Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác
Chương 333: Sự Kiên Nhẫn Và Ôn Nhu Của Anh, Tất Cả Chỉ Dành Cho Một Mình Cô
Ánh trăng lờ mờ, nhưng Lưu Cầm vẫn thể ra giữa hai , qua những cử chỉ đơn giản, là tình cảm nồng đậm kh thể che giấu. Thậm chí cô còn mơ hồ th Cố Tiêu hình như đang làm nũng?
Lúc trước cô mới xuống n thôn quả thật một lòng muốn về thành, nhưng sau này cũng từng suy xét ở trong thôn tìm một đàn ều kiện tốt để lập gia đình. Khi cô quan sát một vòng, phát hiện Cố Tiêu là ều kiện tốt nhất trong số các đồng chí nam th niên độc thân của đại đội. Chỉ là tính tình quá nóng nảy, thỉnh thoảng ểm th niên trí thức việc giao tiếp một hai lần, hung dữ đến mức dọa . Nhóm th niên trí thức cũng kh dám nghĩ đến , từ đó về sau cô cũng liền từ bỏ.
Kh ngờ qua lâu như vậy, lại thể th thái độ này của ở đây, thật sự khiến ta há hốc mồm. Mãi đến lúc này, Lưu Cầm mới hiểu ra, kh tính tình kh tốt, chỉ là sự kiên nhẫn và ôn nhu của , tất cả đều dành cho một Tô Th Nhiễm mà thôi.
Trải qua lần này, nhiều chuyện cô đều đã thấu. Hiện tại th hai như vậy, trong lòng nửa ểm ghen ghét cũng kh , chỉ còn lại sự hâm mộ đối với Tô Th Nhiễm.
Tô Th Nhiễm thật vất vả dỗ Cố Tiêu , th cô còn đang ngây , kh nhịn được gọi một tiếng.
“Lưu th niên trí thức, cô vậy?”
Lưu Cầm hoàn hồn, cười lắc đầu. “Xin lỗi, đã làm phiền hai nghỉ ngơi. đến đây là muốn hỏi một chút, các cô ở An Thành thuận lợi kh?”
Tô Th Nhiễm gật đầu, “Thuận lợi, mọi chuyện đều qua . Đại đội trưởng nói, chuyện này về sau sẽ kh nhắc lại, coi như kh xảy ra.”
Lưu Cầm “ừ” một tiếng, khẽ nói lời cảm ơn, cảm ơn cô đã kh vạch trần sai lầm của cô trước mặt mọi .
Sau đó vẫn kh nhịn được hỏi một chút phản ứng của Tôn Chí Văn. Dù cũng là đã liên lạc thư từ hai tháng, sắp bàn chuyện cưới hỏi. Cho dù hiện tại đã kết thúc, cũng muốn c.h.ế.t cho rõ ràng.
“Cái Tôn Chí Văn kia, đều chính miệng thừa nhận ?”
Tô Th Nhiễm biết cô chắc c còn một tia kh cam lòng, sợ cô ôm ảo tưởng, liền đem thư nhận tội của Tôn Chí Văn đưa qua cho cô xem.
“Cô xem , đây là Tôn Chí Văn tự tay viết.”
Lưu Cầm với cảm xúc phức tạp nhận l, sau khi xem xong hoàn toàn c.h.ế.t tâm. “Quả nhiên là như thế này, thật sự quá ngốc.”
Tô Th Nhiễm nhận lại gi, gấp lại cất . Thuận miệng an ủi: “Cô thể thấu lời nói dối của đã chứng tỏ cô kh tính là quá ngốc . Thật ra cô nên may mắn, may mà kh kết hôn với như vậy.”
Lưu Cầm gật đầu mạnh, bỗng nhiên ngẩng đầu về phía cô, do dự một lát, vẫn mở lời: “Tô th niên trí thức, thật ra vẫn luôn một vấn đề tò mò. Với ều kiện tốt như cô, rõ ràng thể ở lại thành phố làm việc, kh cần xuống n thôn. Hơn nữa, hiện tại tình hình gia đình cô đã được ều tra xong, cả nhà đều đã về thành, cô cũng hoàn toàn cơ hội xử lý việc về thành, vì cô vẫn kiên quyết ở lại kết hôn với đồng chí Cố Tiêu? Kết hôn , thân phận của cô sẽ hoàn toàn từ th niên trí thức biến thành thôn dân nơi này, sau này muốn về thành sẽ khó.”
Tô Th Nhiễm kh nghĩ tới cô sẽ hỏi như vậy. Nhưng cũng ra được, đây thật sự là lời trong lòng cô , chắc hẳn đã nén lâu .
Đời trước, làm cô lại kh xem trọng c việc trong thành, cùng với nỗi sợ hãi xuống n thôn. Nếu kh tự trải qua, cô cũng kh thể tin tương lai m năm chính sách sẽ biến chuyển long trời lở đất. Cho nên đối với Lưu Cầm, hoàn toàn kh biết gì về tương lai sắp tới, suy nghĩ này là bình thường.
Tô Th Nhiễm kh giải thích quá nhiều với cô , chỉ cười nói: “ chỉ là cảm th cuộc sống hiện tại khá tốt, kh nhất thiết cứ về thành. Hơn nữa, ai biết sau này chính sách sẽ như thế nào đâu? Cứ một bước xem một bước , sống tốt mỗi ngày hiện tại là đủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-chong-cu-het-long-bao-boc-th-mai-toi-tai-sinh-ga-cho-nguoi-khac/chuong-333-su-kien-nhan-va-on-nhu-cua--tat-ca-chi-d-cho-mot-minh-co.html.]
Lưu Cầm nghe xong suy tư gật đầu, “Cô nói cũng đúng, trở về thành cũng là làm việc, ăn cơm, ngủ nghỉ như nhau thôi.”
Tâm sự xong, Tô Th Nhiễm bước nh về phòng bên cạnh.
Về tới nơi, Cố Tiêu đã đun nước nóng xong, hơn nữa đã đổ vào thau tắm. Th cô về, vội vàng giúp cô l quần áo, “Nước tắm đã sẵn sàng, cô tắm trước .”
Tô Th Nhiễm “ừ” một tiếng, cười hỏi, “Kh mệt mỏi ? kh tắm trước?”
Cố Tiêu bất đắc dĩ cười cười, “ ngày thường đều dùng nước tắm thừa của cô.”
Tô Th Nhiễm xuống , lập tức ngượng ngùng. Ngày thường dùng nước tắm của cô thì kh , nhưng hôm nay cô cũng kh được sạch sẽ cho lắm.
“Nếu kh lại đun thêm chút nước ấm .”
Thu dọn xong xuôi, thời gian còn chưa đến 8 giờ. Hai vợ chồng hiếm hoi lắm mới được ngủ sớm như vậy.
Ngủ sớm, tỉnh dậy tự nhiên cũng sớm. Sáng hôm sau, hai vừa mới 5 giờ đã tỉnh. Ngủ trọn vẹn chín tiếng, Cố Tiêu đã hồi phục đầy đủ năng lượng.
quấn l cô đòi một hồi.
Sau khi xong xuôi, bên ngoài sân đã lục tục truyền đến tiếng nói chuyện. Tô Th Nhiễm xấu hổ đến đỏ bừng mặt, vén chăn lên liền muốn rời giường rửa mặt. Cố Tiêu thoáng qua thời gian, lại kéo cô lại, “Còn sớm, nằm với một lát nữa . Ngoài kia vất vả hai ngày , kh cần vừa về liền chỉ nghĩ làm việc, lúc nào nên lười biếng thì lười biếng.”
Tô Th Nhiễm quả thật cũng hơi mệt, đơn giản cũng nằm xuống ngủ nướng.
Dậy rửa mặt ăn sáng xong, cô cũng kh vội vàng làm c việc. Mà là gọi ện thoại đến cửa hàng Bách Hóa Thượng Hải, báo cho Cao Thịnh Huy việc chuẩn bị giao hàng. Lại kể về chuyện lần này ở xưởng may An Thành đã ăn (mua được) một lô vải cắt Giả Lĩnh Tử.
Cao Thịnh Huy biết xưởng may An Thành quả thực muốn trộm c thức, vừa tức vừa giận. Nghe nói kh trộm thành, ngược lại còn làm hỏng nhiều vải cắt như vậy, lúc này mới kh nhịn được cười lớn.
“Tốt quá , lần này chúng ta cũng kh cần lo lắng bán hàng giống hệt chúng ta nữa.”
Vui vẻ xong, Cao Thịnh Huy lại lập tức nói với Tô Th Nhiễm về kế hoạch của họ. Tuy rằng đơn hàng Giả Lĩnh T.ử mùa xuân đã kết thúc, nhưng xét th đầu thu cần số lượng lớn lên kệ, vẫn sẽ chia đợt đặt trước m đơn hàng nhỏ. Nhân lúc mùa hè rảnh rỗi, thể để cô lên kế hoạch sản xuất, chuẩn bị hàng trước. Cứ như vậy, số vải cắt mua về cũng kh đến mức để quá lâu.
Cúp ện thoại, Tô Th Nhiễm trực tiếp đến ểm Đầu Hoa, báo tin vui này cho mọi . Bất quá việc cấp bách, vẫn là nh chóng làm xong đơn hàng bên Chủ nhiệm Diêu của Cung Tiêu Xã. Chậm nữa, e rằng sẽ đích thân g.i.ế.c qua để giục hàng.
Một tháng sau.
Ninh Thành cũng dần dần nóng lên. Sau khi vào hạ, Tô Th Nhiễm đại bộ phận thời gian đều ở trong thôn, ít ra cửa vào thành. trai và chị dâu đau lòng già và trẻ con chạy vào thành vất vả, mượn phiếu của đồng nghiệp trong đơn vị, đặc biệt mua một chiếc xe đạp, mỗi lần rảnh rỗi liền từ trong thành đến thăm họ.
Từ khi lần trước Cố Tiêu từng vào kh gian, Tô Th Nhiễm cũng học được cách lười biếng, đơn giản đem việc xử lý hàng cũng ném cho . Khiến ‘tự sản tự tiêu’. Còn thì chỉ quản thu tiền.
Chưa có bình luận nào cho chương này.