Thập Niên 70: Dã Tháo Hán Bị Thanh Niên Trí Thức Câu Hồn
Chương 430: Giao Dịch Chợ Đen, Sắm Đồ Cho Con
Chú Hồ biết Ngũ gia để chú quản lý khu chợ đen này là vì tin tưởng chú, nhưng phần nhiều là muốn tạo một chỗ dựa cho Nhậm Kinh Tiêu ở đây. Để mua sắm gì cũng thuận tiện, chứ kh hề muốn dính sâu vào m chuyện này. Nói trắng ra, chú ở đây là để phục vụ . Nếu kh, Ngũ gia chắc c đã giải tán khu này từ lâu , chú làm gì cơ hội như bây giờ.
"Chú Hồ, chú đừng khách sáo thế, cháu cũng muốn kiếm thêm chút tiền mà." Nhậm Kinh Tiêu vừa dứt lời, chú Hồ càng kh tin. Ngũ gia chống lưng, đứa nhỏ này mà lại thiếu tiền tiêu ? Chú nghe Ngũ gia nói, vì kh nỡ bỏ mặc nơi này, lại thêm vợ bụng mang dạ chửa kh tiện lại xa xôi, nên họ định ở lại đây khoảng hai năm mới về Kinh Thị. Chú định bụng trong hai năm Nhậm Kinh Tiêu ở đây, chú sẽ dốc sức ổn định khu chợ đen này.
"Số thịt đó dễ bán lắm cháu ạ. Bộ tay gấu chú đã giữ lại theo ý cháu , lát nữa cháu mang về nhé. Còn tiền thịt, chú sẽ tính theo giá bán lẻ cho cháu, coi như cháu đã giúp chú ổn định thị trường."
Chú Hồ kh định kiếm lời từ số tiền này, chú coi trọng cái lợi ích lâu dài phía sau hơn. Kh ít kẻ cứ ngỡ sau lưng chú đại nhân vật nào đó chống lưng nên mới kiếm được rừng quý hiếm như vậy, thế là chúng lập tức ngoan ngoãn hẳn .
"Chú Hồ, chuyện nào ra chuyện đó, chú cứ tính theo giá thu mua cho cháu là được. Chúng ta đâu chỉ hợp tác một lần, sau này còn nhiều dịp khác, chẳng lẽ các chú kh cần kiếm tiền ? Chú thì kh , nhưng các em ở đây cũng vất vả lắm, kh thể để mọi chịu thiệt được."
Cách nói năng và làm việc của Nhậm Kinh Tiêu bây giờ khiến ta vô cùng nể phục và thoải mái. Chú Hồ nghe xong thì vỗ vai , vẻ mặt đầy cảm động, những em đứng phía sau cũng th ấm lòng. Vốn dĩ đại ca bảo phi vụ này kh l lãi, chủ yếu là để giữ vững địa bàn, họ cũng hiểu nhưng trong lòng kh tránh khỏi chút so đo. Đêm qua họ đã bận rộn cả đêm, vừa hửng sáng đã liên hệ các mối lái, chạy đôn chạy đáo khắp các c xã và huyện để bán hàng, bận rộn cả ngày mà kh kiếm được chút "nước luộc" nào thì ai chẳng th hụt hẫng. Nhưng họ cũng hiểu ý đồ của đại ca, cái lợi sau này còn lớn hơn nhiều. Thế nên họ cũng kh ý kiến gì, nhưng nghe Nhậm ca nói vậy, họ biết sẽ kh để họ chịu thiệt.
"Chúng ta cứ tính theo giá thu mua thôi. Mọi rủi ro đều do các em gánh vác, kh thể để mọi thiệt thòi được. Chú Hồ, chú đừng nói thêm gì nữa, cứ quyết định thế ." Nhậm Kinh Tiêu th chú Hồ còn do dự thì dứt khoát chốt hạ. biết vì nể mặt ba nên chú Hồ mới đặc biệt quan tâm đến , nhưng cũng kh thể vì thế mà kh biết ều.
Cuối cùng chú Hồ cũng đồng ý. Số thịt đó chú bán ra với giá cao, loại lên đến hai đồng một cân, thấp nhất cũng một đồng bảy, một đồng tám. Nhưng chú tính giá thu mua cho là một đồng một cân, coi như đôi bên cùng lợi. Nhậm Kinh Tiêu kh ý kiến gì, chú Hồ liền sai quyết toán sổ sách.
"Chú Hồ, sắp Tết , cháu xem chỗ chú món gì hay kh để cháu mua một ít mang về." Nhậm Kinh Tiêu th chú Hồ định đưa tiền liền giữ tay chú lại.
"Cháu muốn mua gì? Chợ đen bây giờ đang mở, nhiều đến bán đồ lắm. Chỗ chú sẵn thì chú l trong kho cho cháu, nếu kh chú sẽ lùng cho." Chú Hồ nghe muốn mua đồ thì vội vàng hỏi han. Đến chỗ chú thì chắc c kh thể để tự lùng sục bên ngoài, chợ đen cuối năm lộn xộn lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-da-thao-han-bi-th-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-430-giao-dich-cho-den-sam-do-cho-con.html.]
"Cháu muốn mua ít đồ ăn, đậu phộng, hạt dưa, kẹo cáp, sữa bột, đồ hộp... m thứ hàng hiếm ạ." Nhậm Kinh Tiêu nghĩ bụng m thứ bán ngoài chợ thì kh thiếu, chỉ muốn tìm m món khó mua thôi.
Chú Hồ gật đầu, thầm nghĩ vợ đang mang thai, chắc c bồi bổ thật tốt. M thứ hàng thường dân mang đến bán chắc chẳng thèm ngó tới đâu.
"Cháu đợi chút, để chú xem ." Chỗ chú Hồ kh giống như chỗ Ngũ gia, m món hàng tinh xảo này ở đây hơi khó tiêu thụ, dân tình chủ yếu chỉ chuộng lương thực và thịt thôi. M thứ đắt đỏ như sữa bột, dù chú cũng chẳng dám nhập nhiều, cơm còn chẳng đủ ăn thì ai còn tâm trí đâu mà sắm đồ xa xỉ.
Chú Hồ vào kho chọn ra một ít bánh kẹo, đậu phộng, hạt dưa loại ngon nhất, thêm hai lọ sữa mạch nha. Sữa bột thì chỗ chú kh , đồ hộp cũng chỉ còn một lọ đào ngâm, kh thịt hộp. Chú Hồ đưa đồ cho Nhậm Kinh Tiêu, cũng kh chê bai gì. biết chỗ chú Hồ chắc c kh thể bằng chỗ ba được. nghĩ thầm sữa bột ở đây chỉ hợp cho lớn, còn loại dành cho trẻ em chắc vào m cửa hàng Hữu Nghị dành cho nước ngoài mới , ở đây thì đừng mơ tới.
"Đúng , Ngũ gia trước khi dặn chú đưa cái này cho cháu." Chú Hồ sực nhớ ra một chuyện. Chú mang ra một bọc bình sữa, Nhậm Kinh Tiêu khựng lại một chút, cái hình thù kỳ lạ này mà chẳng hiểu nó là cái gì.
"Ngũ gia bảo đây là bình sữa, nói là cháu cần. Hàng về cũng được một thời gian mà cháu mãi kh sang, cứ để trong kho. Lần trước dọn dẹp đồ đạc mới nhớ ra, dặn chú chuyển lại cho cháu."
Chú Hồ th vẻ mặt của Nhậm Kinh Tiêu thì biết ngay là đã quên khu mất chuyện này. Thật ra chú cũng chẳng biết chuẩn bị m cái thứ này để làm gì, chú mới chỉ nghe nói chứ đây cũng là lần đầu tiên th tận mắt.
Nhậm Kinh Tiêu nghe bảo là bình sữa mới cầm lên xem kỹ. đếm thử, kh thừa kh thiếu đúng mười cái. nghe chú Khôn nói món này khó kiếm lắm, đúng là hàng hiếm khác, tr cứ kỳ kỳ quái quái thế nào .
Sau khi chú Hồ tính xong tiền hàng, m món đồ l chú nhất định kh chịu nhận tiền, bảo là số thịt kia chú đã kiếm được bộn tiền , m thứ này coi như quà tặng.
"Chú Hồ, chỉ lần này thôi nhé. Nếu lần sau chú còn kh l tiền, cháu sẽ kh đến tìm chú nữa đâu, mà sau này thịt cháu cũng kh để các chú bán nữa." Nhậm Kinh Tiêu nói vậy nhưng chú Hồ kh hề giận, trái lại còn cười ha hả gật đầu đồng ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.