Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
Chương 14: Khủng Hoảng Lặng Lẽ Đến Gần
Tiểu hộ sĩ trước đây phụ trách buồng bệnh của Lục Thành Châu tới bệnh viện làm việc, khi giao ca với đồng nghiệp Phương Phương, phát hiện phòng bệnh cán bộ cao cấp đã trống kh, trong lòng cô cũng như bị khoét mất một mảnh, cảm th trống vắng, thất vọng vô cùng.
Thực ra, nếu kh giữa đường g.i.ế.c ra một Trình Giảo Kim*, thì đồng chí Lục sớm đã thiện cảm với cô ta . Bằng kh, m cô y tá ở bệnh viện quân kia làm cưới được con cái cán bộ cao cấp?
Chẳng là nhân lúc thân thể họ suy nhược, hết lòng hết dạ chăm sóc, hàn huyên hỏi thăm, ngày ngày sớm tối ở bên cạnh, tự nhiên sẽ nảy sinh tình cảm đó ?
Vốn dĩ cô ta còn định học theo con đường này, kết quả…
Vừa nghĩ tới kỳ vọng của tan thành mây khói, tiểu hộ sĩ liền tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Phương Phương kh biết tâm tư của tiểu hộ sĩ, giao m tờ biên bản kiểm tra buồng bệnh cho cô ta, tùy miệng tám chuyện: "Này, biết hôm qua bệnh viện chúng ta xảy ra chuyện kh, một bệnh nhân nữ m.a.n.g t.h.a.i trước cưới nhảy s tự tử, gia đình chạy tới bệnh viện gây sự, viện chúng ta bồi thường 200 tệ đ!"
Tiểu hộ sĩ tâm tư đều dồn vào việc Lục Thành Châu đã rời , kh để ý: "Bồi thường thì bồi thường , đằng nào cũng kh chúng ta bỏ tiền ra."
Th cô ta kh hứng thú với đề tài này, Phương Phương lại nói: " đã th đối tượng của đồng chí Lục chưa? Xinh đẹp quá chừng, như tiên nữ giáng trần vậy, ăn mặc cũng thời thượng."
Tiểu hộ sĩ khinh bỉ chu môi: " chưa th lúc cô ta mặc đồ rách rưới như kẻ ăn mày đâu, bộ đồ quê mùa đến mức đem lau bàn cũng chê đ, tất cả những thứ th hôm qua trên cô ta đều là đồng chí Lục bỏ tiền ra mua cho đ."
Phương Phương kinh ngạc: "Đồng chí Lục hào phóng thế à! Này, thực ra tớ phát hiện bề ngoài lạnh lùng vậy thôi, nhưng hình như đặc biệt cưng chiều đối tượng của , ánh mắt chưa từng rời khỏi đối tượng, hai chắc c là hướng tới hôn nhân , cô gái đó về sau phúc , đồng chí Lục vừa đẹp trai lại biết chiều , chà chà, hạnh phúc quá !"
" cái bộ dạng thèm muốn của kìa, nước dãi sắp chảy ra . Mau về nhà , tớ bắt đầu bận rộn ." Tiểu hộ sĩ khinh miệt chê bai Phương Phương một tiếng, quay ra ngoài.
Ra ngoài , cô ta càng nghĩ càng th kh ổn. Cô ta đã tận mắt th Tô Đào lúc mới đầu bần hàn thế nào, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi một ngày, chất lượng cuộc sống đã thay đổi một trời một vực. Và tất cả những ều này đều bắt đầu từ khi cô ta chạy ra nói là đối tượng của Lục Thành Châu.
Nếu cô ta thực sự là đối tượng của Lục Thành Châu thì còn đỡ.
Nhưng nếu là giả mạo, thì tất cả những thứ cô ta đang hưởng thụ hiện nay đều kh thuộc về cô ta!
Nhưng chính Lục Thành Châu lại nói đã hồi phục một chút trí nhớ, xác nhận Tô Đào thực sự là đối tượng của ta.
Chà, kh đúng!
Kh nên như vậy!
Tiểu hộ sĩ đang suy nghĩ, thì th vị bác sĩ trước đây từng khám cho Lục Thành Châu tới.
"Bác sĩ Vương, thể thỉnh giáo bác sĩ một chuyện được kh?"
"Cô nói ."
"Đồng chí Lục, bác sĩ còn nhớ chứ? Chứng mất trí của ta khả năng hồi phục trong vòng hai ngày kh?"
"Hai ngày?" Bác sĩ Vương kiên quyết lắc đầu, "Nên là kh thể đâu, nguyên nhân mất trí của đồng chí Lục phần lớn là do trong não một cục m.á.u tụ nhỏ, cục m.á.u tụ tiêu tan cần thời gian, nhưng tuyệt đối kh ngắn đến mức hai ngày đâu. Nửa tháng một tháng thì còn khả năng."
Bác sĩ Vương kh lừa , vậy thì chỉ một khả năng, Lục Thành Châu đang nói dối, ta căn bản chưa hồi phục trí nhớ, ta cố ý bao che cho Tô Đào.
Vừa nghĩ tới việc ngay cả Lục Thành Châu cũng giúp Tô Đào, trong lòng tiểu hộ sĩ như cái gai đâm, thứ mà cô ta kh được, thì kẻ lừa đảo càng đừng hòng được!
Tiểu hộ sĩ lập tức quay trở lại văn phòng, l gi bút ra, viết xuống nghi ngờ Tô Đào mạo nhận là đối tượng của Lục Thành Châu, hy vọng lãnh đạo ều tra nghiêm ngặt, phòng ngừa gián ệp tiếp cận nhân viên nghiên cứu khoa học quốc gia, đ.á.n.h cắp bí mật quân sự. Viết xong thư, cô ta nhân lúc bệnh viện kh bận, tới bưu ện, gửi bức thư về Viện Nghiên cứu Quân khu Kinh Bắc.
Lục Thành Châu bao che cho Tô Đào, lãnh đạo đơn vị của ta chắc c sẽ kh bao che.
Nếu Tô Đào thực sự thể vượt qua được ều tra, thì bức thư này của cô ta cũng chẳng tạo ra được tổn hại gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mang-thai-bo-tron-thieu-gia-quan-doi-l-lung-do-mat-tim-kiem/chuong-14-khung-hoang-lang-le-den-gan.html.]
Tiểu hộ sĩ gửi xong thư, cuối cùng cũng cảm th thoải mái.
Cùng lúc đó.
Gia đình họ Lục, Kinh Bắc.
Trong thư phòng, Lục mẫu vẫn mặc đồng phục đoàn văn c, bất mãn đứng trước bàn làm việc tr luận với Lục phụ: "Rõ ràng ều kiện y tế bên Kinh Bắc tốt hơn, tại kh đón con trai về Kinh Bắc, ều kiện y tế huyện Giang Nguyên thể so với thủ đô được ?"
" xem ra kh hề xót xa Thành Châu, nếu lần này gặp nạn là Thành Minh, chắc c sẽ dùng quyền lực ều động máy bay chuyên dụng đón ! Giờ này ta chắc c đang nằm ở bệnh viện tốt nhất thủ đô, hưởng thụ y tế tốt nhất !"
Nhà họ Lục hai trai một gái, con lớn Lục Thành Minh là con nuôi, con thứ Lục Thành Châu và con gái út Lục Giai Di là con đẻ của Lục phụ Lục mẫu.
Nghe vợ nói vậy, Lục phụ đập bàn, đứng dậy: "Bà biết cái gì, dự án Thành Châu hiện phụ trách là bí mật quân sự trọng yếu, chuyện ta mất trí cũng thuộc phạm vi bảo mật, bây giờ bọn đặc vụ địch đang nhòm ngó Viện Nghiên cứu Quân sự, nếu ta trực tiếp được đón về thủ đô chữa trị, chuyện mất trí lộ ra cho bọn đặc vụ địch thì tính ?"
Lục mẫu kh phục: " ta ở huyện Giang Nguyên chẳng vẫn nguy cơ bị lộ . Lúc ta bị thương nhiều đồng nghiệp biết thế, sớm đã bị lộ !"
Lục phụ nói kh th, lại tức giận ngồi phịch xuống ghế: " lười nói với bà, chuyện c tác bà ít nhúng tay vào, đã sắp xếp ổn thỏa , về sau ta sẽ ở lại Bệnh viện Quân khu Nam tỉnh một thời gian, xem tình hình thế nào."
Lục mẫu: " kh nhúng tay, con trai ruột của còn kh xót, ai làm cha như kh? kh quản, đã nhất định bắt con trai ở lại tỉnh khác, vậy thì sắp xếp cho con trai buồng bệnh tốt nhất, còn phân c chăm sóc cho nó, thêm một nấu ăn bồi bổ dinh dưỡng cho nó nữa."
Lục phụ lạnh lùng cười nhạt một tiếng: "Bà tưởng bệnh viện quân khu nhà mở à, nó một đại nam nhân 25 tuổi, thân thể lại kh bị thương, chỉ là mất trí thôi, tạo đặc thù đặc quyền gì nữa? Bà bảo các chiến sĩ bị thương khác trong bệnh viện nghĩ ?"
Lục mẫu thực sự kh nghĩ tới ểm này, nhưng bà thực kh nỡ để con trai chịu khổ, từ nhỏ đến lớn, chồng bà đều thiên vị con nuôi Lục Thành Minh, rõ ràng Lục Thành Minh còn lớn hơn một tuổi, chồng bà lại lần nào cũng bắt con trai ruột nhường cho con nuôi.
Cứ l chuyện xem mắt đối tượng mà nói, con dâu lớn vốn là ta định giới thiệu cho Lục Thành Châu, con dâu lớn bản thân cũng nhắm vào Thành Châu, kết quả chồng bà nhất quyết nói Lục Thành Minh là con lớn, đâu chuyện con lớn chưa cưới vợ, con thứ đã cưới, cứng nhắc đem con dâu lớn giới thiệu cho con nuôi Lục Thành Minh.
Lục Thành Minh lại so với con trai biết chiều chuộng phụ nữ hơn, chẳng bao lâu, con dâu lớn cũng bị đạn bọc đường làm mềm lòng, đồng ý yêu đương với Lục Thành Minh.
Đằng nào thì chuyện tương tự cũng nhiều vô kể, ba ngày ba đêm cũng kể kh hết.
Bà cứ cảm th chồng thiên vị.
"Như vậy thì tự dẫn giúp việc ! là mẹ nó chăm sóc con trai, nấu cơm giặt quần áo cho nó, tổng kh tính là tạo đặc thù đặc quyền chứ?!"
Lục phụ nghe thế, mắt lập tức trợn lên: "Tháng sau toàn quân khu kéo dã ngoại nửa tháng, đoàn văn c các bà cũng theo biểu diễn, bà là tổng chỉ đạo đội th nhạc và đội múa, bà chạy sang Nam tỉnh, c tác ai chỉ huy? Đàn bà các bà suốt ngày chỉ biết dựa vào tình cảm, một chút trách nhiệm cũng kh !"
Lục mẫu tức giận vô cùng, nhưng lại kh thể phủ nhận lời Lục phụ nói, bà quả thực kh thể rời trong khoảng thời gian này, cái này cũng kh được, cái kia cũng kh xong, bà thực sự phiền lòng, tức tối quay bỏ , lúc còn đập rầm một cái đóng sầm cửa thư phòng lại.
Phòng bên cạnh.
Chu Mạn Lệ kh ngờ tới tìm bạn thân Lục Giai Di chơi, lại thể vô tình nghe được một tin động trời như vậy.
Lục Thành Châu lại mất trí !
Cô mơ ước được yêu đương với Lục Thành Châu, đuổi theo phía sau Lục Thành Châu bao nhiêu năm, thậm chí hai năm ta du học Liên Xô, cô cũng đuổi theo , học một chuyên ngành âm nhạc.
Kết quả ta thì , ở nước ngoài cũng vẫn kh th bóng , ngày ngày kh ngâm trong phòng thí nghiệm thì là thư viện, đều kh thời gian ở riêng với cô.
M lần hiếm hoi gặp mặt riêng, đều là Lục thúc thúc và Lục cô cô bắt ta chăm sóc cô, ta mới chủ động tìm cô ăn một bữa cơm.
Bây giờ ta mất trí, vậy nói rằng, cơ hội của cô đã tới ?
"Giai Di, tớ việc gấp tìm mẹ , trước một bước nhé." Chu Mạn Lệ vội vàng cáo từ Lục Giai Di, chạy đuổi theo Lục mẫu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.