Thập Niên 70: Chồng Cũ Hết Lòng Bảo Bọc Thanh Mai, Tôi Tái Sinh Gả Cho Người Khác
Chương 62: Kẹo hồ lô
Tô Th Nhiễm ho nhẹ một tiếng, “ muốn uống nước kh?”
Bọn nhỏ sôi nổi gật đầu.
Tô Th Nhiễm xách phích nước nóng đem toàn bộ nước ấm đổ vào nồi, chỉ trong chốc lát, nước sôi để nguội biến thành nước đường.
Bọn nhỏ mỗi đứa một chén uống thật là vui vẻ.
Tô Th Nhiễm vốn cảm th chút ngượng ngùng, nhưng bọn nhỏ cũng kh th vấn đề gì, liền cũng kh còn cảm th gì nữa.
Uống xong ‘nước rửa nồi’, kẹo hồ lô trên thớt rốt cuộc đã xong.
Tô Th Nhiễm nhẹ nhàng nhấc lên, một tiếng th thúy, kẹo hồ lô và thớt tách rời.
Bọn nhỏ cẩn thận nắm kẹo hồ lô, gấp kh chờ nổi c.ắ.n xuống một viên.
Chỉ trong chốc lát, vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng, ngay sau đó là vị chua của quả sơn trà chín.
Vị chua chua ngọt ngọt lẫn lộn vào nhau, làm bọn nhỏ hạnh phúc đến nhắm tịt mắt lại.
Đang lúc vui vẻ, bên ngoài lần lượt truyền đến tiếng lớn gọi về ăn cơm.
Bọn nhỏ hưng phấn cầm kẹo hồ lô chạy ra cửa, “Mẹ mẹ xem đây là cái gì?”
Các thím th bọn nhỏ trong tay đều cầm những chuỗi đồ vật màu đỏ, tưởng cô Tô th niên trí thức lại l cái gì ngon cho bọn trẻ. Liền đều sôi nổi x tới.
“Kh đã bảo các con kh được đòi đồ của cô Tô th niên trí thức ? lại ăn nữa ?”
“Đây là kẹo hồ lô ư?”
Bọn nhỏ kh để lời trách móc của lớn trong lòng, ngược lại hưng phấn đưa kẹo hồ lô đến bên miệng lớn.
“Mẹ nếm thử, ngon lắm, là cô Tô th niên trí thức làm cho chúng con đ.”
Tô Th Nhiễm theo phía sau bước ra, cười giải thích với mọi .
“Quả này là do bọn trẻ tự hái, lần trước chú gửi cho một bao đường trắng, vẫn chưa ăn, vừa hay làm chút kẹo hồ lô cho bọn nhỏ nếm thử.”
M thím và bà cô đều biết Tô Th Nhiễm làm vậy là vì chuyện giúp cô khai hoang buổi sáng. Tuy rằng ngoài miệng trách móc, trong lòng lại ấm áp vô cùng.
Trẻ con ở n thôn qu năm suốt tháng cũng kh được ăn đường một hai lần, càng khỏi nói đến đường trắng quý hiếm như vậy.
Cô Tô th niên trí thức nhận được bưu phẩm lần trước, đó là chuyện của bao lâu ? Để lâu như vậy cũng chưa ăn, chứng tỏ ngày thường cô cũng tiết kiệm. Kh ngờ cô lại hào phóng như vậy đem hết ra chia cho bọn nhỏ.
“Cô Tô th niên trí thức, lần trước kh nghe cô nói muốn nuôi gà ? Vừa hay, cách đây một thời gian gà mái nhà ấp trứng, lát nữa mang hai con gà con lại đây, cô từ từ nuôi.”
“Đúng vậy, đến lúc đó cô cứ xây cái chuồng gà ở đây, sau này đẻ trứng thì kh lo kh trứng gà ăn.”
Bên kia ểm th niên trí thức.
Hôm nay bốn vị nam th niên trí thức đều theo kéo gỗ , chỉ còn lại ba vị nữ th niên trí thức.
Ba tuy nói cả buổi sáng tay chân kh rảnh rỗi, nhưng cũng thường xuyên liếc bên này vài lần.
Đặc biệt là Từ Kiều, quả thực lúc nào cũng chằm chằm động tĩnh bên này. những chiếc kẹo hồ lô trong tay bọn nhỏ, cô ta cũng kh nhịn được thèm rỏ dãi.
“Thật biết làm trò, mời nhiều đứa trẻ ăn kẹo hồ lô như vậy, cũng kh nói gọi chúng ta qua nếm thử.” Cô ta cũng muốn ăn kẹo hồ lô. Nghĩ đến liền kh nhịn được chảy nước miếng.
Hồ Huệ và Lưu Cầm nhau. Tuy nói trước đây vì chuyện ở trấn trên mà ấn tượng về Tô Th Nhiễm kh được tốt lắm, nhưng trước nay chưa từng nghĩ đến chuyện ăn kẹo hồ lô của ta.
Chẳng qua, trong lòng ít nhiều cũng chút kh thoải mái.
Ngày trước đồ ăn ngon, mọi đều giấu ăn từ từ, Tô Th Nhiễm làm như vậy, ngược lại khiến họ th kh phóng khoáng.
Nhưng các cô ở đội sản xuất Hướng Dương Sơn lâu như vậy, trước nay cũng chưa từng th thôn dân đối xử tốt với họ như vậy.
Muốn xin ít rau mầm về trồng, đều l đồ vật đổi.
Nghĩ như vậy, trong lòng càng thêm kh thoải mái.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đúng lúc này, hướng cửa thôn đột nhiên truyền đến tiếng động. Mọi sôi nổi lại, lộ vẻ vui mừng nói: “Kéo gỗ về !”
Nói xong, mọi liền nh chân chạy lên muốn xem. Bọn nhỏ cầm kẹo hồ lô càng thêm gấp gáp kh chờ nổi.
Tô Th Nhiễm vội vàng gọi một tiếng, “Chậm một chút, đừng chạy, cẩn thận vấp té.” Nói xong, cô cũng nh chóng đóng cửa lại, dẫn Nam Tinh cùng qua xem.
Bọn nhỏ nghe lời cô nói, đều dừng bước chân chạy như bay, nhưng vẫn là những đầu tiên chạy tới trước đội ngũ.
“Cha, mệt kh? Ăn một viên kẹo hồ lô này ?”
“, nếm thử, đây là kẹo hồ lô cô Tô th niên trí thức làm cho chúng em, ngon lắm.”
Bọn nhỏ ăn nửa ngày, kỳ thật cũng chỉ c.ắ.n xuống một hai viên. Vừa Tô Th Nhiễm còn tưởng rằng là kh ăn được, hiện tại mới hiểu ra, đây là chuẩn bị mang về cho nhà cùng nếm thử.
lớn kéo gỗ còn chưa rõ tình hình, đã bị bọn nhỏ nhét một viên kẹo hồ lô vào miệng, đành c.ắ.n xuống.
“Ừm, ngọt thật.”
Xem mà những kh con cái đều thèm chảy nước miếng.
Sau màn kịch nhỏ, mọi đều dồn ánh mắt vào số gỗ được kéo về.
“Các đừng nói, gỗ lâm trường này đúng là kh giống, tốt hơn gỗ nhà nhiều.”
Đội trưởng cũng vui vẻ, dặn dò mọi về nhà ăn cơm trước, chờ ăn uống xong lại qua đây dỡ gỗ.
Đám tản , Tô Th Nhiễm cũng chuẩn bị gọi Tô Nam Tinh về ăn cơm.
Vừa ngẩng đầu, lại phát hiện đứa trẻ này đã kh còn ở bên cạnh cô nữa.
Chỉ th nó kh biết từ đâu biến ra một cây kẹo hồ lô khác, hưng phấn đưa cho Cố Tiêu, lúc này mới vui vẻ chạy về.
Vườn rau được khai hoang xong, lại phơi thêm một ngày.
Tô Th Nhiễm lúc này mới lần lượt gieo những hạt giống cần gieo, trồng những rau mầm cần trồng.
Còn dẫn Nam Tinh cùng nhau dựng một cái chuồng gà đơn sơ. Chẳng qua, nhân lúc kh chú ý, cô lén lút đổi gà con thành gà con mới nở trong kh gian, tỷ lệ sống càng được đảm bảo hơn.
Trong nhà xử lý xong, gỗ đã đặt của lâm trường cũng được kéo về hết. Tiếp theo chính là chuẩn bị cho việc làm đường.
Là một trong những khởi xướng, Cố Tiêu thu xếp c việc kh kém gì đội trưởng.
Nhưng trước khi chính thức làm đường, vẫn dành thời gian vào trong núi một chuyến, đem con gà rừng đã hứa với Tô Th Nhiễm về.
nhân lúc tối, khi đại bộ phận mọi đã ngủ say, lặng lẽ mang đến.
Nhưng Tô Th Nhiễm cũng kh ngủ.
Trước đây lại bận rộn xây nhà, lại bận rộn dệt áo len, kh gian vẫn luôn ở vào trạng thái tự sinh tự diệt. Khó khăn lắm mới rảnh rỗi m ngày, cô liền nhân lúc trước khi ngủ dọn dẹp lại đất trong kh gian. Cần thu hoạch đều thu hoạch về.
Đang bận rộn, bỗng nhiên cô nghe th tiếng bước chân bên ngoài truyền đến.
Tô Th Nhiễm qua khe cửa sổ một cái, phát hiện là , lúc này mới vội vàng mở cửa.
Chuyện ngày đó vốn dĩ là lời nói đùa vui theo cảm hứng. Kh ngờ bận rộn như vậy, thế mà thật sự mang đến.
Tô Th Nhiễm nói gì cũng chỉ chịu nhận một con, xoay lại múc một chén lớn đồ chua đưa cho .
“ chỉ cần một con là đủ , số còn lại mau mang về thôi.”
Cố Tiêu còn muốn nói gì, nhưng lại sợ đ.á.n.h thức Nam Tinh. Cũng sợ của ểm th niên trí thức ra th, đành đặt lại một con gà rừng, vội vàng rời .
M ngày nay, trong nhà vẫn luôn kh khai tiệc (ăn thịt).
con gà rừng trên mặt đất, ý niệm đầu tiên của Tô Th Nhiễm chính là
Làm thế nào để ăn một con gà mà ra được hiệu quả của hai con?
Chưa có bình luận nào cho chương này.