Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Gả Chồng Quan Quân Tàn Tật, Hai Nhóc Con Phản Diện Đừng Sa Ngã

Chương 83: Sự ưu việt của Thẩm Mộng

Chương trước Chương sau

Nhà họ Cố chỉ cách nhà họ Hà vài phút bộ, một căn tiểu lâu mang phong cách tương tự nhà họ Hà hiện ra trước mắt.

"Đây là nhà . Các gọi mẹ là dì, nhưng chưa từng nghe nói về các nhỉ? Nhà các ở đâu?"

Cố Thiên Minh phía sau, quan sát hai em một lớn một nhỏ. Thằng bé nhướng mày, giọng ệu chút kiêu ngạo, nhưng lời nói thốt ra từ miệng một đứa trẻ lại vẻ gì đó ương ngạnh, đáng yêu.

Thổ Đậu đang được Từ Hồng dắt tay thì hơi né tránh ánh mắt, kh dám thẳng vào Cố Thiên Minh.

Duy chỉ Địa Qua là kh chút sợ hãi: " chưa nghe nói về chúng ? lẽ là mẹ chưa nhắc đến thôi. Nhà chúng ở nơi xa, ngồi xe lửa cả một đêm mới tới nơi. Nhà kh đẹp bằng nhà , nhưng ở làng chúng nhiều bạn nhỏ, mùa hè bắt cá mò tôm, mùa đ nướng khoai lang, th vui hơn ở thành phố nhiều."

Hai ngày nay ở tỉnh thành, cả hai đứa trẻ đều chút nhớ bạn bè trong làng. Ở đây cửa đóng then cài, nhà nào biết nhà n, kh náo nhiệt và tình nghĩa như ở n thôn.

Những lời này của Địa Qua khiến đám lớn ngẩn ra. Kh hẳn vì học thức cao sang gì, mà bởi một đứa trẻ n thôn khi đối mặt với bạn đồng lứa xuất thân ưu việt như Cố Thiên Minh lại kh hề một chút tự ti nào. Đây kh ều mà đứa trẻ tầm tuổi này thể làm được; nếu là đứa trẻ khác, hẳn đã cúi đầu mặc cảm từ lâu.

Thẩm Dĩ Mạt nghe xong cảm th vô cùng tự hào. Đúng là làm quan trong tương lai khác, từ nhỏ nói năng đã đâu ra đ.

Cố Thiên Minh biết xe lửa nhưng chưa từng ngồi, càng chưa nghe nói đến chuyện nướng khoai hay bắt cá. Suy cho cùng vẫn là tâm tính trẻ con, sự ưu việt ban nãy tan biến sạch, ngược lại nó còn th hứng thú với những chuyện thú vị mà Địa Qua vừa kể.

"Nướng khoai lang là l khoai nướng thật ?" Thằng bé tò mò hỏi.

Chỉ là kh đợi Địa Qua trả lời, Thẩm Mộng đã cười nói: "M thứ bẩn thỉu đó chỉ trẻ con n thôn mới chơi thôi, ở tỉnh thành mà làm m việc đó là bị ta cười cho đ."

Nghe vậy, Cố Thiên Minh nhíu mày, lộ vẻ chán ghét: "Hóa ra là thứ bẩn thỉu à."

Từ Hồng phía trước kh hài lòng Thẩm Mộng một cái, nhưng cũng kh tiện làm mất mặt con dâu trước mặt ngoài.

Thẩm Bắc Mục thì chẳng nể nang gì: "Lúc ăn cơm trắng thì mở miệng là 'bác n dân', ăn no thì thành ' nhà quê bẩn thỉu'. Đúng là chị họ của , vẫn giống hệt trong ký ức của nhỉ."

"!..."

Thẩm Mộng từ nhỏ đã kh hợp với Thẩm Bắc Mục, lúc này cơn giận bốc lên đầu, ả trừng mắt bất chấp hoàn cảnh.

Thẩm Bắc Mục cười lạnh, kh tránh kh né, chằm chằm vào ả như muốn đ.â.m thủng một lỗ trên mặt ả vậy.

"Đến vĩ nhân còn nói em c n là lực lượng kh thể thiếu để xây dựng tổ quốc, lời này của em kh phù hợp đâu. Sau này tốt nhất đừng nói thế nữa, ngộ nhỡ khác nghe th tố cáo các em thì rắc rối to đ." Thẩm Dĩ Mạt cười nói, đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "tố cáo".

Thẩm Mộng siết chặt nắm tay, nắm l tay con trai, giận mà kh chỗ phát tiết.

Đến nước này mà Thẩm Dĩ Mạt còn bản lĩnh để ngang ngược ? Chị ta kh nghĩ xem nhà họ Cố là gia đình thế nào, mà sợ tố cáo chắc?

Trong lòng hiểu rõ, nhưng Từ Hồng ở đó nên Thẩm Mộng kh tiện nói ra, đành nuốt nghẹn cơn giận vào trong. Mãi cho đến khi bước qua cửa nhà họ Cố, ả mới cảm th dễ thở hơn một chút.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nhà họ Cố vẫn như trong ký ức, cầu thang gỗ sạch kh một hạt bụi, t.h.ả.m đỏ mang đậm đặc trưng thời đại, còn bộ sofa phủ tấm khăn trải trắng muốt.

Từ Hồng dẫn lũ trẻ vào nhà, lập tức gọi giúp việc mang ểm tâm và trà nước lên. Một lát sau, các loại bánh quy, bánh đào, bánh tuyết được bày lên bàn trà cùng với nước trà nóng hổi.

Thẩm Mộng kéo con trai ngồi xuống: "Chị và em trai ở n thôn những năm qua chắc lâu kh được ăn đồ thành phố nhỉ? Lũ trẻ cũng chịu khổ theo chị , mau nếm thử ."

Địa Qua sa sầm mặt, chưa từng th dì nào đáng ghét như vậy.

Thổ Đậu trái lại cầm một miếng bánh tuyết lên c.ắ.n một miếng, nhíu mày, vẻ mặt kh thoải mái cố nuốt xuống, sau đó đưa cho Thẩm Bắc Mục: "Đồ thành phố gì chứ, chẳng ngon bằng một góc mẹ cháu làm. Dì ơi dì lại nói thế? Ở trong làng mẹ cháu ngày nào cũng làm đồ ngon cho cháu ăn mà."

Nhận l miếng bánh, Thẩm Bắc Mục suýt thì cười c.h.ế.t, cố nén cười, ra vẻ nghiêm túc ăn nốt chỗ bánh còn lại của Thổ Đậu.

Nụ cười trên mặt Thẩm Mộng dần biến mất, ả đang định mở miệng mắng Thổ Đậu thì Thẩm Dĩ Mạt đã cướp lời: "Cái thằng bé này, con biết lễ phép kh hả? Đến nhà ta làm khách mà thể bất lịch sự thế ?!"

Thẩm Dĩ Mạt lộ vẻ hung dữ, trừng mắt Thổ Đậu, ra vẻ như giây sau sẽ ra tay dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc, khiến những lời định nói của Thẩm Mộng nghẹn lại nơi cổ họng.

Ả vốn định l chuyện giáo d.ụ.c con cái của hai em ra để mỉa mai, kh ngờ Thẩm Dĩ Mạt lại lên tiếng dạy dỗ trước, làm ả kh còn gì để nói. Ả thầm bực bội, Thẩm Dĩ Mạt từ bao giờ đã trở nên khó đối phó như vậy? Trước đây chị ta ngu ngốc đến c.h.ế.t, một câu cũng lười tr luận, lúc nào cũng cao ngạo như thể là đại tiểu thư kh bằng.

Địa Qua cũng lườm Thổ Đậu: "Bố mẹ bình thường đều dạy chúng ta biết lễ nghĩa, em thể như vậy? Mau xin lỗi dì !"

Thổ Đậu bĩu môi đầy vẻ kh phục, nhưng dưới uy thế của mẹ và trai, bé đành cúi đầu xin lỗi Thẩm Mộng: "Dì ơi cháu xin lỗi, cháu kh cố ý đâu, chỉ tại dì nói chuyện kh hay làm cháu khó chịu nên cháu mới nói vậy."

Thẩm Mộng nghe xong mà trong lòng tức muốn nổ phổi.

Từ Hồng ở bên cạnh kinh ngạc hai em, kh ngờ ở n thôn mà Thẩm Dĩ Mạt lại thể dạy con tốt đến thế.

"Xin lỗi gì chứ, đều là nhà cả, dì các cháu lẽ nào lại chấp nhặt với con trẻ? Bánh tuyết kh ngon thì nếm thử bánh đào này xem." Từ Hồng vội vàng lên tiếng làm dịu bầu kh khí, đẩy đĩa bánh đào về phía hai em.

"Cháu cảm ơn bà nội Cố ạ." Cả hai đồng th cảm ơn, lần này kh hề thất lễ.

Th vậy, Thẩm Dĩ Mạt mỉm cười Từ Hồng: "Bác gái, cháu nhớ hồi nhỏ bác trai Cố đ.á.n.h trận bị trúng đạn vào chân, là nhờ Lý đại sư châm cứu mới khỏi hẳn. Cháu muốn hỏi bác biết địa chỉ của Lý lão tiên sinh kh ạ?"

Từ Hồng là dịu dàng hiền hậu, lẽ vì từng mất con nên bà luôn kiên nhẫn với trẻ nhỏ, bao gồm cả Thẩm Dĩ Mạt và Thẩm Bắc Mục lúc còn bé.

"Lý lão tiên sinh..." Từ Hồng nhíu mày, mỉm cười gật đầu: "Đúng , chồng cháu bị thương ở chân, chuyện này cháu hỏi đúng đ. Lát nữa bác viết địa chỉ cho, chị em cháu từ nhỏ lớn lên ở tỉnh thành, chắc là kh cần bác dẫn đường đâu nhỉ, đợi bác một chút."

Bà l gi bút từ trong ngăn kéo, nh chóng viết địa chỉ và số nhà đưa cho Thẩm Dĩ Mạt.

"Tuy nhiên, Lý lão tiên sinh đã đóng cửa kh tiếp khách mười năm nay . Nếu kh vì vậy, e là cũng kh giữ được d tiếng, giống như bố mẹ cháu... Thôi kh nhắc chuyện đó nữa, thuyết phục được hay kh thì tùy vào bản thân các cháu thôi."

Từ Hồng mỉm cười, vỗ vai Thẩm Dĩ Mạt, trong mắt đầy vẻ an ủi.

Nhà họ Cố từng xem Thẩm Dĩ Mạt là con dâu tương lai, chị lớn lên nên coi như nửa đứa con gái. Chỉ tiếc ý trời trêu ngươi, gặp lại lần nữa, chị lại sống vất vả thế này, một dắt theo hai đứa nhỏ và một chồng tàn tật. Từ Hồng kh chỉ nảy sinh lòng thương cảm mà còn chút áy náy vì năm xưa khi nhà họ Thẩm gặp chuyện, họ đã kh ra tay giúp đỡ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...