Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
Chương 122: Người Đúng Như Tên
“Về nhà trước.”
Lục Thành Châu thấp giọng thốt ra hai từ, nắm l tay Tô Đào kéo về phía sau.
Một đôi vợ chồng trẻ vừa mới đăng ký kết hôn bước ra từ phòng đăng ký, nắm tay nhau, ều đó quá bình thường, chẳng ai nói gì cả, rốt cuộc mọi đều từng trải qua giai đoạn này, nắm tay thì gì chứ, lúc kh còn “quá đáng” hơn nữa kia.
Lục Thành Châu dẫn Tô Đào dừng chân trước một tòa nhà kiểu Tây hai tầng.
Đây là khu nhượng địa cũ, sau khi hoàn trả bất động sản, kh ít chủ nhà vì ảnh hưởng trước đây kh dám tiếp tục ở nữa, chọn cách bán nhà, bỏ tiền vào túi mới yên tâm. thậm chí thẳng tay “rời ” ra nước ngoài.
Hồi trước còn nằm viện ở bệnh viện quân khu Nam Dương, Lục Thành Châu đã nhờ bạn bè giúp để mắt, nhà phù hợp thì mua giùm .
Về sau quả thật đợi được một căn, chủ nhà vội vàng cần tiền mặt để ra nước ngoài, muốn bán rẻ.
bạn kia lập tức mua ngay.
“Vào xem thử.” Lục Thành Châu từ dưới chậu hoa trước cửa l ra chìa khóa, mở cửa.
Tô Đào bước chân vào cửa, giống như một đứa trẻ tò mò ngó trái .
Kh hổ là nhà kiểu Tây ở khu nhượng địa, vừa bước vào đã là phong cách châu Âu thuần túy, sàn gỗ nguyên tấm, cầu thang xoắn, đèn chùm lớn, tường phía dưới ván ốp chân tường, phía trên dán gi dán tường hoa văn phức tạp, rèm cửa còn tua rủ, đặt ở thời sau này cũng kh lỗi thời.
Và thể ra, căn nhà đã được ta chăm sóc cẩn thận, tất cả những chỗ phản quang đều sáng bóng loáng, một hạt bụi cũng kh .
Tô Đào tò mò: “ thường đến đây ở ? sạch sẽ quá.”
Lục Thành Châu: “M năm nay đến Nam Dương đều ở đây, dì giúp việc mỗi tuần sẽ đến dọn dẹp.”
Tô Đào gật đầu, hóa ra vì thế mà sạch sẽ thế.
Lục Thành Châu: “Lên lầu xem, phòng ngủ chính ở trên.”
Tô Đào hài lòng với tất cả ở tầng dưới, vui vẻ bước lên bậc thang, lên tầng trên tham quan.
Chẳng m chốc trong phòng đã vang lên tiếng reo hò của cô: “Lại vòi sen! Còn cả bồn tắm nữa!!”
“A a a Lục Thành Châu, em yêu !!”
Tô Đào reo hò nhảy cẫng lên chạy ra, th Lục Thành Châu, liền hưng phấn nhảy phốc lên , ôm l cổ , chun môi đỏ hồng in lên má trái một nụ hôn thơm, hôn thêm một cái lên má , đôi mắt sáng lấp lánh. Lục Thành Châu bàn tay lớn đỡ m.ô.n.g cô, giúp cô giữ thăng bằng, ánh mắt âu yếm cô: “Vui đến thế ?”
“Ừm ừm ừm! Vui c.h.ế.t được! Em thể ngâm bồn !”
“Kh được kh được, em muốn ngâm ngay bây giờ!”
Tô Đào lại hôn hai cái, tuột xuống khỏi , vui vẻ chạy xả nước.
Sau đó ngâm một cách khoái trá, dùng xà phòng thơm tắm rửa khắp , ngâm đến nỗi toàn thân mềm mại và thơm tho.
Nghĩ đến việc hôm nay đăng ký kết hôn, Tô Đào đành… bu thả một phen.
Tắm xong, cô thay chiếc váy ngủ lụa màu x lá hai dây, đứng bên giường lau tóc, chiếc váy là cô đặt may ở tiệm may, thiết kế cổ thấp, mặc vào mỗi khi lại, giống như một làn sóng trắng lấp lánh đập vào mắt .
Thân váy kiểu đuôi cá, vải mỏng nhẹ ôm sát làn da, tôn lên đường cong eo thon m.ô.n.g tròn, tỉ lệ đẹp đến c.h.ế.t.
Sàn nhà sạch sẽ, cô mặc váy chân trần về phía giường, làn da tuyết cùng chiếc váy x, tóc ướt xõa trên vai, khuôn mặt nhỏ n như ngọc mỹ miều xinh đẹp. Lục Thành Châu chỉ một cái, đã kh thể rời mắt được nữa.
Ánh mắt dán vào cô như sói, lưng thẳng đờ, yết hầu lăn tăn, giơ tay kéo cổ áo sơ mi.
Tô Đào ngồi bên giường, cái eo nhỏ n khẽ vặn, m.ô.n.g chỉ chạm một chút vào giường, hai chân khép lại, mũi chân chấm đất, ngón tay thon thả khẽ vén tóc bên tai, đôi mắt hạnh nhân long l liếc Lục Thành Châu một cái.
Ánh mắt Lục Thành Châu thâm thúy sâu thẳm, bên trong lóe lên những tia lửa nhỏ.
Giọng nói cũng khàn vài phần: “Con yêu, lau tóc cho em.”
chủ động l chiếc khăn sạch, nhẹ nhàng phủ lên đỉnh đầu cô, giúp cô thấm khô nước trên tóc.
Mùi hương dầu gội đầu hòa lẫn mùi hương cơ thể từ cô bay vào mũi, cô ngẩng mặt nhỏ n lên cười với , môi đỏ răng trắng, tươi thắm mỹ lệ, một thân da thịt ngọc ngà lắc lư trước mắt , cái eo nhỏ còn ngoáy qua ngoáy lại, ngoáy ra đường cong uyển chuyển, đẹp đến mức … Lục Thành Châu nuốt nước bọt, cánh tay cầm khăn kia, gân x từng sợi từng sợi căng lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tóc Tô Đào vốn đã khô một nửa, lau qua một chút là bồng bềnh hơn nhiều.
Lục Thành Châu vén hết tóc cô sang một bên, bỏ khăn xuống, từ phía sau ôm l cô, mũi hít hít trên cổ và sau tai cô, đôi môi mỏng hôn vành tai cô, cằm thỉnh thoảng cọ cọ vào làn da trắng ngần bên cổ cô.
“Con yêu.”
Giọng lại thấp lại khàn, mang theo một tia mê hoặc.
…
“ tắm trước …”
Cái miệng nhỏ đỏ thắm của cô khẽ mở, thốt ra một câu.
Lục Thành Châu cô một cái bằng ánh mắt thâm thúy, yết hầu lăn tăn, bàn tay lớn nh chóng cởi cúc áo, bước về phía nhà tắm.
Lúc trở ra, Tô Đào đã lên giường.
Cô nằm nghiêng, hai chân khép lại, thân vặn ra đường cong quyến rũ, một tay chống cằm, tóc mềm xõa sang một bên vai, dây váy bên kia lỏng lẻo tuột xuống, lộ ra nửa bên vai trắng ngần, đầu ngón tay thon trắng khẽ vẫy vẫy về phía , ánh mắt mời gọi.
Quá bu thả .
Đầu óc Lục Thành Châu ầm một tiếng, trong mắt bùng lên ngọn lửa âm thầm, đôi chân dài khỏe khoắn vài bước đã sải tới…
…
…
“Con yêu.”
“…yêu em lắm…”
…
Suốt cả đêm, rèm cửa sổ phòng kéo kín mít.
Sáng hôm sau.
Lục Thành Châu vẫn kh nỡ bu tay, ôm Tô Đào, bên tai cô thấp giọng khàn khàn: con yêu, con ngoan, yêu em, yêu em c.h.ế.t được… lời đường mật ngọt ngào kh ngớt.
Cảm th cô thật đúng là “ đúng như tên”.
Thân hình đó một chút cũng kh giống đã sinh con, hoàn toàn kh cảm nhận ra, chỉ cảm th chỗ nào cũng thơm tho, mềm mại, khiến yêu đến mức kh chịu nổi, kh nỡ bu ra một chút.
“Ưm… Lục Thành Châu…”
“Em muốn ăn sáng…”
Tô Đào đôi mắt hạnh nhân long l ngước .
“Con ngoan của , để xem, chỗ nào đói …”
Lục Thành Châu mặt dày mày dạn, còn đâu cái vẻ lạnh lùng nghiêm túc như trước kia.
“Lục Thành Châu… ái chà…” Tô Đào há miệng nhỏ, c.ắ.n vai , c.ắ.n một cái vẫn chưa hả, lại c.ắ.n cổ .
Cô kh vui, Lục Thành Châu vừa hôn vừa dỗ dành, “ ôm con yêu thêm chút nữa…”
Tô Đào cảm th đàn này thật là hết ý.
Trước đây lại kh phát hiện ra còn mặt này nhỉ?
Nhưng mà…
Tô Đào nhớ lại đêm qua, luôn cảm th chỗ kh đúng.
Thân thể cảm giác quen thuộc mơ hồ nào đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.