Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác
Chương 31: Làm sủi cảo, hấp bánh bao
Tô Th Nhiễm được tám c ểm, bị khen ngợi một hồi.
Nhưng cô lại kh cười nổi, dừng làm việc, toàn thân chỗ nào cũng đau, cánh tay gần như kh nhấc lên nổi, trên tay còn bị phồng rộp vài chỗ.
Vào phòng, cô liền trực tiếp mệt lả nằm liệt xuống đất. Chủ yếu là ngại quần áo quá bẩn, kh dám nằm lên giường.
Nam Tinh đẩy cửa vào đưa trà th vậy, trực tiếp khóc lóc nhào tới, “Cô ơi, cô bị vậy?”
Nghe th động tĩnh này, Thím Cố trong bếp cũng vội vàng chạy vào, “Trời ơi là trời, Tiểu Tô bị thế?”
Tô Th Nhiễm giật ngồi dậy, vội vàng xua tay với Cố Tiêu và Thím Cố vừa chạy đến cửa, “Cháu kh , chỉ là quá mệt, cháu muốn nằm nghỉ một chút.”
Thím Cố thở phào nhẹ nhõm, “Con bé này, nghỉ ngơi một chút lại nằm xuống đất?”
Tô Th Nhiễm ngượng ngùng cười, “Cháu sợ làm bẩn giường.”
Cố Tiêu nhịn kh được tặc lưỡi, “Ai cũng nói cô gái thành phố ưa sạch sẽ, hóa ra là sạch sẽ kiểu này.”
Thím Cố quay đầu lườm ta một cái, “Mày bổ củi , Tiểu Tô, cô cứ nằm nghỉ một lát , đừng để ý đến nó.”
Qua chuyện này, Tô Th Nhiễm đâu còn dám tiếp tục nằm lì dưới đất nữa.
Thím Cố ban ngày cũng làm việc, tr thủ thời gian còn nấu cơm đưa cơm. Cố Tiêu tan tầm về còn bổ củi gánh nước, đội trưởng đại đội thì c việc càng nhiều hơn. Ngay cả Nam Tinh còn biết giúp nhóm lửa, cô cũng ngại kh dám cứ ăn sẵn mãi.
Chờ m vừa , cô liền lập tức múc nước suối linh rửa mặt, từ trong túi lớn của xách hai túi gạo trắng bột mì về phía bếp.
“Thím ơi, thím cũng mệt mỏi cả ngày , hay là bữa tối cháu làm cho nhé.”
“Đây là một chút gạo và mì cháu mang từ thành phố đến, nếu thím nói khoảng thời gian này muốn ở chung ăn uống, vậy thì lương thực này cứ giao cho thím giữ.”
Thím Cố bị hai cái túi trong tay cô làm cho kinh hãi, “Mẹ ơi, cô mang theo nhiều đồ như vậy đến? Bột mì tốt như thế này lãng phí quá, cô cứ cất lại để cho đứa bé ăn .”
Tô Nam Tinh kh chịu, “Cháu kh ăn riêng, muốn ăn thì ăn cùng nhau.”
Thím Cố vô cùng yêu thích Tô Nam Tinh, lập tức cười ha hả nói: “Được, Nam Tinh, cháu chuồng gà xem trứng gà kh, l vào đây bà nội nấu cho cháu ăn.”
Cố Tiêu lên tiếng nhắc nhở, “Còn thịt hôm qua mang từ trên trấn về, kh ăn là hỏng mất!”
Thím Cố vội vàng l thịt từ hầm ra ngửi một chút, “Kh hỏng kh hỏng, vừa lúc hôm nay mọi đều mệt muốn ch·ết , nấu hầm hết.”
Nghĩ đến tay nghề hầm thịt của bà, Cố Tiêu chút tê dại da đầu, “ thể đổi món khác được kh?”
Thím Cố vung d.a.o phay lên định ra sân, Tô Th Nhiễm vội vàng cười ngăn lại.
“Thím ơi, miếng thịt này lớn lắm, hay là phần mỡ cắt xuống lọc dầu, sáng mai dùng tóp mỡ gói bánh bao, phần thịt nạc còn lại tối nay làm sủi cảo.”
Kh ngày lễ ngày Tết, Thím Cố căn bản kh dám nghĩ đến sủi cảo.
Nhưng đảo mắt nghĩ lại, dù cũng đều là ăn hết, làm món gì chẳng như nhau. “Chỉ là hơi tốn bột mì.”
Th bà đồng ý, Tô Th Nhiễm trực tiếp múc một gáo lớn bột mì ra đổ lên tấm thớt, sợ kh đủ, lại giơ tay múc thêm một gáo.
Thím Cố sợ đến run rẩy, “Đủ đủ .”
Kh lâu sau, trong bếp liền truyền đến tiếng băm thịt.
Tô Th Nhiễm chủ động xin được trộn nhân sủi cảo, cô cho muối và nước tương vào nhân thịt trước, dùng nước ngâm hành gừng hoa tiêu từ từ, từng chút một cho vào, khu đều.
Hơn nữa cắt nhỏ hành tây trộn đều xong, rưới một chút dầu nóng lên, kích mùi thơm lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thím Cố ở một bên cán vỏ sủi cảo, vừa xem vừa khen kh ngớt.
M năm trước Tết làm sủi cảo, nhiều lắm cũng chỉ là thịt heo, cải trắng, hành tây đều băm nhỏ, thêm chút gia vị khu khu là xong. Nào biết trộn nhân lại còn nhiều ều chú trọng như vậy?
Tô Th Nhiễm trộn xong nhân, trực tiếp gói hai cái nấu chín vớt lên, “Thím ơi, thím nếm thử vị này được chưa?”
Tay Thím Cố đều là bột mì, chiếc sủi cảo trắng béo cô đưa qua kh nhịn được c.ắ.n xuống, “Ưm ưm ưm, ngon quá, vừa miệng thật.”
Vừa còn nói thành phố làm sủi cảo nhiều ều chú trọng, kết quả kh ngờ sủi cảo làm ra thật sự kh giống.
Chờ đội trưởng đại đội từ sân phơi thóc làm xong việc trở về, vào phòng liền th vợ bưng sủi cảo vào. Ông ta tưởng hoa mắt.
“Hôm nay là ngày gì? lại sủi cảo bột mì trắng vậy?”
Thím Cố vui vẻ vừa vừa nói, “Đương nhiên là ngày lành, Tiểu Tô mang bột mì đến, con trai hôm qua mua thịt, mau rửa tay! Ăn sủi cảo!”
Đội trưởng đại đội đói đến mức bụng dán lưng, ngồi xuống liền gấp gáp nếm thử một miếng.
Tô Th Nhiễm căng thẳng m , “Mùi vị được kh ạ?”
Tô Nam Tinh tự nhiên là nịnh hót hết lời, kh thể để cô mất mặt.
Cố Tiêu cũng lặng lẽ giơ ngón cái lên, đưa ra đ.á.n.h giá chân thành, “Kh thua kém gì tiệm cơm quốc do.”
Đội trưởng đại đội vui vẻ l rượu trắng Tô Th Nhiễm tặng ra, “Vừa lúc hôm nay mệt mỏi, sủi cảo kèm rượu, thật đúng là như ăn Tết vậy.”
Ăn cơm xong, Tô Th Nhiễm đứng dậy muốn rửa bát.
Thím Cố vội vàng ngăn cô lại, “Để làm, vừa th tay cô bị phồng rộp vỡ , kh thể dính nước nữa.”
Tô Th Nhiễm chút ngượng ngùng, “Buổi sáng buổi trưa đều là thím rửa, buổi tối bát đĩa cũng kh nhiều.”
Trong lúc hai đẩy qua đẩy lại, Cố Tiêu đã lặng lẽ đứng dậy, bưng bát về phía bếp.
Đội trưởng đại đội và Thím Cố nhau, trong mắt đầy kinh ngạc.
Cái thằng lười nhà họ này thế mà lại chủ động rửa bát ư?
Trên thực tế, làm biếng kh những rửa bát, còn đặc biệt đun một nồi nước nóng lớn cho hai cô gái và Nam Tinh trong nhà tắm.
Buổi tối, Tô Th Nhiễm ngâm thư giãn trong nước nóng pha nước suối linh. Nước suối linh pha loãng hiệu quả kh rõ rệt như ban đầu, nhưng ngâm xong cảm giác nóng rát trên da quả thật biến mất, đau lưng mỏi eo cũng giảm đáng kể, những chỗ phồng rộp đỏ ửng trên tay cũng bớt sưng hơn kh ít.
Sáng sớm hôm sau.
Tô Th Nhiễm bị mùi mỡ heo đang chiên làm tỉnh giấc.
Vào bếp, Thím Cố đã nhào bột làm bánh bao xong, cắt thành từng nắm bột mì, nhân bánh bao dùng cải trắng và miến cũng đã rửa sạch băm nhỏ.
Th cô đến, Thím Cố vội gọi: “Tiểu Tô, đang chờ cô đến trộn nhân, cô xem còn thiếu gì kh?”
Bữa sủi cảo đêm qua, bà đến giờ vẫn còn dư vị. Hai ngày này thu hoạch vụ thu làm ta mệt mỏi, ăn chút đồ ngon cũng là ều nên làm. Hơn nữa bà cũng nhận ra, cô th niên trí thức Tô và Nam Tinh trước đây ở thành phố ăn uống cũng kh tệ. Tuy ta ngoài miệng kh kén chọn, nhưng cũng kh thể để ta bị đói. Bình thường thì thôi, lát nữa lại nghĩ cách để con trai thành phố đổi ít bột mì về.
Tô Th Nhiễm cười xắn tay áo trộn nhân, hai nh đã xếp đầy bánh bao trắng béo trên thớt.
Vừa mới cho vào nồi hấp, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng của m th niên trí thức mới.
“Đội trưởng đại đội nhà kh?”
Giọng nói vừa dứt, đội trưởng đại đội liền từ trong phòng ra. Vẻ mặt đầy nghi hoặc, cứ tưởng ba này sẽ mệt đến kh dậy nổi, kh ngờ lại dậy sớm như vậy.
“ chuyện gì à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.