Thập Niên 70: Chủ Nhiệm Hội Phụ Nữ
Chương 119
Tiếng chân ga xe tải nhỏ vang lên đinh tai nhức óc, phá vỡ sự tĩnh lặng ngôi làng .
Đường trong thôn quá hẹp, xe tải tiện, liền dừng gốc cây hòe già ở đầu thôn.
Bọn Triệu Phong ở thùng xe, cũng vội xuống, vẫy tay chào hỏi những phụ nữ bên .
Tiếng ủn ỉn lợn con ngừng vang lên, những phụ nữ kiễng chân thò đầu trong thùng xe“Ây da, thấy , lợn.”
“ đầu tiên thấy nhiều lợn con như đấy.”
“Chỗ bao nhiêu con ?”
“Còn một con bê con nữa kìa!”
...
đường, cũng ít xã viên tiếng chân ga thu hút tới.
Triệu Kha với tư cách con gà yếu ớt duy nhất trong chuyến , nhận đãi ngộ buồng lái.
Tài xế mở cửa nhảy xuống xe, mở cửa ghế phụ cho Triệu Kha, hỏi cô: “Đồng chí Triệu, cô chứ?”
Triệu Kha xua tay, từ chối sự dìu đỡ , chậm chạp bò xuống xe, chân chạm đất còn mềm nhũn, vịn xe mới vững .
Đường quá tệ.
xe còn bằng đạp xe đạp, đạp xe đạp mệt thì mệt, ít cơ thể còn trong sự khống chế chính , cùng lắm xóc nảy m.ô.n.g lên xuống.
Cô xe tải, lắc lư lên xuống trái , óc sắp lắc đều .
Còn cái mùi dầu diesel đó, ướp đẫm Triệu Kha , Triệu Kha đều nghi ngờ nếu mồi lửa, cô thể lập tức bốc cháy.
Triệu Kha nhấc đôi chân sưng tấy , vịn đầu xe vòng một vòng, xuống gốc cây hòe già.
Đừng bỏ lỡ: Hệ Thống Tiêu Tùy Tiện Giúp Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà, truyện cực cập nhật chương mới.
Tránh xa một chút, mùi vị trong lành hơn nhiều.
“Đừng đắc ý nữa.” Triệu Kha gọi bốn thùng xe, “Bắt lợn xuống .”
Triệu Kha , bãi đất phía cây hòe già mới san phẳng, bây giờ vẫn còn bằng phẳng, ngay cả một cái lán cũng .
Lợn bắt xuống để ở ?
Triệu Tân Sơn vội vã chạy tới, giải đáp thắc mắc cô, “Đưa đến đại đội , nuôi ở nhà kho một thời gian, đợi chuồng lợn xây xong, chuyển qua.”
Thôn Triệu hẻo lánh, ít khi ngoài đến, chút náo nhiệt gì cả thôn đổ .
Các xã viên tranh ôm lợn con, hơn ba mươi con căn bản đủ chia.
Triệu Tân Sơn sắp xếp cho tài xế tối nay ở nhà ông, khi gọi Triệu Kha: “Bác gái cháu chuẩn cơm nước , mấy đứa tối nay đều đến nhà bác ăn .”
Triệu Kha gật đầu, “Cháu một lát, lát nữa qua.”
lớn theo đến nhà kho làm việc, đám trẻ con đều vây quanh xe tải chạy vòng quanh.
Bọn chúng từng thấy xe tải, vô cùng mới mẻ vươn bàn tay nhỏ bé sờ, sờ thốt lên kinh ngạc“Bánh xe to quá!”
“Xe tải đều cục sắt ?”
Ngưu Tiểu Cường còn đầu hỏi Triệu Kha: “Cô giáo Triệu, nó chạy nhanh cỡ nào?”
Triệu Kha dùng sự thật để giải thích cho chúng: “Đánh xe bò lên công xã, đại khái mất bốn tiếng đồng hồ, xe tải chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ, hơn nữa vì lợn con, nên lái nhanh hơn.”
Bọn trẻ kinh ngạc thốt lên, “Oa”
Phương Bắc đất rộng thưa, giữa thôn với thôn cách mười mấy dặm, hai mươi mấy dặm chuyện bình thường.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-chu-nhiem-hoi-phu-nu/chuong-119.html.]
Trong hai mươi đại đội sản xuất công xã Song Sơn, thôn Triệu đại đội sản xuất cách công xã Song Sơn xa nhất, cũng gần năm mươi dặm, còn mấy đại đội sản xuất xa hơn thôn Triệu nhiều.
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
bộ hành trình đường đất, ổ gà lồi lõm.
Trong thôn cũng , nếu trời mưa, cửa đều lội nước bùn, bẩn khó .
Đế giày cao su chân Triệu Kha cọ cọ hai cái mặt đất, kéo một vệt hằn lớp bụi.
Đường thực sự quá tệ...
Cô đang suy nghĩ sự việc ở đây, đám trẻ con đó đột nhiên còn động tĩnh gì nữa.
Trẻ con một khi đặc biệt im ắng, chắc chắn đang làm trò quỷ.
Triệu Kha ngước mắt lên, liền thấy đám nhóc ranh đó đều giống như khỉ treo thùng xe, đang trèo lên .
Ngưu Tiểu Cường còn quá đáng hơn, bé bảo Thụ Căn Nhi đỡ bé, trèo từ đầu xe lên.
Triệu Kha: “...”
thể hét lên, lỡ như làm chúng giật , ngã xuống sẽ thương.
Gợi ý siêu phẩm: Tiểu Công Chúa Hào Môn Là Đại Sư Huyền Học đang nhiều độc giả săn đón.
Cho nên Triệu Kha luôn nhịn, nhịn đến khi trọng tâm cơ thể mấy đứa trẻ thùng xe nghiêng về phía trong thùng xe, mới lên tiếng: “Đừng nghịch, mau xuống đây!”
Bọn trẻ vốn dĩ lén lút, Triệu Kha hét lên một tiếng, giật nảy , hai đứa trực tiếp ngã trong, đè lên phân lợn.
Hai đứa trẻ đó ngơ ngác một lúc, nhận tình trạng hiện tại, ghét bỏ dùng sức vẩy, vẫn một mùi phân thối.
Những đứa trẻ xung quanh chỉ hai đứa nó nhạo.
Hai đứa trẻ đó hổ và phẫn nộ òa lên.
Hai đứa trẻ thút thít, những đứa trẻ khác đùa, đều trèo xuống.
Triệu Kha lùa chúng, cùng về phía trong thôn.
Bọn họ chia tay ở ngã ba đường, nhà Ngưu Tiểu Cường đến , Thụ Căn Nhi về phía tây, Triệu Kha về phía nam, những đứa trẻ khác về hướng nào cũng .
Triệu Kha véo tai Ngưu Tiểu Cường, “ dẫn Thụ Căn Nhi nghịch ngợm, ?”
Ngưu Tiểu Cường kêu "ai da" đau đớn, biện bạch: “Nghịch ngợm gì chứ, bọn em chơi vui lắm mà, tin cô hỏi Thụ Căn Nhi xem!”
Triệu Kha về phía Thụ Căn Nhi.
Thụ Căn Nhi ngây ngô.
Triệu Kha bất lực lắc đầu, nắn nắn tai Ngưu Tiểu Cường, “Em làm đại ca, dẫn dắt đàn em tiến bộ, chỉ chơi một đại ca đạt tiêu chuẩn .”
“ tiến bộ thế nào? Học tập ?” Ngưu Tiểu Cường mặt đầy vẻ kháng cự, “Bài tập em đều làm xong .”
Chương trình tiểu học bây giờ, nội dung thực sự quá ít, trẻ con học ở trường năm năm, giống như trông coi đám nhóc tỳ nghịch ngợm hơn, thực khá lãng phí thời gian.
Triệu Kha hỏi chúng: “ gì tò mò ? thể qua hỏi cô, cô kể cho các em .”
Ngưu Tiểu Cường quả thực điều tò mò, hào hứng hỏi: “Bí kíp võ công cô cũng thể kể ?”
Bí kíp võ công...
Triệu Kha cạn lời một lúc, phủ quyết những suy nghĩ kỳ lạ chúng, khẳng định gật đầu, “Bí kíp võ công cũng thể kể.”
Cùng lắm thì kể về rèn luyện thể, kể về dưỡng sinh, chừng hươu vượn, còn thể chiêu mộ cho cha cô vài học đồ nhỏ.
Ngưu Tiểu Cường cô đồng ý, liền cùng Thụ Căn Nhi về nhà lấy.
Triệu Kha cản bé , “Để ngày mai , cô mới về, để cô thở một ngụm khí .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.