Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm

Chương 57: Là Cô Ấy Cho

Chương trước Chương sau

Theo một tiếng còi tàu “tu” vang lên, đoàn tàu vỏ x lăn bánh ầm ầm trên cánh đồng bao la.

Bánh xe cọ xát với đường ray tạo ra âm th lộp cộp nhịp nhàng.

Toa ghế cứng đ đúc , kh khí tràn ngập mùi mồ hôi và mùi cơ thể hỗn tạp. một lượt, trang phục mọi hầu như chỉ ba màu xám, x lam, x lục, sắc mặt ai n đều hơi vàng, gò má hóp vào, nhưng tóc lại dày. Con gái tóc đuôi sam thô đen, con trai thì đội mái tóc rối bù như tổ chim.

May mà Lục Thành Châu và Tô Đào mua vé giường nằm mềm, kh chen chúc ở toa ghế cứng.

Toa giường nằm mềm phần giống tàu cao tốc đời sau, một khoang bốn giường, giường trên và giường dưới, trên giường trải ga gối đã giặt đến hơi ố vàng, nhưng kh cung cấp chăn.

Vừa bước đến cửa toa, Tô Đào và Lục Thành Châu đã nghe th tiếng trẻ con khóc oe oe. Bước vào trong , phía giường bên trái trong khoang đã . Giường dưới là một phụ nữ trung niên mặc áo vải xám, trên tay bồng một đứa bé đang dỗ dành, “Ồ ồ… ngoan nào, đừng khóc đừng khóc…” phụ nữ đung đưa đứa trẻ trong lòng, cằm thỉnh thoảng gật gù dỗ dỗ, mắt liếc về phía Tô Đào và Lục Thành Châu.

Bên chân phụ nữ, một bé khoảng bảy tám tuổi đang ngồi xổm chơi gi kẹo thủy tinh.

Giường dưới ồn ào, đàn trên giường trên vẫn bất động, thần thái thư thái dựa vào đầu giường đọc báo. Chỉ khi Tô Đào và Lục Thành Châu bước vào, ánh mắt đàn mới rời khỏi tờ báo một chút, liếc Tô Đào.

Lục Thành Châu lập tức phóng một ánh mắt lạnh băng về phía đó, đàn vội vàng thu tầm mắt lại, gật đầu với Lục Thành Châu một cách ngượng ngùng, tiếp tục đọc báo.

Tô Đào ngồi xuống giường dưới, Lục Thành Châu l cốc sứ men và đồ ăn vặt đặt lên bàn nhỏ cạnh cửa sổ, để hành lý còn lại dưới gầm giường, cũng ngồi sát bên Tô Đào.

Th Tô Đào mím môi, Lục Thành Châu lại đứng dậy: “ l nước, em ngồi đây đừng chạy lung tung, đợi về.”

Tô Đào gật đầu, Lục Thành Châu cầm cốc định ra, vừa bước thì bị phụ nữ trung niên đối diện gọi giật lại, “Đồng chí đợi đã, định l nước à? Phiền giúp l một bình được kh?”

Chưa đợi Lục Thành Châu trả lời, phụ nữ đã một tay kẹp con, một tay từ trên bàn cầm bình nước của đưa tới.

Th dắt theo hai đứa trẻ, Lục Thành Châu kh nói gì, tiếp nhận bình nước.

“Cảm ơn nhé, đồng chí.” phụ nữ lập tức nở nụ cười tươi rói.

Lục Thành Châu vừa , đứa bé được phụ nữ dỗ nín khóc, cô ta liền hỏi Tô Đào: “Kia là yêu hay nhà của cô? Tr đẹp trai thật, là bộ đội kh? Các đây là đơn vị hay về quê thế?”

“Là yêu của em.” Tô Đào chọn trả lời câu hỏi đầu tiên. Ở ngoài đường, cô vẫn chút cảnh giác, kh muốn tiết lộ quá nhiều chuyện của .

phụ nữ kia hoàn toàn kh tự giác, tiếp tục hỏi: “Nghe giọng cô kh Kinh Bắc nhỉ? Cô là Nam Dương? Làm ở đơn vị nào?”

Tô Đào hơi kh quen với kiểu tiếp xúc này, vừa mới gặp đã hỏi đ hỏi tây, như muốn moi cả gia cảnh ta ra vậy. Tô Đào chớp chớp đôi mắt to:

“Thế cô? Cô làm ở đơn vị nào? Lương tháng bao nhiêu? Th cô dắt hai con vất vả nhỉ, đây là về nhà mẹ đẻ hay đâu? Chồng cô đâu, kh cùng?”

Kết quả, bị cô hỏi vậy, miệng phụ nữ kia bỗng khít chặt lại, mượn cớ dỗ con mà mấp máy “à a ớ ờ”, chính là kh chịu trả lời câu hỏi.

Tô Đào hiểu ra, thì ra đây là loại chỉ muốn dò xét riêng tư khác, còn của thì kh tiết lộ chút nào.

Th phụ nữ kia yên lặng, Tô Đào cũng kh mở miệng nữa, lôi ra gói gi da bò đựng đồ ăn vặt, nhặt một viên kẹo ô mai, bóc ra cho vào miệng.

“Mẹ ơi, con cũng muốn ăn kẹo!” bé ngồi xổm bên chân Tô Đào đột nhiên la lên. phụ nữ tức giận trừng mắt con, “Ăn cái gì mà ăn! Th ta ỉa là đ.í.t ngứa à? ta ăn kẹo là mày cũng đòi ăn, yên lặng cho tao!”

“Con muốn ăn mà, con muốn ăn mà!”

bé ăn vạ lăn lộn.

phụ nữ cúi véo tai nó, lôi đứng dậy: “Ăn cục cứt! Đ là kẹo của ta, ta kh cho, mày khóc cũng vô ích!”

phụ nữ vừa mắng vừa liếc mắt về phía Tô Đào, như thể đang mắng cho cô xem.

Tô Đào im lặng kh nói, quay đầu cảnh bên ngoài cửa sổ.

Kết quả, bé cầm l tờ gi gói kẹo cô vứt trên bàn bắt đầu liếm, còn chép chép miệng, khiến phụ nữ tức ên lên, lập tức giơ tay tát vào đầu bé: “Đồ vô dụng! Tám đời chưa ăn kẹo kh? Gi kẹo của ta mày cũng liếm, ta đang xem mày làm trò đ, mày kh th à? Tao bảo mày liếm! Tao bảo mày l.i.ế.m đ!”

phụ nữ càng nói càng tức, giơ tay đập bôm bốp vào đầu bé. bé oà lên khóc, nó khóc, đứa bé trong lòng phụ nữ cũng gào theo, tiếng khóc the thé hòa làm một mớ. phụ nữ bị ồn ào đến nhức thái dương, đột nhiên hoàn toàn mất kiên nhẫn, chỉ tay vào đứa lớn mắng, đứa nhỏ gào:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Khóc! Đứa nào cũng gào như đám ma! Khóc nữa tao vứt cả hai đứa ra ngoài! Đều là lũ đến đòi nợ cả, đứa nào cũng kh để tao yên tâm! Số tao thế nào nhỉ, ta ăn ngon mặc đẹp, yêu hầu hạ tận tình, còn tao ngày ngày làm trâu làm ngựa cũng chẳng ai thương…”

Tô Đào chỉ cảm th bên tai vo ve, như m nghìn con ong đồng thời bay vậy. Cô l từ túi gi da bò ra m viên kẹo trái cây đưa cho bé, “Em nhỏ, cầm l ăn , đừng khóc nữa.”

Tiếng khóc của bé dừng lại trong một giây, cầm l kẹo, vụt một cái chạy khỏi khoang, như thể sợ Tô Đào hối hận l lại.

Tiếng mắng của phụ nữ trung niên cũng dừng, ngượng ngùng kéo một bên khóe miệng, nói với Tô Đào: “Ôi… cái này… ngại quá, cảm ơn nhé… trẻ con cả ngày thèm kẹo, chẳng tí xuất sắc gì, nói cũng kh nghe.”

Tô Đào đáp lại một nụ cười ngượng ngùng nhưng kh kém phần lịch sự.

phụ nữ như thể lại l lại được kiên nhẫn, bắt đầu dỗ đứa bé trong lòng.

Lục Thành Châu vừa vặn l nước về, trả bình nước cho phụ nữ. Tô Đào định đón l chiếc cốc sứ men trên tay , Lục Thành Châu nâng cao lên một chút, “Đợi đã, nóng.”

tìm một chiếc khăn bọc vòng qu bên ngoài cốc, đặt lên bàn nhỏ, “Giờ thể chạm được .”

Tô Đào cách lớp khăn cầm thử một cái, nhiệt độ vừa , cô ngước mắt nở nụ cười ngọt ngào với , cúi đầu ôm cốc, nhấp từng ngụm nước nhỏ.

cũng uống .” Tô Đào uống vài ngụm, đưa cốc đến sát miệng Lục Thành Châu. Lục Thành Châu dựa theo tay cô, cúi đầu uống hai ngụm, yết hầu cử động.

Hai uống nước, ăn chút đồ, lại ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ. Tô Đào thời gian, mới qua một tiếng, kh mạng kh ện thoại, quả thực khó chịu quá.

Lục Thành Châu ngược lại đã quen, “Nằm xuống nghỉ ngơi một lúc .”

Tô Đào cũng ngồi mỏi , cởi giày nằm lên giường. Lục Thành Châu ngồi cuối giường, tự nhiên đỡ chân Tô Đào đặt lên đùi , “Nằm thế này lợi cho m.á.u lưu th ngược về, chân sẽ kh bị sưng.”

Tô Đào cảm th đặt thế này quả thực khá thoải mái. Đặt một lúc, cô lại co chân lên, lòng bàn chân thỉnh thoảng đạp nhè nhẹ lên đùi Lục Thành Châu.

Đùi cứng thật đ, đạp lên cứng ngắc, lòng bàn chân cô thể cảm nhận rõ ràng đường nét căng cứng và sức mạnh tiềm ẩn của . Đột nhiên, chân cô trượt một cái, kh biết đạp vào đâu, cảm giác xúc giác bỗng mềm , sắc mặt Lục Thành Châu cũng thay đổi, hàm dưới căng cứng, giơ tay nắm l lòng bàn chân cô, đôi mắt sâu thẳm cô một cái thật sâu.

Tô Đào sau đó mới nhận ra vừa nãy đạp vào đâu, kh dám cử động bừa nữa, ngoan ngoãn đặt chân xuống phẳng, biểu cảm cũng ngoan ngoãn, đôi mắt hạnh nhân chớp chớp Lục Thành Châu. Tâm huyền Lục Thành Châu như thể đột nhiên bị lay động, khóe miệng nhếch lên, dùng đầu ngón tay khẽ cù vào lòng bàn chân cô. Ái chà, Tô Đào lập tức cười khúc khích, tiếng cười nghe đến mức làm ta mềm cả tai.

Lục Thành Châu ngước mắt lên, chính diện đối diện với đôi mắt hạnh nhân cười cong của cô. Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu xiên vào, phủ lên làn da trắng sứ của cô một lớp hào quang mờ ảo, đôi mắt trong vắt lấp lánh ánh nước, đôi môi hồng mọng hé mở, lộ ra một vệt tươi thắm bên trong, tựa như đóa tường vi đẫm sương, mời gọi ta hái xuống.

Lục Thành Châu yết hầu lăn một cái. Ánh mắt hai gặp nhau, Tô Đào mắt sáng long l, ánh mắt Lục Thành Châu vừa đen vừa trầm, sâu thẳm cháy lên ngọn lửa âm thầm, nóng đến mức làm tim ta run rẩy.

phụ nữ trung niên đối diện luôn chú ý đến động tĩnh của hai , th vậy liền liếc lên giường trên của , th chồng vẫn đang đọc báo, trong lòng bỗng th chua xót. một kéo theo hai đứa mệt như chó, chồng kh thèm ngó ngàng, lên tàu ngay cả nước cũng lười l, chỉ lo đọc báo.

Cô ta vốn nghĩ đàn đều như thế.

Kết quả đôi trẻ đối diện tiếp xúc, đồng chí nam kia cao lớn đẹp trai, lại đặc biệt chu đáo, vừa lên tàu đã tất bật hầu hạ yêu, vừa để hành lý vừa l nước, còn mua đồ ăn vặt cho yêu ôm ăn. Lúc nãy cô ta liếc trộm, trong túi gi da bò còn cả bao bì in chữ nước ngoài, thứ đó kh tiền là mua được. Mua đồ ăn thì thôi , còn sợ yêu ngồi lâu chân phù, chủ động đỡ chân yêu, giờ đây lại còn giúp yêu xoa bóp chân. Kh khí đùa giỡn tình tứ, ngọt ngào của hai , thật khiến ta vừa ghen tị vừa hận.

phụ nữ lại đứa bé trong tay , tâm thái liền chút vi diệu. Cô ta bất mãn bĩu môi, một cái giật tờ báo trên giường của đàn : “Xem! Xem! Cả ngày chỉ biết xem! Con cái cũng kh quản, cái gì cũng một tao, cuộc sống này còn qua được kh?!”

“Đi! Tìm bố mày !” Cô ta bám thang dò ra, như đang đ.á.n.h cược, đút đứa bé vào lòng đàn , sau đó thoăn thoắt leo xuống, phịch ngồi xuống giường dưới, n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Đứa bé đột ngột rời khỏi vòng tay mẹ, lập tức “oà” lên khóc to.

đàn trên giường trên tay chân luống cuống đỡ l con, lập tức nổi trận lôi đình, c.h.ử.i bới: “Mày bình thường mà phát ên cái gì vậy hả?! bệnh đ à!”

phụ nữ “sịch” đứng dậy, vừa định cãi lại, một tiếng khóc t.h.ả.m thiết đột ngột vang lên từ cửa toa

“Con trai mệnh hệ gì, với nhà mày kh xong!”

Một phụ nữ tóc tai bù xù, mắt đỏ ngầu, một tay ôm con , tay kia nắm chặt l con trai của phụ nữ giường dưới, gần như lôi kéo lê bé vào trong.

Đứa trẻ trong lòng phụ nữ như bị thứ gì đó nghẹn lại, đau đớn trợn mắt, mặt mày biến thành màu đỏ tím.

Con trai phụ nữ giường dưới đã sợ đến mặt mày trắng bệch, run rẩy chỉ về phía Tô Đào: “Là… là cô … kẹo là cô cho…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...