Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm

Chương 90: Quan Tâm

Chương trước Chương sau

Tách khỏi hai chị em Lưu Phân, Tô Đào và Lục Giai Di chuẩn bị xe buýt đến Bách hóa Hữu Nghị.

Suốt dọc đường, Lục Giai Di đều im thin thít, một bộ dạng đầy tâm sự.

Tô Đào đại khái cũng đoán được nguyên nhân khiến tâm trạng cô bé kh tốt, cô xem Chu Mạn Lệ như chị em ruột thịt, còn đối phương thì xem cô như con vịt béo để bơm tiền.

Chuyện như vậy đặt vào ai, trong lòng cũng sẽ kh thoải mái, kh thể chấp nhận được.

Tô Đào sợ cô bé ấm ức đến sinh bệnh, chủ động mở lời: "Giai Di, nếu em muốn giãi bày, thể nói với chị."

Lục Giai Di thực sự cả một bụng lời kh biết kể cùng ai, lại kh dám nhắc đến Chu Mạn Lệ trước mặt Tô Đào, sợ Tô Đào để bụng.

Kh ngờ Tô Đào lại chủ động hỏi cô.

Lục Giai Di mím môi, mở miệng: "Em luôn nghĩ em với chị Mạn Lệ là chị em tốt, dù cho chị kh thể trở thành nhị tẩu của em, tình bạn của chúng em cũng thể kéo dài cả đời. Chị Tô Đào biết kh, thực ra từ khi em béo lên, em tự ti, những chiếc váy đẹp trước kia đều kh mặc vừa nữa, một thời gian em còn kh dám ra ngoài, là chị Mạn Lệ đã khai sáng cho em, nói em béo béo cũng đáng yêu, còn nói m đồng chí nam hỏi thăm em với chị ."

"Em muốn giảm cân, chị còn khuyên em đừng giảm, nói chị ghen tị với thân hình của em, chị muốn béo còn kh béo được, chị còn thường xuyên mang đủ loại đồ ăn vặt cho em, dưới sự khai sáng của chị , em mới tự tin hơn nhiều. Nhưng em thực sự kh ngờ, chị sau lưng lại c.h.ử.i em là con lợn kh gả được!"

"Chị Tô Đào, chị nói tại lại như vậy? Tại vừa mua đủ thứ ngon cho em lại vừa sau lưng c.h.ử.i em là lợn? em làm gì kh tốt, khiến chị kh vui kh?"

Nghe đến đoạn đầu, Tô Đào còn cảm th cảm xúc của Lục Giai Di khá bình thường, ít ra còn thể phân biệt trái, nhận rõ bộ mặt thật của Chu Mạn Lệ.

Nhưng nghe đến câu sau cùng này, Tô Đào kh nhịn được lắc đầu.

Cô nhóc này còn tự hướng vào mà "pua" ngược vậy?

"Giai Di, kh em làm kh tốt, là bản thân Chu Mạn Lệ vấn đề. Cô ta trước mặt một bộ, sau lưng một bộ, thực ra là vì cô ta kh muốn th em tốt, em cũng thể hiểu là cô ta ghen tị với em."

"Ghen tị? thể, chị Mạn Lệ giỏi hơn em nhiều, lại ghen tị với em chứ?"

Tô Đào muốn mở đầu óc của Lục Giai Di ra xem, ngây thơ đến mức nào mới hỏi ra câu như vậy.

Nhưng xem trên d nghĩa là em gái của Lục Thành Châu, Tô Đào vẫn nhẫn nại mở lòng khai sáng:

"Cô ta nếu kh ghen tị em, lại cố ý cho em ăn béo?"

"Biểu hiện ển hình nhất của sự ghen tị chính là kh muốn th khác tốt. Bản thân cô ta ngày ngày giữ dáng, vừa nhịn ăn vừa tập múa, tại ?"

"Vì cô ta biết gầy thì đẹp hơn béo. Nhưng cô ta lại kh muốn em gầy , đẹp lên. Đây kh kh muốn th em tốt thì là gì? Em nghĩ xem, ngoài chuyện cho em ăn béo, còn việc gì khác cũng phù hợp với những ều chị vừa nói kh."

Lục Giai Di theo suy nghĩ của Tô Đào mà nghĩ, đột nhiên phát hiện, thật sự .

Ví dụ như chuyện học hành.

Chu Mạn Lệ luôn nói con gái học nhiều sách vở như vậy chẳng tác dụng gì, cuối cùng cũng gả chồng sinh con, chi bằng tr thủ lúc chưa gả chồng chơi nhiều một chút, đừng lãng phí thời gian vào học hành.

Vì vậy, thời trung học, Lục Giai Di học hành kh m chăm chỉ, cả ngày kh xem truyện tr thì cũng bện dây thừng hoa.

Chu Mạn Lệ lại thi vào trường chuyên khoa, còn tự túc xuất ngoại du học hai năm.

Lại ví dụ như một số chuyện nhỏ trong cuộc sống.

Hai mua sắm quần áo, Chu Mạn Lệ luôn nói quá béo đừng mặc vải hoa, mặc màu sẫm mới đẹp, nhưng rõ ràng cô bé thích màu sắc sặc sỡ hơn một chút. Thế nhưng khi Chu Mạn Lệ khuyên cô bé ăn nhiều một chút, lại chưa bao giờ nói với cô bé rằng, béo thì kh thể mặc quần áo hoa nữa.

Những ểm lớn nhỏ này kết nối với nhau, Lục Giai Di bỗng nhiên phát hiện, tình bạn của cô và Chu Mạn Lệ dường như mong m như tờ gi, hơi chạm nhẹ là rách.

Căn bản kh chịu nổi sự suy xét.

Trước kia cô dường như là con ngốc to đùng, đối với Chu Mạn Lệ chỉ biết nghe theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mang-thai-bo-tron-thieu-gia-quan-doi-l-lung-do-mat-tim-kiem/chuong-90-quan-tam.html.]

Lục Giai Di hối hận giật tóc đuôi gà.

Tô Đào cô bé một bộ dạng bị chính ngu ngốc đến mức đó, chút buồn cười: "Bây giờ em tỉnh ngộ vẫn chưa muộn, đừng tự trách quá, sau này tâm phòng , thôi, bên kia bán hồ lô đường, chị đãi em ăn hồ lô đường!"

Tô Đào chỉ về phía lão bên kia đường đang gánh bó rơm.

Lục Giai Di mắt sáng lên, theo Tô Đào băng qua đường.

Hai mỗi một que hồ lô đường, vừa vừa ăn.

Lục Giai Di th bên đường bán nước ngọt, lại muốn uống.

"Để hôm khác hãy uống", Tô Đào nuốt xong miếng sơn tra trong miệng, "Nhiệt lượng một que hồ lô đường đã đủ cho chúng ta bộ cả ngày ."

Lục Giai Di kh hiểu: "Nhiệt lượng là gì vậy?"

Tô Đào giảng giải khoa học chi tiết cho cô bé.

Lục Giai Di đối chiếu theo lời cô tính toán nhiệt lượng nạp vào mỗi ngày, kinh ngạc bịt miệng: "Trời ạ, kh trách em béo thế này, nhiệt lượng em nạp vào mỗi ngày gấp năm lần bình thường! Kh được, em giảm cân, em sẽ kh ăn những thứ nhiều nhiệt lượng nữa."

"Chị Tô Đào, chị nói làm mới gầy được?"

Tô Đào c.ắ.n một miếng hồ lô đường, nói: "Chuyện này đơn giản, chị nói cho em nghe..."

Tô Đào tùy miệng liền lập cho Lục Giai Di một bộ phương án giảm cân, từ ăn uống thế nào đến vận động ra , cái gì vận động oxy lúc bụng đói buổi sáng, đốt mỡ, nghe Lục Giai Di ngây .

"Chị Tô Đào, chị biết nhiều thật."

"Chuyện nhỏ thôi, những ều chị nói với em đều là lý thuyết, giảm cân vẫn dựa vào bản thân, em khép miệng lại, mở chân ra."

"Vâng, em nhất định sẽ làm được!" Lục Giai Di tràn đầy tự tin.

Hai vừa trò chuyện vừa vào Bách hóa Hữu Nghị.

Cả hai đều là thích mua sắm, sau khi vào tòa nhà liền như cá vào biển, bơi kh biết phương hướng.

Một lúc xem dây buộc tóc, một lúc thử quần áo thử giày, hoàn toàn quên mất chuyện mua đồ trải giường.

Lục Giai Di trước kia mua toàn quần áo t màu tối, kh thì x dương, kh thì xám, mặc trên già nua cổ hủ. Thời gian lâu, cô bé mua sắm kh thích đến quầy hàng quần áo, vì những kiểu dáng già nua đó vạn năm kh thay đổi.

Mẫu mã thịnh hành hiện tại cô bé lại cảm th béo mặc vào kh đẹp.

Hôm nay Tô Đào ở đây, Tô Đào giúp cô bé phối m bộ sáng màu, thêm thắt lưng, dạy cô bé chọn quần áo thế nào để kéo dài tỷ lệ, phát huy ưu ểm khắc phục khuyết ểm, Lục Giai Di cảm th thật mở mang tầm mắt.

Ánh mắt Tô Đào dần dần mang theo sùng bái.

Đột nhiên lại nghĩ đến thái độ của với Tô Đào trước kia, áy náy nói: "Xin lỗi chị Tô Đào, trước khi chị đến nhà em, Chu Mạn Lệ đã nói với em nhiều lời kh tốt về chị, còn bảo em kh được để ý đến chị, nên lúc đầu thái độ của em với chị chút lạnh nhạt. Nhưng m ngày tiếp xúc với chị, em cảm th chị tốt."

"Kh , chị kh để trong lòng", Tô Đào tỏ ra kh để ý, quay đầu còn giúp Lục Giai Di trả tiền quần áo.

Lục Giai Di ngại ngùng: "Chị Tô Đào, lát nữa em sẽ bảo mẹ em đưa tiền cho chị."

Cô bé tưởng hôm nay ra ngoài chỉ là cùng Tô Đào mua đồ, nên kh mang nhiều tiền.

Tô Đào tinh nghịch chớp mắt: "Kh cần đâu, tiêu tiền của trai em mà."

"Vậy cũng được", Lục Giai Di cười hì hì, mua được quần áo mới là vui.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...