Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác
Chương 21: Làm cho các người ch·ết ghê tởm
Thẩm Vân Phương tức giận đến trợn mắt , nhưng lại sợ cô mở miệng dùng chuyện c việc ra áp chế.
Chỉ đành cười nịnh, "Thím, thím mau thay quần áo , Th Nhiễm cô trước đây ở nhà chưa từng làm m việc này, vẫn là để nấu cơm !"
Trương Quế Lan liếc Thẩm Vân Phương, lại Tô Th Nhiễm, tức giận đến ngứa cả răng, "Nếu cô được nửa phần siêng năng của Vân Phương, cũng kh đến nỗi ngăn cản các !"
Tô Th Nhiễm 'xuy' một tiếng, "Nghe ý cô, là kh đồng ý hôn sự của và con trai cô?"
Trương Quế Lan nhổ một bãi, "Đúng! cũng kh giấu giếm, chính là kh đồng ý, cô ểm nào xứng với Đống Quốc nhà chúng ?"
Tô Th Nhiễm cười đưa tay ra, "Được thôi, đưa tiền cho , được tiền lập tức hủy hôn chạy l , kh làm chậm trễ tiền đồ tốt đẹp của con trai cô."
"Tiền gì? Dựa vào đâu mà cho cô tiền?"
"Dựa vào đâu? Tiêu Đống Quốc vì muốn cưới mà kh nói với cô? ta là vì trả ân tình cho Tô gia chúng , nếu cô kh đồng ý hôn sự của đôi ta, vậy thì l tiền ra mà trả ân tình !"
Nhắc đến tiền, Trương Quế Lan lập tức mất tự tin, cất bước chạy về phòng, " thay quần áo, lười nói chuyện với cô, dù kh sự đồng ý của cô gả kh vào đâu!"
Bởi vì Trương Quế Lan quay về, cảnh kh gì ăn của nhà họ Tiêu được tạm thời giảm bớt.
Tiêu Đống Quốc mượn phiếu của đồng nghiệp, buổi trưa từ căng tin mang về hai món thịt.
Bàn cơm nhà họ Tiêu cuối cùng cũng chút nước c.
Tô Th Nhiễm kh muốn bỏ qua cơ hội làm cho bọn họ ghê tởm, cơm vừa xong, cô liền dẫn Tô Nam Tinh ngồi xuống bên bàn.
"Nào, Nam Tinh, ăn nhiều thịt vào, trứng gà cũng ăn một chút."
Trương Quế Lan tức giận đến hai tay run rẩy, suýt chút nữa kh cầm nổi đũa, "Làm việc thì kh th đâu, đến bữa ăn thì nh chân chạy tới, kh nấu trứng gà cho hai !"
Nói , Trương Quế Lan đặt hai quả trứng gà đã luộc chín trước mặt Tiêu Đống Quốc và Tiểu Quân, "Đống Quốc làm vất vả bồi bổ t.ử tế, Tiểu Quân từ nhỏ đã khổ, sau này ăn nhiều trứng gà vào cho mau cao lớn."
"Cả Vân Phương nữa, một nuôi con kh dễ dàng, nhớ năm đó cũng một nuôi lớn Đống Quốc..."
Chưa đợi cô ta nói xong, Tô Th Nhiễm "bang" một tiếng đặt mạnh đũa xuống bàn.
Cô thở dài thật lớn, "Ai sống cũng chẳng dễ dàng gì, nhớ năm đó ba thương học trò từ n thôn lên kh dinh dưỡng, luôn lén l trứng gà mẹ nấu cho đem đến trường chia cho học trò, Đống Quốc, đã từng ăn trứng gà mà ba chắt chiu đó chưa?"
Mặt Tiêu Đống Quốc cứng lại, đưa tay đẩy quả trứng gà trước mặt sang cho Tô Nam Tinh.
"Cho thằng bé ăn , kh cần."
Thẩm Vân Phương th vậy, vội vàng đưa quả trứng gà trước mặt cho Tiêu Đống Quốc, "Kh , đưa cho Đống Quốc..."
Lời còn chưa dứt, Tô Th Nhiễm đã nh tay lẹ mắt l quả trứng gà, "Thôi được , chẳng qua chỉ là một quả trứng gà thôi mà? Cứ làm tới làm lui, kh ai ăn đúng kh? ăn!"
Vốn dĩ là một bữa cơm đoàn viên hiếm hoi, kết quả ngoại trừ Tô Th Nhiễm và Tô Nam Tinh, những còn lại đều nuốt vào một bụng tức.
Ăn uống xong, Tô Th Nhiễm lau miệng, trực tiếp dẫn Tô Nam Tinh ra cửa.
Trương Quế Lan tức đến nghẹn miếng bánh màn thầu kh trôi, mắt trợn trắng.
Thẩm Vân Phương vội vàng lên tiếng thể hiện.
Tiêu Đống Quốc th vậy bước nh đuổi theo, "Th Nhiễm, lời mẹ nói tuy khó nghe, nhưng cũng chỉ là nhất thời chưa tiếp nhận được, lần tới cô nhớ mang chút quà đến cho bà , nói vài lời hay, đừng để ảnh hưởng đến chuyện ngày mai chúng ta đăng ký kết hôn."
Tô Th Nhiễm "ha hả", "Cứ chờ xem!"
Chiều tối, Tô Th Nhiễm lại căn giờ cơm tối mới dẫn Tô Nam Tinh quay về.
Chẳng qua, cô dường như đã lường trước trong nhà kh gì ăn, nên đã sớm dẫn Tô Nam Tinh ăn cơm ở tiệm cơm quốc do.
Vừa bước vào cửa, trên bàn cơm quả nhiên đều là đồ ăn dư lại từ buổi trưa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thế mà, Thẩm Vân Phương còn ra vẻ giữ đồ ăn, " tưởng hai cô cháu kh về nên kh làm phần cho hai ."
Tiêu Đống Quốc thất vọng Tô Th Nhiễm tay kh trở về, kh nói gì.
Tô Th Nhiễm cong môi, "Kh , bữa tối chúng ăn sủi cảo thịt heo ở tiệm cơm quốc do , no căng bụng."
Kh th quà mong đợi, sủi cảo cũng kh phần cô, Trương Quế Lan nghẹn miếng cháo gạo thô lại mắc kẹt ở cổ họng kh nuốt nổi.
Buổi tối, Tô Th Nhiễm đang ngủ mơ màng.
Bỗng nhiên nghe th cửa sổ khẽ khàng bị mở một khe hở, ngay sau đó thứ gì đó được thả vào.
Tô Th Nhiễm giật cả , lập tức nghĩ đến con c ghẻ Tiểu Quân thích nhất.
Thằng nhóc này, nhất định nghĩ rằng Trương Quế Lan trở về là thể chống lưng cho nó, xem ra lại ngứa da !
Tô Th Nhiễm sợ thứ đồ chơi này, may mà Nam Tinh nh tay lẹ mắt bắt được nó.
"Cô ơi đừng sợ, cháu ném nó ra ngoài!"
Sáng sớm, trời còn chưa sáng hẳn.
Tiếng thét kinh hãi của Trương Quế Lan đã vang vọng khắp đại viện, "Ai đã bỏ c ghẻ vào trong chăn của ta!!!"
Tô Th Nhiễm vươn vai, kinh ngạc liếc Tô Nam Tinh vẫn còn đang ngủ say.
Sau đó mở cửa bước ra, "Đây kh con c ghẻ Tiểu Quân nuôi ? lại chạy vào phòng của cô? Thằng bé Tiểu Quân này thật là, tối qua cô mới cằn nhằn nó hai câu, nó đã sinh lòng thù hận vậy?"
Sắc mặt Thẩm Vân Phương trắng bệch, vội vàng giải thích, " thể là Tiểu Quân làm?"
Tô Th Nhiễm hừ một tiếng, " lại kh thể? Trong đại viện này ai mà kh biết Tiểu Quân suốt ngày kh việc gì làm là thích bắt c ghẻ chơi? M hôm trước còn bỏ vào túi của , làm sợ đến nỗi đập đầu, mới m ngày cô đã quên ?"
Trương Quế Lan kinh hồn chưa định, run rẩy chỉ vào Tiểu Quân còn đang ngái ngủ nói: "Mau! Mau bắt con c ghẻ ra khỏi chăn của ta!"
Tiểu Quân còn chưa hiểu rõ tình huống thế nào, đã thuần thục bắt con c ghẻ ra ngoài.
Trương Quế Lan th cảnh này, cũng lập tức sinh nghi, "Tiểu Quân, thật sự là con làm?"
Tiểu Quân ngây thơ mơ màng liếc mẹ đang nháy mắt ra hiệu, vội vàng lắc đầu, "Bà ơi, kh cháu! Chắc c là thằng nhóc nhà Tô gia làm!"
Tô Th Nhiễm vẻ mặt bình tĩnh, "Hôm qua và Nam Tinh sau khi về phòng thì vẫn luôn kh ra ngoài, hơn nữa Nam Tinh mới đến lạ nước lạ cái, nó bắt c ghẻ từ đâu ra? Tiểu Quân, con làm sai kh biết hối cải thì thôi, bây giờ còn đổ lỗi cho khác, th con thật hết t.h.u.ố.c chữa !"
Sắc mặt Tiêu Đống Quốc ngày càng khó coi, "Tiểu Quân, xin lỗi bà nội !"
Thẩm Vân Phương định mở miệng giải thích, cũng bị ta vô tình cắt ngang, "Vân Phương, cô đừng chiều nó, đây kh lần đầu tiên, Th Nhiễm nói đúng, kh quản giáo cho tốt thì thằng bé hỏng mất!"
Th mũi dùi đều chĩa vào , Tiểu Quân sợ hãi "òa" một tiếng khóc lớn, "Cháu chỉ muốn thay bà nội trút giận, dạy dỗ cái con đàn bà xấu xa đó và thằng nhóc kia! Cháu cũng kh biết con c ghẻ lại chạy vào phòng bà nội! Cháu rõ ràng..."
Chưa nói hết lời, Thẩm Vân Phương đã giáng một cái tát lên mặt Tiểu Quân, "Thằng bé này, lại như vậy! Còn kh mau xin lỗi bà nội!"
Tiểu Quân bị đ·ánh, sắc mặt Trương Quế Lan thoáng dịu , "Thôi được , trẻ con kh hiểu chuyện, các từ từ dạy bảo là được, đừng đ·ánh nó."
Trương Quế Lan ngoài miệng kh nói gì, nhưng khi nấu cơm buổi sáng, bà âm thầm quên mất chuyện tối qua đã hứa sẽ hầm c trứng cho Tiểu Quân.
Sau khi trò hề kết thúc, Tô Th Nhiễm lúc này mới trở về phòng gọi Tô Nam Tinh dậy.
"Thằng nhóc thối đừng giả vờ, cô biết con tỉnh ."
Tô Nam Tinh ngượng ngùng ngồi dậy dụi mắt, "Cô ơi, cô giận cháu ? Cháu chỉ là tức giận vì nó bắt nạt cô, vết thương trên đầu cô lần trước là do nó gây ra đúng kh?"
Tô Th Nhiễm thở dài, "Nam Tinh, cô biết con vì muốn trút giận cho cô, nhưng sau này kh được làm những chuyện như vậy nữa."
Một số chuyện xấu, cô thể ra mặt, nhưng cô kh hy vọng Tô Nam Tinh vào vết xe đổ của đời trước.
Tô Nam Tinh lo lắng cô tức giận, vội vàng kh ngừng đồng ý, "Cháu biết cô, cô đừng giận, sau này cháu kh dám làm bậy nữa."
Chưa có bình luận nào cho chương này.