Thập Niên 70: Cô Gái Nhỏ Siêng Năng Làm Ruộng
Chương 13
Diệp Hân cuối cùng cũng hài lòng.
Tối hôm đó mang theo tâm trạng mong đợi ngủ sớm.
Hôm dậy sớm, cho dù họp chợ, cũng sớm, nếu bán hết đồ thì mua . Hơn nữa trời nóng, nếu sớm, đường cũng sẽ nắng chiếu khó chịu.
Ăn sáng bằng mắm thịt mặn xong, Diệp Hân vội vàng về phòng lấy tiền.
Cô mở cái tủ duy nhất trong phòng . Đồ đạc bên trong cũng nhiều, một cái chăn mùa đông một cái chăn mùa hè, còn vài bộ quần áo cũ kỹ, nguyên chủ mang từ nhà đến. Nguyên chủ chỉ cao một mét năm sáu, cái tủ đối với cô quá cao, đồ đạc đều để ở ngăn giữa, dù cũng để đầy .
Diệp Hân kiễng chân, thò tay trong cái chăn mùa đông gấp gọn gàng lục lọi một hồi, cuối cùng cũng lấy thứ .
Một cái túi vải nhỏ bọc kín mít, mở xem, bên trong một thứ đối với cô mang đậm dấu ấn thời đại, thực tiền và tem phiếu thời đại .
Cẩn thận đếm tiền, mười một đồng sáu hào năm xu.
Nguyên chủ đó chỉ còn ngần .
nghèo quá.
May mà hôm nay còn thể rút ba mươi đồng.
Diệp Hân để tờ phiếu chuyển tiền và mười một đồng sáu hào năm xu cùng , vuốt phẳng từng tờ tem phiếu nhăn nhúm, tất cả đều trân trọng cất túi quần áo, đó bước khỏi phòng.
Thẩm Trác dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng , đang đợi cô ở cổng viện.
tuy dáng mỏng manh, tay dài chân dài, điều khiển chiếc xe đạp thành vấn đề.
Diệp Hân đeo một cái gùi tre lên lưng, bước chân nhẹ nhàng đóng cổng viện , trèo lên yên xe đạp. Đây khoảnh khắc tâm trạng cô thoải mái nhất từ khi đến đây mấy ngày nay, nhịn vui vẻ một câu: " họp chợ thôi!"
Thẩm Trác thấy cô vui vẻ như một đứa trẻ, chút kỳ lạ, nhịn đầu dặn dò một tiếng: " vững nhé."
Nhà Thẩm Trác xây một mảnh đất san phẳng sườn đồi, nhờ mới sân cổng riêng biệt, nên từ nhà xuống một con dốc dài. Mấy hôm Diệp Hân làm về mệt c.h.ế.t, còn chê con dốc khó leo, bây giờ yên xe đạp lao vèo xuống, thấy nhanh thật.
Lúc họ khỏi nhà cũng lúc các xã viên đội sản xuất làm, trong đó vài thanh niên trí thức, thấy tiếng bánh xe đạp lăn, ngẩng đầu lên thấy một cơn gió lướt qua.
Mấy chằm chằm bóng lưng xe một lúc mới phản ứng .
Xem thêm: Sau 10 Năm Chia Tay, Tôi Bị Người Cũ Mặt Lạnh Quấy Rầy (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tôn Duy Cường hỏi: "Đó Diệp Hân ?"
Triệu Trung Hoa : " cô . đằng chắc Thẩm Trác chở cô ."
Tôn Duy Cường hỏi: "Họ họp chợ ?"
Triệu Trung Hoa gật đầu: "Chắc , hôm thấy cô xin nghỉ với đội trưởng ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-co-gai-nho-sieng-nang-lam-ruong/chuong-13.html.]
Tôn Duy Cường liền bất mãn : " bọn ai họp chợ mua đồ, cô đều nhờ mua hộ. Bây giờ cô , chẳng hỏi một tiếng. thư cho nhà, còn thời gian gửi đây ."
Lưu Hồng Hà lúc xen : "Cô thích chiếm món lợi nhỏ nhất, còn lạ gì nữa, còn nhờ cô giúp?"
Trịnh Văn Văn ngạc nhiên : "Gặp quỷ ! Mấy hôm còn làm ầm ĩ đòi hủy hôn ? bây giờ hai họ cùng họp chợ ? Còn ôm ôm ấp ấp, thật mật!"
Triệu Trung Hoa suy đoán: "Ai mà , chừng thấy Thẩm Trác , làm ầm ĩ nữa!"
Tôn Duy Cường khẩy: " gì mà ? Thằng nhóc choai choai, cha , nghèo rớt mồng tơi, nó gầy như thế, chắc chắn cơm cũng đủ ăn!"
Trịnh Văn Văn đồng tình: "Nghèo thì nghèo, vẫn một chiếc xe đạp ? đạp xe lên trấn tiện bao, đó chính cái thiết thực đấy."
Tôn Duy Cường bĩu môi, "Hừ, phụ nữ các cô thực dụng!"
Lời lập tức vấp sự phản bác các nữ thanh niên trí thức...
Cái sự "ôm ôm ấp ấp" mật trong mắt họ, thực Diệp Hân đang sợ c.h.ế.t. Con dốc lao xuống quá mạnh, cô suýt nữa thì hét lên.
Khuôn mặt thanh tú Thẩm Trác đỏ bừng.
cô đột nhiên đưa tay ôm lấy eo , làm suýt nữa giữ vững tay lái, qua bao nhiêu đều thấy, sẽ chê thế nào.
Xem thêm: Đệ Nhất Đồng Thuật Sư (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
khỏi đầu làng, rốt cuộc nhịn lên tiếng: " buông ."
" buông!" Diệp Hân ôm chặt lấy vòng eo gầy gò , giọng run rẩy, ", nhanh quá, làm sợ c.h.ế.t khiếp!"
"Phanh hỏng , hết cách." Thẩm Trác giải thích cố ý nhanh như , từ dốc lao xuống thế.
"Cái gì?!" Diệp Hân xong hoảng hốt biến sắc, càng dám buông tay, "Xe hỏng sớm, đường nguy hiểm lắm!"
"Xe hỏng, chỉ phanh hỏng thôi. vững thì sẽ !" Thẩm Trác đính chính, giọng điệu hiếm khi chút bực bội.
"Đường xá gập ghềnh thế , vững thế nào !" Diệp Hân thực sự nơm nớp lo sợ, tâm trạng thoải mái khi khỏi cửa bay biến hết.
Thực ôm , cô cũng ngại ngùng, từng tiếp xúc mật với con trai như bao giờ. vấn đề an , cô cảm thấy nên gác những chuyện đó sang một bên.
dứt lời, xe đạp qua một cái ổ gà, xóc nảy mạnh một cái, Diệp Hân sợ hãi "Á" lên một tiếng, ôm càng chặt hơn, thực sự sợ xóc văng xuống. Cô nước mắt, cái đường rách nát gì thế !
Từ lúc cô ôm, Thẩm Trác thở cũng dám thở mạnh, cô siết tay một cái, suýt nữa làm tắc thở.
Lúc cũng chẳng màng nữa, tiên tập trung đường, tránh những chỗ gồ ghề.
Diệp Hân thu một tay về, sờ sờ tiền và tem phiếu vẫn yên trong túi xóc rơi , thở phào nhẹ nhõm, vòng tay ôm , cảm thấy cơ thể căng cứng một chút.
Cô đỏ mặt, thấy xe vững , bèn : " cũng đừng nghĩ nhiều, chỉ sợ ngã mới ôm , như vững vàng hơn một chút, chiếm tiện nghi ."
Thẩm Trác đỏ bừng mặt, thầm nghĩ con trai thì tiện nghi gì mà chiếm, cứng nhắc : " khác thấy sẽ ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.