Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác
Chương 136: Hẹn Hò Kiểu Nhà Ai Đi Chợ Đen
Cố Tiêu th môi cô xác thật sưng lên, trên mặt tức khắc chút thẹn thùng, “... Kh cố ý, lần sau chú ý. Dù buổi tối cũng kh việc gì, hay là xem ện ảnh?”
Tô Th Nhiễm lắc lắc đầu, “Kh muốn xem.”
Cố Tiêu ngay sau đó lại đề nghị, “Thế thì dạo c viên?”
Tô Th Nhiễm lại lắc lắc đầu, “Tối lửa tắt đèn, kh muốn dạo.”
Cố Tiêu vò đầu bứt tai, khác tìm hiểu đối tượng chẳng là hai hoạt động này . Mặt khác, thật nghĩ kh ra được.
Tô Th Nhiễm dùng khăn l thấm nước đá chườm môi, cảm giác sưng to thoáng biến mất, lúc này mới mở miệng đề nghị, “Em muốn chợ đen dạo.”
Cố Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu cười cười, “Được.”
Quyết định xong ra cửa, hai thực mau thu thập xong cưỡi một chiếc xe đạp ra ngoài.
Lâu kh , kh ít đều vội vàng tìm Cố Tiêu chào hỏi, “Thời gian dài như vậy kh tới? Chúng đều cho rằng xảy ra chuyện, kh nghĩ tới là tìm hiểu đối tượng à.”
Cố Tiêu cười mắng hai câu, dẫn Tô Th Nhiễm thẳng đến trước m quầy hàng tin cậy. “Thứ tốt đều đừng giấu, nh chóng l ra tới.”
Vài đều kh lần đầu tiên th Tô Th Nhiễm, tuy rằng mỗi lần đều che kín mít, hôm nay cũng kh ngoại lệ, nhưng vẫn là liếc mắt một cái liền nhận ra. Th hai cử chỉ thân mật, trong nháy mắt liền minh bạch là lại thế này.
“Yên tâm, Tiêu ca lần đầu tiên mang yêu lại đây, khẳng định l đều là đồ tốt nhất.”
Ban ngày, hai đã ở Hợp tác xã Cung Tiêu mua chút đồ hộp linh tinh làm quà tặng. Nhưng là trước mặt Cố Hiểu Lôi, cũng kh tiện mua giày vớ quần áo linh tinh đồ vật cho trong nhà. Hiện giờ tới chợ đen, lúc này mới xem như hoàn toàn bu tay chân.
Tô Th Nhiễm ở phía trước chọn, Cố Tiêu ở phía sau giúp đỡ l. Chờ cô chọn xong lại muốn trả tiền, Cố Tiêu đã trước một bước giành trả hết. “Trước mặt quen, cho chừa chút mặt mũi, bằng kh bọn họ quay đầu lại khẳng định cười nhạo . Lại nói, chúng ta phía trước kh nói tốt, lần này tới mua đồ vật qua đó gặp ba mẹ em ?”
Tô Th Nhiễm nhẹ giọng cười gật đầu, “Vậy tiêu hết tiền nói cho em.”
Hai ở chợ đen dạo qua một vòng, linh tinh mua cũng kh sai biệt lắm. Đang chuẩn bị , chợ đen đột nhiên truyền đến một trận tiếng la, “ tới!”
Ông chủ hàng tạp hóa trước mặt l lẹ xách lên bốn góc cái bọc da, vác lên vai muốn , “ em, bảo trọng, hẹn gặp lại!”
Cố Tiêu kh nói hai lời, kéo Tô Th Nhiễm lên xe đạp, “Ngồi ổn.”
Giọng nói vừa dứt, liền trong bóng đêm xuyên vào một con hẻm nhỏ, bảy chuyển tám cong, cuối cùng là an toàn về tới chỗ ở.
Về đến nhà, Cố Tiêu còn chút ngượng ngùng. “Ban đầu nghĩ lần đầu tiên chính thức hẹn hò, dẫn em xem ện ảnh, kh nghĩ tới gặp việc này.”
Tô Th Nhiễm phụt cười nói: “Khá tốt, nên mua đồ vật mua được, cái này kh so ện ảnh càng kích thích ?”
Th cô cười đến vẻ mặt thản nhiên, Cố Tiêu liền biết cô là thật kh để bụng những cái đó, lập tức yên lòng bắt đầu thu thập đồ vật.
Đồ vật chỉnh lý xong, Tô Th Nhiễm duỗi , “Đã khuya, ngủ sớm một chút .”
Cố Tiêu ừ một tiếng, theo cô vào trước cửa, còn muốn dính một hồi. Nhưng ai biết cô vừa vào cửa, liền trực tiếp đóng cửa lại.
Chỉ hé ra một khe cửa, “Giường trong phòng kia đã được trải .”
Cố Tiêu ngượng ngùng tự biện minh, “ kh ý đó, là muốn l cái cốc, khát nước.”
Tô Th Nhiễm vẫn kiên trì chặn khe cửa, “Nước đã rót và đặt trong phòng , chắc cũng nguội bớt , uống xong thì ngủ sớm một chút.”
Cố Tiêu giật giật khóe miệng, đành bực bội quay về phòng .
Ngày hôm đó, Tô Th Nhiễm mệt kh nhẹ, bận rộn từ sáng đến tối kh nghỉ ngơi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa nằm lên giường, cô liền ngủ nh.
Giấc ngủ này thẳng đến hừng đ, đợi đến khi cô rời giường ra cửa, Cố Tiêu đã ra ngoài.
Sân trống trải chỉ một chiếc khăn trải giường đang bay phấp phới trong gió.
Tô Th Nhiễm tò mò thoáng qua, trong lòng thầm thắc mắc, Cố Tiêu sáng sớm đã dậy giặt khăn trải giường à?
Khi nghĩ th suốt, trên mặt cô cũng lặng lẽ đỏ ửng.
Đúng lúc này, Cố Tiêu xách theo đầy ắp đồ ăn sáng đẩy cửa lớn bước vào.
Bốn mắt nhau, cả hai đều đỏ mặt, chỉ còn chiếc khăn trải giường vẫn vô liêm sỉ đung đưa theo gió.
Cố Tiêu ho nhẹ một tiếng, “Tối qua ngủ th ngứa ngáy, chắc là lâu lắm kh giặt, nên sáng nay tiện tay giặt luôn, lát nữa tháo cả cái trong phòng cô ra giặt luôn...”
Tô Th Nhiễm cố nén cười ừ một tiếng, “Ăn sáng trước , l chén đũa.”
Cô nhớ đến chuyện mua hạt châu, ăn uống xong liền giục Cố Tiêu cùng đến Hợp Tác Xã tìm Hà Xuân Yến.
Cố Tiêu đồng ý đẩy xe, “Đồ đạc cứ để đó đã, chờ xong việc chúng ta quay lại đây một chuyến.”
Tô Th Nhiễm khẽ chậc một tiếng, “Là quay lại, khăn trải giường còn mang vào phòng, lần sau kh biết khi nào mới thể đến.”
Cố Tiêu, “......”
Hai đến Hợp Tác Xã khi chưa đến giờ buôn bán.
Nhưng Hà Xuân Yến đã đến từ sớm, đang đứng ngoài cửa ngóng tr.
Tô Th Nhiễm vội vàng xuống xe tới, “Chị Xuân Yến, xin lỗi, chúng em đến muộn , tin tức gì chưa ạ?”
Hà Xuân Yến vội vàng l một tờ gi đưa cho cô, “Chị giúp cô hỏi , đây là địa chỉ nhà máy, cô cứ trực tiếp qua đó nói là tìm Tiếu trưởng khoa. Chuyện hạt châu chị cũng kh hiểu rõ, chỉ thể giúp cô kết nối, đến đó hai đứa bàn bạc cụ thể nhé.”
Tô Th Nhiễm nhận l tờ gi thoáng qua, trên mặt tràn đầy cảm kích, “Chị Xuân Yến, lời cảm ơn em kh nói nhiều nữa, lần sau đến chúng em sẽ mang ít đặc sản miền núi cho chị, nhưng mang đến đây lẽ kh tiện lắm, hay là chị cho em xin địa chỉ nhà, em sẽ trực tiếp đưa đến nhà chị.”
Hà Xuân Yến vội vàng xua tay, “Kh cần, kh cần, việc này của chị đáng gì đâu, chỉ là giúp cô hỏi thăm thôi, cụ thể được hay kh còn đợi hai đứa xem mới nói được.”
Tô Th Nhiễm nhếch môi cười nói: “ được hay kh cũng kh , chỉ là chút đặc sản miền núi thôi, chẳng đáng bao nhiêu tiền, coi như là bạn bè qua lại, sau này chúng ta còn muốn tiếp tục chơi với nhau.”
Nhắc đến chuyện kết bạn, Hà Xuân Yến lúc này mới chịu mở lời.
“Vậy được, chị cũng muốn kết giao với cô bạn này, vậy thì, chị cho cô địa chỉ nhà, cô rảnh rỗi thì đến tìm chị chơi.”
Chào tạm biệt Hà Xuân Yến, hai đạp xe thẳng tiến theo địa chỉ trên tờ gi.
Đây là một nhà máy sản xuất sản phẩm nhựa mới xây, Tô Th Nhiễm trước đây đã từng nghe nói qua.
Tuy nói thời gian thành lập kh lâu, nhưng sản phẩm nhựa trong cái niên đại này gần như được xem là ngành c nghiệp khoa học kỹ thuật mới nổi.
Từ sản xuất đến phân phối, đều là cấp trên thống nhất ều phối.
Đừng nói là cá nhân, ngay cả những tập thể lớn quan hệ cũng khó chen chân vào chia một phần lợi.
Tuy nói của Hà Xuân Yến nể mặt cháu gái mà đồng ý cho hai họ đến.
Nhưng thể mang được hạt châu từ đây hay kh, hai hoàn toàn kh chút hy vọng nào.
Nhưng đã đến , đành cứng rắn thử một lần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.