Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác

Chương 328: Thư Nhận Tội

Chương trước Chương sau

Buổi sáng 10 giờ, một đoàn bốn cuối cùng cũng đến An Thành.

Vào thành phố, Cố Tiêu trực tiếp lái xe đến một nhà khách sạn nằm ở trung tâm thành phố.

“Thời gian còn sớm, chúng ta làm thủ tục thuê phòng trước, đặt đồ xuống, lát nữa ăn cơm.”

Bốn đồng ý và bắt đầu xuống xe.

Tô Th Nhiễm tuy ngồi êm, nhưng bị xóc nảy lâu như vậy, đột nhiên đứng dậy vẫn th chân mỏi chân tê.

Cả cứng đờ giữa kh trung.

Cố Tiêu vươn hai tay, một tay đỡ nách cô, vững vàng bế cô xuống.

chân bị tê kh? Lát nữa vào phòng nghỉ ngơi chút.”

“Ừ, chút.”

M vào cửa, rút thư giới thiệu ra, thuê hai phòng đối diện nhau.

“Nghỉ ngơi nửa tiếng trước đã, lát nữa xuống lầu ăn cơm.”

Tiêu, chị dâu, kh vội đâu, lát đến giờ bọn em xuống gọi món trước.”

Cố Tiêu liếc m một cái, sau khi vào phòng, trực tiếp cởi giày cho Tô Th Nhiễm.

“Tê ở đâu, xoa cho.”

“Kh , nghỉ một lát là đỡ, lái xe cả đường, kh mệt ?”

“Kh mệt, vợ pha cho ít nước uống là được.”

“......”

Nửa tiếng sau, bên đối diện truyền đến tiếng mở cửa.

Quả nhiên ba họ đã xuống lầu gọi món ăn.

Hai nghỉ ngơi thêm một lát, đứng dậy thu xếp, lúc này mới xuống lầu ăn cơm.

Ăn uống xong, m từ từ bộ về phía Xưởng May đã hỏi thăm trước đó.

Lúc này, bên ngoài cổng lớn Xưởng May, một đàn đeo kính đang sốt ruột ngó trước ngó sau.

Tô Th Nhiễm và nhóm thoáng qua, kh chắc c đó cần tìm hay kh.

Vì thế cô chủ động đề nghị, “Em thăm dò trước, chờ ta thừa nhận chuyện trộm c thức, em sẽ ra tín hiệu, các hãy qua đây.”

Để tránh việc m vừa lên đã vẻ như muốn đ.á.n.h nhau.

Cố Tiêu xung qu, giờ này, cổng ra vào kh ít qua lại, thật ra khá an toàn.

đợi ở đây, chuyện gì thì gọi .”

Tô Th Nhiễm “ừ” một tiếng, bước ra phía trước.

“Xin hỏi là đồng chí Tôn kh?”

Tôn Chí Văn ngước mắt lên, lập tức mắt choáng váng, chằm chằm sững sờ hồi lâu.

Trước đây ở nhà họ Lưu, ta chỉ th một bức ảnh Lưu Cầm lúc học, mờ ảo.

Kh ngờ con gái lớn lên lại xinh đẹp như vậy.

Ban đầu ta định giả vờ yêu đương, trước hết dụ cô ta l c thức về.

Đến lúc đó lại tùy tiện tìm cớ nói là kh hợp, bàn chuyện hủy hôn.

Kh ngờ......

ta giờ đã bắt đầu suy nghĩ ngày mai đăng ký kết hôn sẽ mặc gì.

, chính là Tôn Chí Văn, chào cô, đồng chí Lưu Cầm, vui được gặp cô.”

Nói , ta liền vội vàng đưa tay ra.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tô Th Nhiễm liếc mắt một cái, lặng lẽ lùi về phía sau một bước.

Tôn Chí Văn th phản ứng của cô, cười gượng gạo, nh thu tay về.

Chỉ nghĩ cô là thẹn thùng.

“Là quá kích động, đúng , cô ăn cơm chưa? Hay là mời cô đến quán ăn quốc do ăn cơm, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

Tô Th Nhiễm cố ý gài lời ta, “ muốn nói chuyện gì?”

“Đương nhiên là nói chuyện tương lai của hai chúng ta, bàn bạc chuyện kết hôn. Đúng , chờ lô đơn hàng này được sản xuất suôn sẻ xong, thể lên làm phó xưởng trưởng.”

Nói đến đây, Tôn Chí Văn đột nhiên nhớ ra đến đây làm gì.

“Đúng , đồng chí Lưu Cầm, cô mang c thức của Hướng Dương Sơn đến đây chưa? Đây là việc liên quan đến c việc sau này của hai chúng ta, lát nữa ăn cơm xong sẽ dẫn cô tìm Xưởng trưởng Lưu.”

Tô Th Nhiễm vỗ vỗ tay, “Quả nhiên là ép Lưu Cầm trộm c thức của đội sản xuất chúng .”

“Cái gì?” Tôn Chí Văn mắt choáng váng tại chỗ, “Cô kh Lưu Cầm? Cô nói lời này là ý gì.”

Một bên Cố Tiêu đã sớm chờ kh nổi, th ta vừa cứ chằm chằm Tô Th Nhiễm, hận kh thể x lên móc tròng mắt ta ra.

Mãi mới chờ được tín hiệu vỗ tay của vợ, lập tức bước nh vọt lên.

Tôn Chí Văn vẫn chưa từ bỏ ý định, “Cô thật sự kh Lưu Cầm?”

Cố Tiêu hừ lạnh một tiếng, “Đương nhiên kh , cô là vợ !

Lưu Cầm bị bắt quả tang lúc đang trộm c thức, hiện tại đã bị đội sản xuất chúng khống chế , là đồng phạm của cô , cùng chúng đến gặp c an!”

Tôn Chí Văn sợ hãi giật , muốn quay bỏ chạy, nhưng bị Cố Tiêu khống chế từ phía sau.

“Đừng kêu, bằng kh lát nữa đưa đến đây, sẽ kh quả ngon mà ăn đâu.”

kh đồng phạm của Lưu Cầm, kh quen biết cô , các kh chứng cứ kh thể tùy tiện bôi nhọ .”

Tô Th Nhiễm trực tiếp l bức thư ta viết cho Lưu Cầm từ trong túi ra, “Bên trong viết rành mạch, là ép cô trộm c thức.”

Tôn Chí Văn vừa th phong thư quả nhiên là chữ viết của , lập tức câm nín.

chuyện gì thì từ từ thương lượng, ều kiện gì đều thể đề, đừng đưa gặp c an.”

“Được, kh muốn gặp c an, thì thành thật một chút, cùng chúng đến một nơi.”

Tôn Chí Văn ngoan ngoãn theo m .

M rời xa Xưởng May, tìm một c viên gần đó bước vào.

“Chúng thể kh báo c an, nhưng cần thiết viết chi tiết lại hành vi các đã làm.”

Tôn Chí Văn kh muốn viết, viết thì chẳng khác nào ký vào thư nhận tội.

“Các nếu muốn tiền, đều thể thương lượng. Hơn nữa, c thức cuối cùng cũng đâu trộm thành c, cho dù đến chỗ c an, cũng kh thể định tội .”

Cố Tiêu lạnh lùng “a” một tiếng, “Vậy cùng nhau đến chỗ c an hỏi xem, loại này của tính là trộm cắp chưa thành kh?”

Tô Th Nhiễm hát lên mặt đỏ (đóng vai mềm mỏng), “Chúng chẳng qua là muốn một sự bảo đảm, lần sau nếu các còn chơi xấu với chúng , chúng sẽ đưa đến chỗ c an.

Nhưng nếu các chịu dừng tay, kh gây phiền phức cho đội sản xuất chúng nữa, thể đảm bảo với , thư nhận tội tuyệt đối sẽ kh xuất hiện trước mặt c an.”

Tôn Chí Văn cân nhắc lâu, cuối cùng gật gật đầu, “Được, viết, nhưng cũng là chịu sự sai khiến của khác, kh muốn trộm c thức của các .”

“Vậy thì chỉ rõ tên sai khiến ra, viết rõ ràng các đã mưu tính như thế nào.”

Tôn Chí Văn nghiêm túc suy nghĩ, sau đó cầm bút viết xuống.

Chuyện này vốn dĩ ta là do lãnh đạo sai khiến, cho nên lúc viết kh hề nhẹ tay với Xưởng trưởng Lưu.

Liên đem kế hoạch của ta cùng sự tình ngọn viết qua 1 lượt. Viết xong, Tô Th Nhiễm xem qua một lượt gật đầu.

Mục tiêu của họ là nắm được ểm yếu của Lưu xưởng trưởng. Còn Tôn Chí Văn, xét th bị Lưu Cầm gài bẫy, họ vốn kh định đưa lên c an.

“Ký tên, ểm chỉ vân tay.”

Tôn Chí Văn làm theo, đứng dậy lùi lại một bước, “Bây giờ thể thả chưa?”

Tô Th Nhiễm gật đầu, “Được, phiền chuyển lời đến Lưu xưởng trưởng. Lần trước cho chặn đường cướp hàng, chúng đã nhịn, lần này lại sai đến trộm c thức, chúng cũng thể cho qua. Làm ăn cốt yếu là hòa khí sinh tài, nhưng kh quá ba lần, nếu còn lần sau, chúng nhất định chơi tới cùng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...