Thập Niên 70: Dã Tháo Hán Bị Thanh Niên Trí Thức Câu Hồn
Chương 216: Nhậm Kinh Tiêu Ra Tay, Cả Đại Đội Run Sợ
"Trước đây chỉ th kh đủ th minh, giờ mới phát hiện ra đúng là đồ kh não. th Thiết Oa T.ử làm quá đáng, vậy nếu đổi lại là thì ?"
"Vợ bị m kẻ tâm địa xấu xa trong đại đội làm cho suýt chút nữa mất con, bản lĩnh thì kh tìm bọn chúng tính sổ chắc?"
"Nếu còn cứ ngu ngốc như vậy, sau này quan hệ với Thiết Oa T.ử sẽ chỉ càng ngày càng xa cách thôi."
Vương Hữu Sinh vẫn nhớ rõ cái ghế phó đội trưởng này của từ đâu mà , đó là nhờ ta nể mặt đứa con trai ngốc nghếch của .
Nhưng đứa con ngốc này của cứ đơn thuần mãi thành ra thiếu não, cái tình nghĩa này sớm muộn gì cũng bị nó bào mòn hết.
"Con..." Vương Văn Binh tưởng tượng nếu đó là vợ , chắc hận kh thể đào mồ cuốc mả nhà bọn chúng lên.
Vương Văn Binh hiểu ra rằng nhát d.a.o kh c.h.é.m vào thì sẽ kh biết đau.
Đứng ở lập trường của , xót lương thực, nhưng đứng ở lập trường của Tiêu ca, những kẻ đó đều là kẻ thù.
Vương Văn Binh im lặng, nói nói lại cũng là do ích kỷ mà thôi.
"Này, nói xem Thiết Oa T.ử đối phó với chúng ta thì ra tay tàn nhẫn thật, còn con nhỏ nhà họ Vương thì ?"
Con ta khi gặp xui xẻo thì luôn muốn th kẻ khác t.h.ả.m hơn để tìm chút cân bằng trong lòng.
Bọn họ làm sai thì đã đành, nhưng Vương Do Do mới là kẻ trực tiếp khiến th niên trí thức Ninh bị thương, các xã viên trong lòng đều th kh phục.
" ngốc à? tưởng con nhỏ nhà họ Vương thoát được chắc? Chúng ta còn t.h.ả.m thế này, nó thì còn chưa biết sẽ ra đâu!"
Một xã viên đầu óc đáp lại một câu, lập tức cả đám đ im bặt, chỉ cần nghĩ đến Thiết Oa T.ử lúc này là bọn họ đã th rùng .
Bọn họ vội vàng cúi đầu nghiêm túc làm việc, làm xong còn về đắp lại tường bao nữa!
"Thiến Thiến, nói xem chúng ta làm bây giờ?" Các th niên trí thức cũng đứng trong đám đ, lúc này bọn họ là những lo lắng nhất.
Bọn họ vừa mới đến nên chỉ được chia một ít lương thực, vốn dĩ nói là đợi thu hoạch vụ thu xong đại đội sẽ cho mượn thêm một ít.
Nhưng tình hình thế này, đại đội còn chẳng đủ chia cho dân làng, l gì mà cho bọn họ mượn?
"Dù thế nào nữa, đại đội cũng kh thể để chúng ta c.h.ế.t đói được, nếu chúng ta chuyện gì thì họ cũng chịu trách nhiệm."
Diệp Thiến Thiến kh sợ chuyện này, cô ta khác với các th niên trí thức khác, ều kiện gia đình tuy bình thường nhưng trong tay cô ta vẫn chút tiền riêng.
Thật sự kh xong, cô ta thể lén lút mua ít lương thực, dù cũng kh để c.h.ế.t đói được.
Vả lại lời cô ta vừa nói cũng kh sai, đại đội tổng kh thể giương mắt bọn họ c.h.ế.t đói chứ?
Các th niên trí thức nghe Diệp Thiến Thiến nói vậy thì hơi yên tâm, từ lúc đến đây bọn họ đã cảm th chỗ nào cũng kh ổn .
Diệp Thiến Thiến chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác đói bụng, lúc này trong lòng trong mắt cô ta toàn là hình bóng của Nhậm Kinh Tiêu.
Trong đầu cô ta cứ hiện lên cảnh ngồi trên lưng hổ đầy oai phong. Cô ta nghĩ đến việc chỉ vì khác nói vợ vài câu mà đã che chở đến mức đó, tuyệt đối kh bỏ qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-da-thao-han-bi-th-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-216-nham-kinh-tieu-ra-tay-ca-dai-doi-run-so.html.]
kh để vợ chịu một chút ủy khuất nào, lại nghĩ đến cảnh ở tiệm cơm quốc do yêu chiều vợ ra , lúc đó cô ta lại nghĩ là kẻ kh tiền đồ cơ chứ?
Nếu mà kh tiền đồ thì ai mới đây? là lợi hại nhất mà cô ta từng gặp.
Cả một đại đội sắc mặt mà sống, ngay cả lũ dã thú kia cũng nghe lời răm rắp.
Cô ta chưa bao giờ th một đàn nào khí thế đến vậy, trái tim cô ta kh tài nào bình lặng nổi.
Nếu che chở là cô ta thì tốt biết m. Cô ta kh biết làm , muốn tiếp cận nhưng lại sợ kh thích .
Ninh Hạ kh hề biết vừa thêm một tình địch. Cô ăn no xong cảm th nằm trên giường hơi khó chịu nên bảo Nhậm Kinh Tiêu mang ghế bập bênh ra ngoài.
Cô ngồi ngoài sân sưởi nắng, Nhậm Kinh Tiêu đang đóng đồ đạc dùng trong nhà.
"Khi nào lên trấn?" Ninh Hạ nghĩ viết thư hồi âm cho mẹ nuôi để báo tin cô đã mang thai.
"Đợi hai ngày nữa , hôm nay làm xong đống đồ này đã, ngày mai lên núi săn ít thú để mang qua cho Ngũ gia."
Nhậm Kinh Tiêu nghĩ chắc hẳn Ngũ gia và mọi đang lo lắng lắm, lần trước vội vàng quá chưa kịp nói rõ ràng.
Ninh Hạ nghe vậy gật đầu, cô chợt nhớ đến Trương Di Ninh, nghĩ ngợi một lát cũng quyết định viết cho cô một bức thư.
Thái Tiểu Nhã kh biết bị phân đâu, cô muốn viết thư cũng chẳng biết gửi về địa chỉ nào.
Ninh Hạ nghĩ đến nhóm th niên trí thức mới tới kia, cuối cùng chỉ còn lại mỗi Hứa Hằng Tr.
" định xử lý Vương Do Do thế nào?" Ninh Hạ biết Nhậm Kinh Tiêu sẽ kh tha cho cô ta.
Cô vẫn chưa biết đã chỉnh đốn cả đại đội một trận ra trò.
"Cô ta để ý cái gì nhất thì hủy hoại cái đó thôi." Nhậm Kinh Tiêu chưa động thủ là vì th đ.á.n.h một trận thì chưa bõ ghét.
Cô ta giờ chẳng còn gì, cũng kh đáng để tốn c tính kế, nhà kh ra nhà, lương thực kh , tiền bạc cũng kh, chỉ còn trơ trọi một .
"Cô ta để ý cái gì? Hứa Hằng Tr chứ gì!" Ninh Hạ biết cô ta vẫn đang mơ mộng Hứa Hằng Tr sẽ đưa về thành phố.
Nếu làm cho giấc mộng này tan vỡ, chuyện đó còn đau đớn hơn là đ.á.n.h cô ta một trận.
"Vậy thì phế một chân của Hứa Hằng Tr ." Nhậm Kinh Tiêu kh th tàn nhẫn, lại càng kh biết mềm lòng.
Ninh Hạ nghĩ nếu chân mà gãy thì dù về thành phố cũng chẳng làm nên trò trống gì, vị quan lớn nào mà lại là què kh?
Hai chỉ vài câu đã chặt đứt con đường tương lai của Hứa Hằng Tr, trong khi ta lúc này đang định ly hôn với Vương Do Do.
biết Vương Do Do sẽ kh đồng ý, nên định bụng đợi tìm được đối tượng thích hợp mới đề cập chuyện này.
Cô ta chắc sẽ hiểu cho thôi, kh yêu thì là kh yêu, cô ta học cách thành toàn cho .
Hứa Hằng Tr nghĩ hiện tại trong đại đội chẳng cô gái nào xứng với , nhưng đám th niên trí thức mới tới thì thể tìm hiểu thử xem.
Chưa có bình luận nào cho chương này.