Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác
Chương 25: Cô ấy đi rồi
Tiêu Đống Quốc kh xe đạp, xách hộp cơm dưới trời nắng đã lâu, cả mồ hôi đầm đìa.
Bản thân còn chưa kịp ăn cơm, vừa vào cửa lại bị mẹ đổ cho một tràng mắng chửi.
Lập tức cũng kh còn sắc mặt tốt, "Tô Th Nhiễm bây giờ còn chưa con dâu mẹ! Cơm này cũng kh cô nấu, còn về việc vì cô kh nấu cơm cho mẹ, trong lòng mẹ rõ ràng nhất kh ?"
Trương Quế Lan trợn tròn mắt kh thể tin con trai, "Tao rõ ràng cái gì? Tao kh đã đồng ý cho các con đăng ký kết hôn ?"
Tiêu Đống Quốc rũ mắt cười khổ, "Kh sai, hôm qua mẹ đã đồng ý chúng con đăng ký kết hôn, sau đó mẹ liền sinh bệnh nằm viện, mẹ nói trùng hợp kh..."
Trương Quế Lan ở trước mặt con trai đâu chịu đựng được sự tức giận này, trực tiếp ném hộp cơm xuống đất, "Tiêu Đống Quốc, mày ý gì? Mày dám nghi ngờ mẹ mày giả vờ ốm!"
Trương Quế Lan luôn tự hào về con trai, giờ đây đứa con trai hiếu thảo này đột nhiên trước mặt mọi nói ra những lời như vậy, quả thực còn đau hơn là cắt thịt bà ta.
Kh nói hai lời liền ôm n.g.ự.c gào khóc, "Trời ơi, đã làm nên tội lỗi gì đây! một cực khổ nuôi con lớn lên, đến tuổi già vẫn bị ta ghét bỏ."
"Con hồ ly tinh đó đã cho mày uống t.h.u.ố.c mê gì? Còn chưa cưới mà đã khiến mày che chở cô ta như vậy? Dù lời tao nói vẫn để ở đây, cô ta thì kh tao!"
Tiêu Đống Quốc thở dài thật dài, ngồi xổm xuống bắt đầu thu dọn bãi chiến trường.
Trương Quế Lan làm ầm ĩ này, ước chừng làm ầm ĩ cả một buổi chiều.
Tiêu Đống Quốc chịu đựng sự tức giận, vừa mua cơm vừa hầu hạ, khuyên can mãi lúc này mới dỗ được Trương Quế Lan.
Chờ Tiêu Đống Quốc từ bệnh viện về đến nhà, vốn định tìm Tô Th Nhiễm nói chuyện kết hôn, nhưng đèn trong phòng cô đã tắt từ sớm, đành thôi.
Đêm đó, Tiêu Đống Quốc trằn trọc suy nghĩ lâu, gần như kh chợp mắt được.
Trời vừa sáng, ta liền gõ cửa phòng Tô Th Nhiễm.
"Th Nhiễm, lát nữa đón mẹ xuất viện."
"Bà lớn tuổi sức khỏe cũng kh tốt, hy vọng cô thể nhường nhịn bà một chút, lát nữa bà về cô nói lời xin lỗi với bà , sau đó hôm nay chúng ta đăng ký kết hôn, sau này sẽ từ từ bồi thường cho cô."
Tô Th Nhiễm cong môi, "Vậy còn hai mẹ con Thẩm Vân Phương thì ?"
Tiêu Đống Quốc chột dạ mà dời mắt:
"Tiểu Quân bây giờ còn quá nhỏ, c việc của Vân Phương cũng kh thể nào được phân nhà ở, chỉ thể trước mắt ủy khuất cô nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa."
Nghe được câu trả lời giống hệt đời trước, Tô Th Nhiễm cũng kh gì bất ngờ, chỉ là nhàn nhạt phất tay, "Mau , lát nữa chậm trễ mẹ lại làm ầm lên."
Tiêu Đống Quốc th sắc mặt cô bình tĩnh, cho rằng cô đã chấp nhận đề nghị của , trên mặt che giấu kh được sự kích động và vui vẻ.
"Nhiễm Nhiễm, cô chờ trở lại."
Nói xong, ta sải bước ra cửa.
Đợi Tiêu Đống Quốc rời , Thẩm Vân Phương vẫn luôn trốn sau cánh cửa cũng bước ra.
"Th Nhiễm, thật sự ủy khuất cô, vốn dĩ muốn dọn ra ngoài, nhưng Đống Quốc kh đồng ý, chờ nhận c việc của cô được phân nhà ở, sẽ khuyên ."
"Đúng , cô dọn dẹp nhà cửa trước , làm kh kịp nữa , bằng kh thím xuất viện trở về th nhà cửa bừa bộn lại sinh khí."
Th vẻ mặt đắc ý của cô ta, Tô Th Nhiễm trực tiếp tát cho một cái.
Thẩm Vân Phương lập tức bị đ·ánh cho ngây , "Cô"
Tô Th Nhiễm cười lạnh một tiếng, " kh cần đồ rác rưởi, tặng cho cô đ, cái phúc này cô từ từ mà hưởng thụ ."
Thẩm Vân Phương chỉ cho rằng cô đang khó chịu muốn trút giận một chút, chuyện c việc còn chưa giải quyết, cô ta chỉ thể tiếp tục nhẫn nhịn.
"Buổi trưa sẽ về, cô nấu nhiều cơm chút."
Nói xong, cô ta cũng nh chóng rời .
Mọi vừa , Tô Th Nhiễm liền kh ngừng tay đóng gói chuẩn bị xuống n thôn.
Cô đã nghĩ kỹ từ trước, nhiều đồ vật đều dùng ở bên ngoài, bọc hành lý xuống n thôn cần thiết đủ lớn.
Nhưng còn về bên trong gì, đó là do cô quyết định.
Đồ vật thu thập xong, Tô Th Nhiễm bảo Tô Nam Tinh ra sân tr hành lý trước, cô quay về phòng đem giường, rương gỗ và bàn ghế... toàn bộ thu vào kh gian.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tất cả đồ vật cô mang đến, một sợi tơ cũng kh để lại.
Tô Nam Tinh ngoan ngoãn c giữ ở trong sân, th Tiểu Quân đang chơi b.ắ.n bi dưới gốc cây, nghĩ rằng sau này kh cơ hội quay lại nữa, liền bước chân tới.
"Tiểu Quân, cô và cháu sắp xa , nhưng mà đừng vui mừng quá sớm, chúng cháu còn sẽ trở về."
"Cháu biết muốn nhận Tiêu Đống Quốc làm ba, nhưng cháu kh cho phép gọi ta là ba, lỡ ta đồng ý, mẹ sẽ gả cho ta, cô cháu cháu sẽ vĩnh viễn kh về được."
Tiểu Quân tròng mắt đảo một vòng, "Cháu biết ."
Tô Th Nhiễm thu dọn xong đồ vật, Cố Hiểu Huệ đến đón hai cô cháu nhà ga vừa vặn đạp xe đạp tới.
"Nhiều đồ vật thế này? Biết vậy tớ bảo ba mẹ tớ cùng đến giúp một tay!"
"Kh cần, đồ vật đều kh nặng, kh cần làm chậm trễ chú dì làm, chúng ta thôi!"
Ra cửa, Tô Th Nhiễm gặp mặt thím Trương mượn máy may của cô.
"Đồng chí Tiểu Tô, cô đâu đ?"
"Thím Trương, cháu muốn đưa cháu trai cháu rời khỏi đây, cô bảo trọng."
Tô Th Nhiễm kh nói rõ lý do vì , nhưng thân thể gầy yếu của cô vác bọc hành lý lớn rời khiến thím Trương tự suy diễn toàn bộ quá trình.
Cái nhà họ Tiêu này, treo cờ báo ơn đưa ta cô gái đến, kết quả cả nhà lại cùng nhau bắt nạt, ép một cô gái tốt như vậy bỏ , thật kh là !
Bà ta nhất định khắp đại viện này tuyên truyền cho nhà họ Tiêu một trận mới được!
Ba Tô Th Nhiễm vác hành lý một mạch đến bến xe, thuận lợi chất hành lý lên xe, tìm được chỗ ngồi.
Trước khi chia tay, Cố Hiểu Huệ lại dặn dò một lần nữa.
"Nhớ kỹ, xe chỉ thể dừng ở c xã Tg Lợi, hôm nay còn sẽ những th niên trí thức khác qua đó, đến lúc đó mọi tập hợp đủ, c xã sẽ sắp xếp máy kéo đưa các đến chân núi, đoạn đường núi còn lại đại đội sẽ đến đón."
Nói xong những lời này, Cố Hiểu Huệ kh nhịn được khóc trước, nơi xa xôi như vậy, vốn dĩ hôm nay là cô.
Tô Th Nhiễm th cô khóc, vội vàng vỗ vỗ, "Được , những lời này tớ đều nhớ kỹ, yên tâm , kh lạc được đâu, đến nơi tớ sẽ viết thư cho ."
Cố Hiểu Huệ lau một vệt nước mắt gật đầu, "Hai cô cháu bảo trọng, khó khăn gì thì tìm đội trưởng."
"Ừm, mau nhà máy báo d ! Thay tớ nói với chú Mã một tiếng, tớ !"
Xe khởi động, Tô Th Nhiễm trong lòng bỗng nhiên nhẹ nhõm.
Cái nơi làm cô mệt mỏi cả đời này, cuối cùng cũng rời .
nhà cô mong nhớ b lâu nay, cuối cùng cũng sắp gặp được!
......
Bên kia, Thẩm Vân Phương làm xong theo thường lệ hỏi thăm xưởng trưởng đã trở lại chưa.
Nhận được câu trả lời khẳng định, Thẩm Vân Phương vui mừng khôn xiết, ở phân xưởng dày vò cả buổi sáng, vừa tan ca liền nh chóng chạy ra khỏi phân xưởng, thẳng đến nhà họ Tiêu.
"Th Nhiễm, Th Nhiễm, xưởng trưởng đã về !"
Thẩm Vân Phương chưa từng khao khát th Tô Th Nhiễm như vậy, kết quả vừa vào cửa lại phát hiện chỉ con trai Tiểu Quân một ở trong sân chơi.
"Thím con đâu?"
"Cái con đàn bà xấu xa đó ."
"Đi ? Lại đâu? Cô nói khi nào quay lại kh?"
"Kh biết, cô mang theo nhiều đồ vật , cháu sợ cô đ·ánh cháu, cháu cũng kh dám hỏi."
Thẩm Vân Phương trong lòng "lộp bộp" một tiếng, bỗng nhiên nghĩ đến ánh mắt Tô Th Nhiễm cô ta lúc sáng sớm ra cửa, cất bước chạy về phía phòng cô.
Cánh cửa đóng chặt cả ngày thế mà lại kh khóa.
Đẩy cửa bước vào, trong phòng trống rỗng, ngay cả một chiếc chiếu cũng kh còn.
"Tô! Th! Nhiễm!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.