Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác

Chương 17: Đến lượt cô phải trả giá thì lại làm loạn lên

Chương trước Chương sau

Th Thẩm Vân Phương cái vẻ tức giận làm loạn lên, Tô Th Nhiễm đột nhiên cười.

“Vừa còn luôn miệng bảo một nhà muốn giúp đỡ lẫn nhau, thế nào? Phía trước cho cô mượn bao nhiêu thứ, để cô chiếm tiện nghi b lâu nay, hiện tại chỉ là dùng một chút suất lương thực kh dùng đến, thì kh được à? Hóa ra cái sự rộng lượng của cô cũng chỉ là nói su thôi à?”

Tiêu Đống Quốc suất lương thực tháng này bị gạch , cũng nhất thời kinh hãi.

“Th Nhiễm, cô đem suất lương thực cho khác dùng hết , vậy cả nhà chúng tháng này ăn cái gì?”

“Còn nữa, cô lại thêm một bạn, cô l đâu ra lắm bạn bè cần giúp đỡ vậy?”

Tô Th Nhiễm nhún vai, “Bạn bè thì cần liệt kê ra cho nghe kh? Nói nữa, đây là đang làm việc tốt, giúp , dù các kh phiếu chẳng đồng nào cũng mua kh được lương thực, hà tất lãng phí đâu!”

“Đúng , nếu các kh quen uống gió Tây Bắc, còn thể chợ đen mà mua lương thực giá cao , tin tưởng, trời kh tuyệt đường sống của ai đâu!”

Dứt lời, Tô Th Nhiễm liền vươn vai, nghênh ngang về phòng đóng cửa lại.

Chỉ còn lại hai trong sân mắt choáng váng.

“Đống Quốc, đừng vội mà, dù hai sắp kết hôn , tin Th Nhiễm chỉ là nhất thời giận dỗi thôi, sẽ kh thật sự trơ mắt chúng ta c.h.ế.t đói.”

vô luận như thế nào, cũng kh thể để vụ đổi c việc đã sắp tới tay lại trốn mất!

Tiêu Đống Quốc bình tĩnh lại một lát, cũng cảm th Tô Th Nhiễm kh thể nào tuyệt tình đến thế.

Hai sắp kết hôn , cho dù kh làm tiệc mừng, thì cũng mời những tới tham dự ăn chút đồ ăn vặt.

kh thể nào vào lúc mấu chốt này lại đem suất lương thực cả nhà cho khác mượn , nhất định là cố ý chọc giận thôi.

Nói kh chừng lương thực đã lĩnh về , chỉ là bị cô giấu trong phòng, muốn cho sốt ruột một chút, sau đó lại l ra.

Hai hôm nay cô luôn kh cho khác vào nhà, ra cửa còn khóa phòng kín mít.

Đúng, nhất định là như thế.

“Th Nhiễm, cô bình tĩnh một chút, đợi cô hết giận chúng ta lại nói chuyện đàng hoàng! Chuyện làm tiệc mừng cũng kh kh thể thương lượng ”

“Cút!”

“......”

________________________________________

Trọng sinh trở về ngày thứ năm.

Tô Th Nhiễm sáng sớm đã ra cửa tiệm cơm quốc do xếp hàng giành bánh bao thịt.

Để tránh bị nam tinh phát hiện, cô đặc biệt giành xong liền cất vào kh gian, lúc này mới tìm nam tinh.

Hai ăn xong bữa sáng ở c viên gần đó, Tô Th Nhiễm lại ngựa kh ngừng vó ngồi xe buýt chạy tới một Cung Tiêu Xã khác ở thành tây để tiếp tục tích trữ vật tư.

Thiếu quá nhiều đồ, cô tính toán ngoại trừ phiếu gạo, còn lại tất cả các loại phiếu khác đều đổi thành vật tư.

Tính toán chi li mà mua sắm xong, cô lại cầm hộp cơm đã rửa sạch sẽ bắt đầu tiệm cơm quốc do đóng gói đồ ăn.

Xong xuôi những việc này, buổi chiều liền kh gì để làm nữa.

Tô Th Nhiễm nhớ tới lời mời của thím Trương, liền từ trong kh gian l ra cái giỏ cô mượn hôm qua, đem những miếng vải cô cắt suốt đêm cẩn thận phân loại bỏ vào.

Lại từ cây lựu trong kh gian hái m quả thạch lựu, tính toán mang qua cùng nhau.

Thím Trương lúc này đang ở nhà một , th là Tô Th Nhiễm tới, vội vàng vui vẻ mời cô vào nhà.

“Tiểu Tô đồng chí à, lần này cháu giúp thím một đại ân, thằng con trai thím sáng nay đã ra cửa xem mắt , giữa trưa về nói cô gái kia vô cùng vừa ý nó.”

Tô Th Nhiễm cười gật đầu, “Giúp được là tốt , thím Trương, hôm nay cháu mặt dày đến mượn máy may của thím dùng một chút.”

Nói , liền đưa nửa túi thạch lựu qua.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thím Trương kinh ngạc một tiếng, “Con bé này, tới thì tới thôi, lại mang theo đồ gì chứ? Cháu đừng nói, quả thạch lựu này tr ngon thật!”

Nói , liền đem máy may từ trong hộc bàn lôi ra, “Cháu cứ tùy tiện dùng.”

Kiếp trước, Tô Th Nhiễm vẫn luôn tự làm quần áo mặc, trên đường kiểu dáng lưu hành gì, cô cũng luôn thích so sánh với thời trang mà tự may, làm m bộ quần áo đơn giản này càng kh thành vấn đề.

Th cô thành thạo đạp máy may, thím Trương cứ tấm tắc khen kh ngớt.

Hai trò chuyện một hồi, đề tài tự nhiên chuyển tới chợ đen.

Tô Th Nhiễm vẫn còn đang do dự tối nay nên mua b hay kh, liền nhân tiện hỏi một câu.

“Thím Trương, ở chợ đen một nhóm bán thịt lợn rừng, thím nghe nói qua kh?”

Thím Trương liên tục gật đầu, “Gặp qua, gặp qua, những hay đó đều biết bọn họ, cái th niên dẫn đầu cao to đẹp trai lắm, cũng tốt!”

Tô Th Nhiễm ngẩn một lát, “ tốt?”

Thím Trương gật gật đầu, “Đúng vậy chứ, lần trước thím lén mua kh ít thịt với lương thực về, kết quả gặp tuần tra, thím lập tức chân mềm ngồi phịch xuống đất, vẫn là cõng thím chạy trốn, thím muốn cho tiền mà kh nhận! Cháu hỏi cái này làm gì?”

Tô Th Nhiễm lắc đầu, “Kh gì, hôm qua cháu mua thịt gặp bọn họ, cháu th bọn họ tr hung dữ quá nên hơi sợ.”

Thím Trương vừa nghe liền bật cười ha hả, “Kh cách nào, những làm ăn ở chỗ đó đều như thế, kh hung dữ một chút là bị ta bắt nạt ngay.”

Nói xong, thím Trương muốn nói lại thôi mà thoáng qua Tô Th Nhiễm, “Tiểu Tô à, cháu còn trẻ, cha mẹ cũng kh ở bên cạnh, một số việc cháu thể còn chưa rõ, lời tục ngữ nói đúng, trượng nghĩa đa vi đồ cẩu bối, phụ tâm đa thị độc thư nhân ( trượng nghĩa thường làm nghề mổ ch.ó bán thịt, phụ lòng thường là đọc sách)!”

Bổn ý của thím Trương là muốn ám chỉ Tiêu Đống Quốc, nhưng chợt nhớ tới cả nhà Tô gia đều là giới tri thức.

Lập tức ngượng ngùng, “Tiểu Tô đồng chí, thím kh ý đó đâu à ”

Tô Th Nhiễm cười gật đầu, “Thím Trương, cháu hiểu ý thím, thím là muốn nhắc nhở cháu, biết biết mặt kh biết lòng, kh thể chỉ bề ngoài.”

Thím Trương vội vàng gật đầu, “Kh sai! Tiểu Tô à, cháu hiểu đạo lý này là tốt , cha mẹ cháu kh ở bên cạnh, gặp chuyện gì cũng suy xét kỹ lưỡng.”

Tô Th Nhiễm cảm kích gật đầu.

Hai vẫn luôn bận rộn đến chiều tối, lúc này mới đem toàn bộ quần áo đã cắt may xong khâu vá lại.

Còn lại những việc tỉ mỉ như đính nút thắt, Tô Th Nhiễm tính toán mang về từ từ làm.

Thím Trương th trong đống này cả quần áo đàn và trẻ con, chỉ nghĩ cô làm cho Tiêu Đống Quốc và Tiểu Quân, liền chỉ thở dài, cũng kh hỏi nhiều.

nh, chồng và con trai thím Trương đều tan tầm trở về.

Tô Th Nhiễm vội vàng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời , “Thím Trương, cháu xin phép về trước!”

Vừa ra cửa, đối diện đụng hai , Tô Th Nhiễm còn cười chào hỏi đối phương.

Nào ngờ giây tiếp theo, liền th Tiêu Đống Quốc đang đứng thẳng ở đầu ngõ nhỏ, chằm chằm bên này.

Tô Th Nhiễm tính toán tiếp tục làm lơ, nhưng khi ngang qua thì bị chụp l cánh tay.

“Tô Th Nhiễm, cô đem đồng hồ với bút máy đều cho con trai thím Trương à?”

“Cô đừng hòng giấu , hôm nay ở trong xưởng đã th , còn nữa, cô vừa lại từ nhà Trương gia ra? Còn cười với vui vẻ như vậy?”

Tô Th Nhiễm vô ngữ một cái, “Đồ đạc của muốn xử lý thế nào thì liên quan gì tới ? muốn đâu, muốn cười với ai thì liên quan cái rắm gì đến ?”

Tiêu Đống Quốc tức khắc đỏ mắt, “Cô ”

Tô Th Nhiễm vốn kh muốn để ý đến , nhưng lại sợ làm hỏng chuyện hôn sự của con trai thím Trương.

Liền lên tiếng nói thêm một câu, “Tiêu Đống Quốc, con trai thím Trương đang xem mắt, so với càng cần chiếc đồng hồ và bút máy này hơn, cũng là th thím Trương khó xử, lúc này mới đem đồng hồ và bút máy nhường trước cho ta, đều là một cái đại viện, chút việc nhỏ này kh thể kh giúp ?”

Một cảm giác vô lực từ lòng bàn chân dâng lên tới đỉnh đầu, Tiêu Đống Quốc bất đắc dĩ mà rũ xuống cánh tay, “Th Nhiễm, thích giúp đỡ mọi là chuyện tốt, phàm là chuyện gì cũng nên mức độ chứ? Cái xe đạp cô mượn cho đồng học bao giờ mới l về?”

Tô Th Nhiễm cười đầy ẩn ý, “ tính sau, đến lúc tự nhiên sẽ đòi.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...