Thập Niên 70: Không Gian Kiều Trí Thức Gả Nhầm Tháo Hán, Ai Ngờ Gả Đúng Đại Lão
Chương 330: Lời Mời Của Viện Trưởng
Cái này, Lâm Th Hòa thật đúng là kh muốn, lại còn tránh như tránh tà...
Cuộc sống cô muốn đơn giản: yêu ở bên cạnh, thân ở bên cạnh, bạn tốt ở bên cạnh, mọi đều bình an, khỏe mạnh, vạn sự trôi chảy, đó chính là cuộc sống tốt nhất.
Cái gì d à, lợi à, kiếp trước cô đã quá nhiều .
Kiếp trước cô lẻ loi một , sống hay c.h.ế.t cũng chẳng ai để ý, bản thân cô lại càng kh thèm để ý. Trong lòng cô, c.h.ế.t cũng c.h.ế.t giá trị, cho nên mỗi lần làm nhiệm vụ cô đều x lên nh nhất, mạnh nhất, kết quả chính là..... quân hàm của cô càng ngày càng cao, càng ngày càng cao.
Nhưng loại vinh quang này, căn bản kh chia sẻ, cũng kh ai vì cô mà kiêu ngạo. Cô chỉ thể cô đơn những tấm huân chương quân c kia, lạnh lẽo, kh chút hơi ấm nào.
Cảm giác đó là sự bất lực, giống như bị biển rộng nhấn chìm, cô kh năng lực phản kháng, chỉ sự hít thở kh th.....
Khi cô tỉnh lại, biết đã đến niên đại này, kh ai biết lúc cô vui mừng đến nhường nào, bởi vì... nơi này ..
đàn trong mộng làm cô lo lắng, làm cô đau lòng, cũng làm cô rung động.
Trong thế giới này , cô sẽ kh còn cô đơn, cuộc sống sẽ trở nên đầy màu sắc. Cô được sống một cuộc đời hoàn toàn khác với kiếp trước, là một loại trải nghiệm mới mẻ.
Cho nên mỗi một ngày ở đây, cô đều trân trọng, bởi vì cô hiểu được, tất cả những thứ này được kh dễ dàng gì.
Cô tận hưởng cuộc sống, đối với mỗi bày tỏ thiện ý với , cô đều giải phóng năng lượng tích cực, chính là hy vọng thể cảm nhận được sự ấm áp từ tình thân nơi họ...
thể nói sự trả giá của cô đã được đền đáp, hơn nữa sự đền đáp này vô cùng khả quan.
Viện trưởng nghi hoặc về phía Lâm Th Hòa, hy vọng thể nhận được một đáp án từ cô.
Tâm trạng Lâm Th Hòa đang tốt, cũng kh keo kiệt cho một câu trả lời.
“D lợi kh thứ muốn, chỉ muốn sự đơn giản.”
“Đồng chí Lâm, cô.. cô thật là hậu sinh khả úy a.”
“......”
lớn tuổi chẳng lẽ đều thích khen ta như vậy ??? Lâm Th Hòa tỏ vẻ đã nắm bắt được ểm này. Ừm, về sau chờ già , cũng sẽ làm vẻ mặt cao thâm như vậy khen khác.....
“Viện trưởng, kh cao thượng như vậy đâu, chỉ là nghĩ tới cuộc sống mong muốn mà thôi.”
“Đồng chí Lâm, kh nghĩ tới cuộc sống mà khác mong muốn đều gắn liền với d lợi, mà cô, cái cô cần lại là sự thuần túy, đây mới là ều đáng quý nhất.”
“..........”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-khong-gian-kieu-tri-thuc-ga-nham-thao-han-ai-ngo-ga-dung-dai-lao/chuong-330-loi-moi-cua-vien-truong.html.]
Đối với lời khen ngợi này, cô thật đúng là kh biết nói gì khác, chỉ thể bị bắt tiếp nhận. Ừm, đúng, là cô bị bắt ép!!!!
Phó viện trưởng ngồi một bên, đầu gật liên tục. Từ đầu đến giờ tuy rằng chưa nói câu nào, nhưng toàn bộ đều thu vào trong mắt. Ông cảm th cái ghế Phó viện trưởng của thể nhường ra , vị đồng chí Lâm này quả thực chính là tấm gương mẫu mực cho tất cả bác sĩ...
Loại tấm gương này nếu ở bệnh viện bọn họ thì tốt biết bao??
Nghĩ đến đây, ánh mắt u oán của Phó viện trưởng b.ắ.n thẳng về phía Viện trưởng.
Viện trưởng rùng một cái, quay đầu lại Phó viện trưởng.
.... Viện trưởng, kh được , kh chiêu mộ đồng chí Lâm tốt như vậy vào bệnh viện chúng ta?
.... Ông tưởng kh muốn chiêu mộ à? Nhưng ta từ chối đ chứ?
.... do đưa ra ều kiện chưa đủ hậu hĩnh kh???
.... Điều kiện Chủ nhiệm còn chưa đủ hậu hĩnh à??
.... Nhà ở cho kh? Tiền lương đã nói chưa? Ông chỉ nói đãi ngộ Chủ nhiệm, cũng chưa nói đãi ngộ cụ thể là gì, ta làm biết Chủ nhiệm được hưởng đãi ngộ gì?????
.... Ơ? bỗng nhiên cảm th nói lý đ.
.... Đúng kh? Đúng kh? lý chứ gì? lý thì còn kh mau hành động ? Bỏ lỡ thôn này, cửa hàng sau chờ tới khi hai ta xuống mồ mới đ???
Ừm, xuống mồ thì thôi, vẫn là xem xét hiện tại .
Hai dùng ánh mắt giao lưu một hồi, sau khi thống nhất ý kiến, Viện trưởng tiên phong xuất trận...
“Cái đó... Đồng chí Lâm à, cô xem này, bệnh viện chúng đãi ngộ tốt, phúc lợi cao, nhà ở, tiền lương, còn tem phiếu, hơn nữa tiền nhiều, việc ít, gần nhà. Cô xem.... muốn đổi vị trí c tác kh???”
Đối với sự bày tỏ trắng trợn như vậy của Viện trưởng, Phó viện trưởng tỏ vẻ: Ừm, hài lòng!!!
Nhưng Phó viện trưởng hài lòng, Đại đội trưởng lại kh chịu.
Hóa ra Viện trưởng lừa phỉnh cả buổi, làm tin sái cổ, chính là để lôi kéo của đại đội chúng à???
Mẹ kiếp!!! Quá âm hiểm!!!!
“Viện trưởng, cho rằng chúng ta trước đó cũng đã đạt được sự thống nhất chứ.”
Viện trưởng xấu hổ sờ sờ mũi, tiếp tục nói: “.... đây kh là muốn tr thủ thêm một chút .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.