Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác
Chương 174: Anh ấy thật sự không phải ăn bám
Tô Th Nhiễm tức cười.
sớm trước kia, cô đã chứng kiến cả nhà ba Hai này , nào cũng tinh r như nhau.
Lúc tường an kh việc gì, họ liền mặt dày ở nhà cũ, an tâm hưởng thụ sự giúp đỡ của già, tiện thể giải quyết vấn đề chỗ ở cho cả nhà ba .
Hiện tại chuyện, phủi m.ô.n.g chạy đến nhà mẹ đẻ của mợ Hai trốn .
Điển hình của sự ích kỷ, chuyện tốt thì chen lấn đầu, chuyện xấu thì kh lộ mặt.
Bất quá họ kh ở cũng tốt, đỡ th phiền phức, lại còn chọc già sinh khí.
Ba ra khỏi bệnh viện, một lát liền ngang qua một cửa hàng thực phẩm phụ phẩm.
Lâm Hướng Nam đề nghị muốn vào mua chút thịt và rau.
“Bệnh viện cấp gi chứng minh, mua chút xương cốt về hầm cho ba. Nhiễm Nhiễm, Tiểu Cố, hai thích ăn gì? mua chút rau về.”
Cố Tiêu thuận miệng đồng ý: “ cùng xem thử!”
Tô Th Nhiễm vẫy tay với hai : “Vậy hai vào , chờ ở đây.”
Cố Tiêu chỉ nghĩ là cô mệt, nên kh nghĩ nhiều.
Chỉ là vừa được hai bước lại đột nhiên nhớ tới chuyện gì.
Trên kh tiền!
M hào tiền hôm qua giữ lại đều đã mua bữa sáng tiêu hết.
Nghĩ vậy, vội vàng xoay lại hỏi cô xin tiền.
“Th Nhiễm, cái kia, cho ít tiền , lát nữa chúng ta cũng mua chút đồ vật mang qua.”
Dứt lời, bỗng nhiên lại ý thức được một chuyện: “Bây giờ cô tiện l ra kh?”
đến bây giờ vẫn chưa nghĩ th, cô giấu tiền ở đâu? Mà cũng kh tiện hỏi.
Tô Th Nhiễm kinh ngạc một cái, tiện tay từ túi quần móc ra một chồng tiền mặt.
“ gì mà kh tiện? Cho này.”
Cố Tiêu: ...
Quay đầu lại, Lâm Hướng Nam đang với vẻ mặt phức tạp.
Khóe miệng Cố Tiêu giật giật: “Cái kia, tiền của hai đứa đều để ở chỗ cô .”
thật sự kh ăn bám.
Lâm Hướng Nam gật đầu tỏ vẻ hiểu: “ hiểu, nhà hiện tại chỉ ba , mẹ và Cả nhận lương, tiền đều do mẹ giữ, tiêu tiền cũng đưa tay xin bà .”
Cố Tiêu: Cái này còn kh là ăn bám à?
muốn giải thích, nhưng lại kh biết nên giải thích như thế nào. Cảm giác sẽ càng tô càng đen (ý là càng giải thích càng rối rắm)!
Thôi bỏ .
Hai vào, Tô Th Nhiễm liền lập tức quay đầu về phía con hẻm vừa ngang qua.
Một lát sau, khi trở ra, trong tay cô đã thêm một cái giỏ tre.
Trong giỏ đựng m chục quả trứng gà, còn hai con gà. Đựng đầy ắp, dùng vải rách che bên ngoài.
Vừa mới đến chỗ cũ, Cố Tiêu và Lâm Hướng Nam cũng vừa lúc từ cửa hàng thực phẩm phụ phẩm ra.
Lâm Hướng Nam mặt đầy xin lỗi: “Chỉ mua được một khúc xương lớn thôi, thịt khác kh còn, hôm nay chỉ thể tạm bợ thôi! Chờ ngày mai, ngày mai sẽ dậy sớm đến xếp hàng mua thịt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-chong-cu-het-long-bao-boc-th-mai-toi-tai-sinh-ga-cho-nguoi-khac/chuong-174--ay-that-su-khong-phai-an-bam.html.]
Cố Tiêu vẫy tay: “Kh đâu, thật ra đồ ăn phương nam ở đây phong phú hơn chỗ chúng nhiều, ăn nhiều rau dưa một chút cũng tốt, đúng kh? Th Nhiễm.”
Tô Th Nhiễm “A” một tiếng, tiện tay đưa cái giỏ cho Lâm Hướng Nam.
“Cái kia, Hướng Nam, thịt mua .”
Lâm Hướng Nam kinh ngạc vén tấm vải trên giỏ lên một cái, sợ tới mức vội vàng che lại.
“Cô mua từ đâu vậy?”
Tô Th Nhiễm chỉ về phía sau: “Chính là con hẻm kia, vừa th một thím thần thần bí bí vác một cái giỏ qua, nghĩ trước bệnh viện cơ hội như vậy nhiều, liền qua hỏi một câu, mua hết luôn.”
Lâm Hướng Nam hít một hơi khí lạnh: “Cô gan cũng lớn thật, vừa xuống tàu hỏa liền dám Mau, chúng ta về nhà trước nói.”
Nói xong, ta liền bước đầy kích động dẫn đường phía trước, sợ phía sau truy đuổi vậy.
Đi được xa, Lâm Hướng Nam lúc này mới dần dần dừng bước chân.
"Nhiễm Nhiễm, em vừa đã tiêu bao nhiêu tiền? Lát nữa sẽ xin mẹ đưa lại cho em."
Tô Th Nhiễm khẽ xuy một tiếng: "Kh cần đâu, hai tụi em vội quá, cũng kh mang được gì nhiều, số tiền này cứ xem như là em đến thăm bà và bác cả."
Th cô kiên quyết từ chối, Lâm Hướng Nam liền gật đầu: "Vậy được . Sau này hai đứa cũng đừng tiêu tiền lãng phí nữa nhé."
"Em biết ."
Ông bà ở tại con ngõ cũ. Ngôi nhà được xây dựng ven s, ngay bên bờ s là khu phố cổ.
Muốn đến nhà bà, trước hết qua một cây cầu đá hình vòng cung, xuyên qua khu phố cổ là tới. Con ngõ tuy chật hẹp, nhưng vừa bước vào bên trong, lại là một kh gian hoàn toàn khác biệt.
Nơi này chung nhỏ hơn so với sân nhà ở Ninh Thành một chút, nhưng cái cần thì vẫn đủ. Vừa vào sân, Tô Th Nhiễm liền th Lâm Tiểu Mai đang ngồi xổm giặt quần áo trong sân.
Cô ngẩng đầu lên sau khi nghe th động tĩnh, ngạc nhiên chạy tới ngay lập tức. "Chị họ? Thật là chị ? chị lại đến đây?"
Tô Th Nhiễm cười ôm cô một cái: "Ông bà đâu ?"
"Ông bà đang nằm trong phòng ạ, chị mau vào xem , bữa sáng bà cũng kh ăn được m miếng." Vừa nói dứt lời, đôi mắt Lâm Tiểu Mai lại đỏ hoe.
Tô Th Nhiễm vỗ vỗ cô , thẳng vào trong phòng, vừa vừa gọi to: "Ông ơi! Bà ơi!"
Vừa bước vào căn phòng quen thuộc, những ký ức thời thơ ấu của Tô Th Nhiễm lại ùa về sôi nổi. hai vị lão nhân đang nằm nửa trên giường, hốc mắt cô càng kh kìm được mà cay xè.
Cô cố nén nước mắt, cười tới: "Ông ơi, bà ơi, Nhiễm Nhiễm đến thăm bà đây!"
Hai vị lão nhân kinh ngạc ngồi bật dậy khỏi giường, giây phút tiếp theo đã trào nước mắt già.
"Nhiễm Nhiễm? cháu lại đến đây?"
"Thật là Nhiễm Nhiễm ư?"
Tô Th Nhiễm ôm chặt l bà: "Bà ơi, là cháu đây, cháu đến thăm bà."
Bà nức nở khóc lên: "Ngọc Trân... Mẹ cháu... cô đã xảy ra chuyện gì kh?"
Tô Th Nhiễm cười nói: "Kh ạ, mẹ cháu vẫn khỏe mạnh, kh cả. Ông bà kh biết đâu, cô bây giờ bận rộn đặc biệt, ngày nào cũng nghiên cứu giống đậu nành kia kìa! Đáng lẽ cô cũng muốn cùng cháu đến thăm bà, nhưng thật sự kh thể được."
Bà nửa tin nửa ngờ ngẩng đầu lên: "Nghiên cứu đậu nành? Mẹ cháu bị ều động về làm n kh? Cô vốn từ nhỏ đã được nu chiều, yếu ớt, làm thể chịu nổi cái khổ đó."
Tô Th Nhiễm vội vàng giải thích: "Kh làm ruộng đâu ạ, là nghiên cứu khoa học. Cô bây giờ là viện nghiên cứu đặc phái của sở N Khoa chỗ chúng cháu, chuyên môn phụ trách lai tạo giống đậu nành."
Bà vẫn chút kh thể tin được: "Cháu kh lừa bà đ chứ? cháu cùng bác cả và mọi th đồng để lừa bà kh? Nếu mẹ cháu kh , vì lâu như vậy vẫn kh liên lạc..."
Tô Th Nhiễm biết bà chắc c đã đoán ra ều gì, nếu kh thừa nhận một chút, bà sẽ kh tin. Cô cố nén tính nóng nảy mà dỗ dành: "Bà ơi, trước đây c việc của cô quả thật gặp chút rắc rối nhỏ, nhưng đã ều tra xong từ lâu . Bây giờ cô được chuyển sang một c việc nhiệm vụ quan trọng hơn, vì quá bận nên mới kh liên lạc được. Mẹ cháu còn tự tay may quần áo nhờ cháu mang đến đây. Ông bà kh tin thì xem này."
Nói , Tô Th Nhiễm liền từ trong túi l ra quần áo, giày và mũ mẹ cô may. "Những thứ này đều là mẹ cháu tự tay làm đ."
Bà kích động cầm l lật qua lật lại trong tay, cuối cùng cũng tin: "Đúng là mẹ cháu làm , đường kim mũi chỉ này bà nhận ra. Cô thích làm kiểu này."
Tô Th Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, lại l lá thư mẹ cô viết ra đưa cho . Ông ngoại thì biết chữ, cũng lập tức nhận ra nét chữ của con gái .
Chưa có bình luận nào cho chương này.