Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang

Chương 645: Lục Huyền Chu Muốn "Ăn Cơm Mềm", Vợ Chồng Đồng Lòng Ủng Hộ

Chương trước Chương sau

“Thế chẳng tốt ? Hai đứa nhỏ th mai trúc mã, lại đều th minh chăm chỉ, sau này nếu đỗ đại học cùng trường thì còn thể chăm sóc lẫn nhau, chúng ta cũng yên tâm.”

Lục tiểu đệ định nói gì đó nhưng bị Lục mẫu lườm một cái. kh cam tâm ngậm miệng lại. Cây bắp cải nhà họ mới nuôi được m năm chứ, thể để con lợn rừng nào ủi mất được. Hừ, kh , may mà bình thường kh ít lần “tẩy não” Ánh Dương.

Khác với suy nghĩ bảo vệ em gái của Lục tiểu đệ, Lục mẫu lại th thằng bé Hạ Phong đó khá, chịu khó lại biết thương , nhà họ Phương cũng dễ chung sống. ều nói chuyện này bây giờ còn quá sớm, Ánh Dương mới mười lăm tuổi. Dù muốn lo chuyện đại sự, thì cũng lo cho Lục tiểu đệ trước đã.

“Bố ơi, mẹ ơi~~~”

Trong phòng truyền ra tiếng của Tiểu Tinh và Tiểu Uyên, Lục Ánh Dương là lao vào trước tiên. Một lát sau, cô bé dắt tay hai đứa nhỏ ra.

“Bố mẹ ơi, hôm nay chúng con được dạo phố với cô út kh ạ?”

“Được, nhưng các con kh được đòi mua quá nhiều đồ đâu nhé, cô út vẫn còn là học sinh đ.”

“Dạ vâng ạ, chúng con chỉ mua một xíu xiu đồ thôi.”

“Được .”

Lục Ánh Dương hớn hở dắt hai nhóc tì vệ sinh cá nhân, vừa vừa nói: “Cô đã bảo mà, chỉ cần cô út ra tay, bố mẹ các cháu chắc c sẽ đồng ý...”

“Cô út giỏi quá mất!”

Lâm Kiến Xuân bật cười lắc đầu, múc c lòng cừu ra bát cho hai đứa nhỏ để cho nguội bớt. Sau đó, cô nghe Lục Huyền Chu nói: “Chuyến này đến xưởng cơ khí, định xin nghỉ việc.”

Lục mẫu đang dọn bàn, ném chiếc khăn lau cho Lão Hải, bà kh đồng ý: “Nghỉ việc? Trước đây xưởng trưởng Vũ đến nhà bảo là giải quyết cho con nghỉ phép dài hạn, chứ đâu đuổi việc con.”

“Con biết, nhưng con cũng kh muốn làm nữa.”

Lục mẫu: “Con kh làm nữa thì định làm gì?”

Lục Huyền Chu: “C việc của vợ con bận rộn, con ở nhà tr con. Mọi đều làm, một mẹ xoay xở kh xuể.”

Lục mẫu: “Mẹ xoay xở kh xuể thì chẳng còn dì La của con ? Dì La còn thể dạy hai đứa nhỏ học chữ, chứ con thì làm được gì? Con muốn ăn cơm mềm thì cũng đừng nói nghe hay ho thế.”

“Con trai à, cơm mềm kh dễ ăn đâu. M năm trước bố toàn ăn cơm mềm, thở mạnh cũng kh dám, mãi đến cuối năm ngoái mới được vào biên chế, cái lưng còng lâu quá giờ vẫn chưa thẳng lên được đây này.” Lão Hải sợ Lục Huyền Chu vào vết xe đổ của , nên khuyên bảo vô cùng tâm huyết. “Cứ như đợt Tết vừa , mẹ con mâm cơm tất niên là bắt đầu lau nước mắt, bố còn chẳng dám khóc cùng bà , chỉ sợ bà mắng bố khóc như bò rống, làm ảnh hưởng đến tâm trạng của bà .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-645-luc-huyen-chu-muon-an-com-mem-vo-chong-dong-long-ung-ho.html.]

Lâm Kiến Xuân suýt nữa thì cười sặc: “Mẹ ơi, bố khóc giống bò rống thật ạ?”

Lục mẫu chê bai gật đầu: “Ừ, phiền lắm, lại còn nhịp ệu. Mẹ suýt chút nữa là bị kéo theo luôn.”

Lâm Kiến Xuân mỉm cười nói: “Vậy nếu Chu nhà con cũng khóc như bò rống, thì chắc món cơm mềm này cũng chẳng dễ nuốt đâu.”

Lục Huyền Chu: “ kh khóc.”

Lâm Kiến Xuân khoác vai Lục Huyền Chu, bắt đầu màn khoe khoang: “Tóm lại là, bất kể Chu quyết định thế nào, em cũng hoàn toàn ủng hộ. Nếu tháng này nghỉ việc, tiền lương tháng này của em sẽ nộp hết cho .”

Lục tiểu đệ trai với ánh mắt ngưỡng mộ: “Oa, tiền lương một tháng của chị dâu chắc bằng cả làm cả năm mất?”

Dù bốn năm kh về nhà, nhưng dù cũng là em trai tự tay nuôi lớn, Lục tiểu đệ chỉ cần nhúc nhích là Lục Huyền Chu đã biết đang nghĩ gì.

khuyên chú đừng nảy ra ý định xấu xa gì. C việc của chú kh dễ mà đâu, hồi đó chị dâu chú đã tốn bao nhiêu c sức mới lo được cho chú cái chân này, đưa chú từ Mạc Thị về đây đ.”

Lục tiểu đệ sờ mũi: “Em chỉ tò mò chút thôi mà, em đâu ý định bỏ việc.”

Lục mẫu cũng nghe ra ẩn ý, kh khách khí cốc đầu Lục tiểu đệ hai cái: “Tiền mua cái chân chạy việc đó con còn chưa trả hết đâu, nếu con dám bỏ việc thì cái nhà này con cũng đừng hòng về nữa. trai con muốn nghỉ việc là vì chị dâu con kiếm được tiền, nếu con bản lĩnh tìm được cô vợ nào vừa giàu vừa giỏi, thì con muốn làm hay kh tùy con.”

Lục tiểu đệ lầm bầm nhảy ra khỏi phạm vi tấn c của Lục mẫu: “Chị dâu con là giỏi nhất thiên hạ , em đào đâu ra được thứ hai như thế?”

“Kh tìm được thì lo mà làm việc cho hẳn hoi.”

Lâm Kiến Xuân cũng sợ Lục tiểu đệ làm càn: “Chị nghe nói hiện tại chính sách đã nới lỏng, một số th niên trí thức đã bắt đầu về thành phố, nhưng họ đang lo sốt vó vì kh việc làm đ. Hơn nữa dự kiến cuối năm nay sẽ một đợt lớn th niên trí thức trở về, bao nhiêu như thế, ai cũng sẽ tìm việc thôi.”

Lục mẫu biết Lâm Kiến Xuân đã nói vậy thì đa phần là sự thật. Bà liền quay sang đe dọa Lục tiểu đệ một trận. Thời buổi này đàn mà kh c việc, nhà t.ử tế nào dám gả con gái cho? Chẳng lẽ định làm gã độc thân cả đời, tr chờ vào chị nuôi ? Đừng mơ!

Lâm Kiến Xuân cũng bồi thêm một câu: “Chú em à, trai chú giờ đã làm bố , chuyện gì cũng cả nhà ngồi lại bàn bạc. Chú còn trẻ, nếu ý tưởng gì thì cứ nói ra để cả nhà cùng thảo luận, dù chị cũng va chạm nhiều hơn chú, nắm bắt chính sách sớm hơn chú, chắc c kh hại chú đâu.”

Lục tiểu đệ th chị dâu kh nói tuyệt đường sống, liền vâng dạ: “Vâng, em nghe chị, chị dâu.”

Nhờ Lục tiểu đệ cắt ngang như vậy, chuyện Lục Huyền Chu muốn nghỉ việc cũng kh còn quá khó chấp nhận nữa. Thực tế là Lục mẫu và dì La tuổi tác đã cao, hai tr nom hai nhóc tì đang tuổi nghịch ngợm đúng là phần quá sức.

“Vợ chồng các con bàn bạc kỹ thì tự quyết định . Làm cha làm mẹ cũng kh thể quản các con cả đời được.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...