt cô quét qua những kẻ đang thì thầm to nhỏ kh nói lời hay ý đẹp kia một vòng: "Con sống trên đời này, ngày mai và t.a.i n.ạ.n cái nào đến trước kh ai biết được đâu, tích chút khẩu đức, giữ chút thiện tâm, bớt tạo khẩu nghiệp, tích chút phúc báo cho ." Nói xong xoay thẳng, để lại đám quần chúng hóng hớt mắt chữ A mồm chữ O.

C an theo Tống Vân nãy giờ bóng lưng cô rời với ánh mắt đầy kính phục, khi quay đầu lại thì vẻ mặt đầy uy nghiêm: "Nếu nạn nhân vì những lời đồn đại nhảm nhí của các mà nảy sinh suy nghĩ tiêu cực muốn tự tử, cục c an chúng nhất định sẽ kh dễ dàng bỏ qua, tất cả rửa sạch cái miệng , làm chút chuyện chính đáng, đừng suốt ngày chỉ biết ở bên ngoài khua môi múa mép gây chuyện thị phi, chỉ sợ thiên hạ kh loạn."

Là c an, giao thiệp nhiều với những quần chúng này, rõ dùng cách thức nào mới dọa được đám bà tám này hơn.

Bên kia, Tống Vân đã dùng tốc độ nh nhất lên đến sân thượng khu nội trú.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...