Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác

Chương 481: Sống Sót Sau Tai Nạn

Chương trước Chương sau

Cố Tiêu khẩn trương nuốt nước miếng, cố gắng trấn tĩnh nói: “ muốn mạng , cứ l . một ều kiện, cho vào, đổi Tô Nam Tinh ra.”

vừa đã xem xét vị trí của hai , dựa theo bản lĩnh của vợ, thoát thân hẳn là kh thành vấn đề. Sở dĩ còn chưa thoát thân, chính là vì Tô Nam Tinh.

Chỉ đổi Tô Nam Tinh ra ngoài trước, vợ mới thể bu tay chân hành động.

“Tô Nam Tinh chỉ là một đứa trẻ, kh thù kh oán gì với , muốn hại, hẳn là mới đúng. trao đổi với , kh thiệt gì.”

Tô Th Nhiễm hồi hộp chằm chằm Cố Tiêu, cũng hiểu rõ ý định của . Mặc dù cô muốn Cố Tiêu và Tô Nam Tinh đều chạy thoát trước, nhưng rõ ràng ều đó là kh thể nào. Chỉ thể cứu được ai thì cứu thôi.

“Tiêu Đống Quốc, ngươi thả Nam Tinh ra, trước khi c·hết thể nói cho ngươi một bí mật của . Ngươi kh vẫn luôn thắc mắc vì trước kia nhất quyết từ hôn với ngươi, một chạy về n thôn ? Với lại, ngươi chẳng lẽ kh muốn biết m năm nay chúng dựa vào đâu mà làm nên cơ nghiệp? Kh biết những ều này, dù ngươi trùng sinh, cũng kh thay đổi được vận mệnh của đâu. Chỉ cần ngươi thả Nam Tinh , kh những nói cho ngươi, mà còn thể đưa cả thứ đó cho ngươi.”

Tiêu Đống Quốc ên cuồng động lòng. biết từ lâu ! Tô Th Nhiễm cất giấu một bí mật lớn, nếu kh cô đã chẳng thể chắc c như vậy mà đột nhiên về n thôn. M năm nay, cô và Cố Tiêu sống một cuộc sống hô mưa gọi gió, chắc c bí mật nào đó kh ai hay biết! Hèn chi đã nỗ lực nhiều năm như vậy, kết cục lại vẫn là c cốc!

“Được, tao đồng ý với mày! Bất quá tụi bây đừng hòng giở trò gì nhé, chỉ cần tao nhấn cây bật lửa trong tay, kh ai thoát được đâu.”

Cố Tiêu gật đầu, chầm chậm bước đến bên Tô Nam Tinh, nh chóng cởi trói dây thừng trên tay và chân thằng bé. “Đừng quan tâm tụi tao, chạy càng xa càng tốt.” “Cháu kh thể ” Cố Tiêu kh nói lằng nhằng, trực tiếp đẩy mạnh thằng bé ra ngoài một cái. “Đi mau!”

Tô Nam Tinh rưng rưng nước mắt, ngoái đầu cô cô một cái. cất bước chạy về phía Cung Thiếu Niên phía trước. “Cứu mạng! Ai đó làm ơn cứu cô cô cháu với”

Tiêu Đống Quốc nghe th tiếng động bên ngoài, cười khẩy lạnh lùng, “Trẻ con vẫn chỉ là trẻ con thôi. Hôm nay dẫu tìm được trời đến, cũng khó thoát khỏi cái c·hết.”

Tô Th Nhiễm nghe tiếng Nam Tinh càng lúc càng xa, biết thằng bé đã ở khoảng cách an toàn. Trước khi đến cứu kịp tới, cô nhất định mang theo Cố Tiêu mau chóng biến mất. Nếu kh, nhỡ đâu chờ tới nơi mà lại xảy ra nổ mạnh, sẽ chỉ làm vô tội theo cùng chịu c·hết.

“Tiêu Đống Quốc, mở to mắt ch.ó của ngươi ra mà xem này, đây là bí mật của

Cô còn chưa dứt lời, Cố Tiêu đã loé lên, một tay ôm chặt l cô. Tô Th Nhiễm thuận thế thoát khỏi tay Tiêu Đống Quốc, “Vào.”

Tiêu Đống Quốc đang chuẩn bị xem cô l bí mật gì ra, kết quả còn chưa kịp phản ứng lại, hai sống sờ sờ đã biến mất ngay trước mắt . kinh hãi, ngay cả cây bật lửa trong tay cũng rơi xuống đất. Bản năng vội vã tìm kiếm hai xung qu, căn bản kh hề chú ý tới Thẩm Vân Phương đang ở phía sau.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đáy mắt Thẩm Vân Phương cũng tràn đầy kinh ngạc, nhưng trong giây lát lại nở nụ cười. Mọi nghi hoặc đều đã rõ ràng kh còn gì để bàn cãi. Đời này, cô cũng sống đủ . Nếu nổ mạnh là thể trùng sinh, vậy chi bằng cứ thử xem !

Nghĩ vậy, cô dốc sức bò vài bước về phía trước, nắm l cây bật lửa dưới đất nhấn xuống. Trương Quế Lan và Tiểu Quân phản ứng lại, định ngăn cản, nhưng trước mắt đã là một màu đỏ chói.

Cố Tiêu ôm chặt l Tô Th Nhiễm, cho dù đã vào kh gian an toàn cũng kh dám bu tay. Mãi đến khi nghe th tiếng "ph" thật lớn bên ngoài, mà kh gian lại kh hề hấn gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Hai cũng kh dám nán lại lâu, vội vàng tìm một chiếc khăn trải giường, làm ướt sũng bằng nước suối linh kín mít khoác lên . Lúc này mới chạy thoát khỏi ngôi nhà đang bốc cháy ngút trời.

Bên kia. Tô Nam Tinh dốc sức chạy đến Cung Thiếu Niên phía trước, lớn tiếng kêu cứu. Vừa vặn gặp đại đội trưởng và dì Cố kh yên tâm nên quay lại xem thử. Cố Hiểu Lôi và Lâm Tiểu Mai vài cũng vừa hay ở nhà, nghe nói Tô Th Nhiễm và Nam Tinh vẫn chưa về, cũng đều chạy đến tìm . Sau đó liền th Tô Nam Tinh đang kêu cứu. M lúc chân tay đều mềm nhũn. Chạy đến nửa đường, đột nhiên nghe th tiếng "phịch" một cái, tất cả mọi hoảng loạn tột độ, kh kìm được bật khóc nức nở. Các vị phụ của học sinh cùng cứu đều th ềm kh lành, nhưng vẫn chuẩn bị múc nước dập lửa cứu .

Tô Nam Tinh vừa khóc vừa định chạy về phía lửa, sau đó nghe th cô cô gọi . “Nam Tinh” Tô Nam Tinh quay đầu , cô cô và dượng mặt mày lấm lem tro bụi, vô cùng chật vật đang ngồi dưới đất. “Cô cô, cô kh chứ?” “Kh , may mà hai chúng ta chạy nh!”

Khóc thành lệ nhân Cố Hiểu Lôi và dì Cố cùng mọi cũng lũ lượt vây đến, vừa khóc vừa kiểm tra vết thương trên hai . May mắn thay, trừ việc mặt mày xám xịt, trên kh hề vết thương nào.

“Nhiễm Nhiễm, bụng khó chịu kh?” Vốn dĩ Tô Th Nhiễm kh cảm th gì, nhưng nhắc đến bụng, cô liền đột nhiên "ai da" một tiếng. Một cơn đau nhức ập đến.

vậy?” “Bụng em hơi đau”

Mọi còn chưa kịp mừng rỡ vì thoát nạn, đã bị động tĩnh này của Tô Th Nhiễm làm cho sợ mất mật. “Mau, bệnh viện!”

Cố Tiêu bế xốc Tô Th Nhiễm lên, lao nh về phía cổng lớn. “Vợ ơi, em kiên trì, sắp đến , bệnh viện sắp đến .”

May mắn thay, vị trí Cung Thiếu Niên nằm ngay cạnh bệnh viện. Cố Tiêu còn chẳng chờ xe cứu thương, trực tiếp bế cô lao thẳng vào phòng cấp cứu. “Bác sĩ, cứu giúp vợ

Bác sĩ phòng cấp cứu bị sắc mặt của Cố Tiêu làm cho hoảng sợ. Vội vàng kiểm tra khẩn cấp, phát hiện tim t.h.a.i trong bụng bình thường, lúc này mới thở phào một hơi. “Việc bé xé ra to, chẳng chút kiến thức nào cả. Thai phụ đây là sắp sinh , đưa vào phòng cấp cứu làm gì? Mau chóng đưa lên phòng sinh !”

Lần đầu tiên Cố Tiêu cảm th bị ta mắng mà lại th thoải mái đến vậy. Tô Th Nhiễm cũng hơi ngại, thật ra cơn đau vừa chỉ thoáng qua, trên đường đã kh còn đau nữa. Cô gọi Cố Tiêu nhiều lần muốn xuống, nhưng đều kh nghe th. Giờ cơn đau đã qua, lại tr như kh chuyện gì.

“Cố Tiêu, đặt em xuống , em tự được mà.” “Kh được! Bác sĩ, vợ mang song thai, vừa nãy suýt nữa gặp vụ nổ, hai chúng vừa thoát c·hết trong gang tấc, cô chắc c bị kinh sợ, với lại cô còn là sinh non!”

Bác sĩ t.h.a.i p.h.ụ khỏe, nhưng nghe nói vậy cũng kh dám chậm trễ, đích thân sai đẩy giường cáng cứng bánh xe, một mạch hộ tống đến phòng sinh.

Ban đầu phòng sinh nghe nói là bệnh nhân từ cấp cứu đưa lên cũng bị hoảng. Sau khi kiểm tra xong mới yên tâm, “Sản phụ hiện tại chỉ là co thắt t.ử cung bình thường, chưa vỡ ối, cũng kh ra m.á.u báo. Vị trí t.h.a.i bình thường, tim t.h.a.i cũng bình thường, cứ yên tâm chờ chuyển dạ ! nhà đừng khóc nữa, sinh con thôi mà, cần căng thẳng đến vậy kh? Mau làm thủ tục .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...