Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Và Thái Hậu Đi Xem Mắt, Ai Ngờ Trúng Ngay Anh Lính Cường Tráng

Chương 116: Không có tiền còn ra vẻ

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Thẩm Niệm Dư đang dọn đồ giường thấy tiếng động, liền xách theo cây búa dùng để đóng đinh, nhanh chóng trèo xuống giường đến bên cạnh Thẩm Phượng Liên.

cái tủ đó dán tên , tờ giấy nhỏ xé mất.

Cô lạnh lùng : “ ai nhận, đập khóa đây.”

Trong phòng vẫn tiếng trả lời.

chút do dự giơ búa lên, nhắm thẳng ổ khóa mà đập.

“Dừng tay.” Trong phòng rốt cuộc cũng vang lên giọng tức tối, bọn họ ngờ Thẩm Niệm Dư đập đập thật.

Thẩm Niệm Dư chẳng thèm để ý,"cạch cạch" hai nhát búa đập tung ổ khóa, kéo cửa tủ xem, bên trong căn bản đồ cô.

xông tới, kỹ, hóa vẫn hai nãy kéo rèm giường cô.

“Cô đừng động đồ chúng .”

“Đây tủ , đồ ?” Thẩm Niệm Dư lạnh lùng bọn họ.

“Ở bên kìa, cô cao như , mở tủ thành vấn đề, con bé nhà chúng thấp bé, dùng cái mới hợp, đổi với cô một chút.” nọ với vẻ đương nhiên.

Dãy tủ chia làm hai cột, mỗi bên sáu cái, hai cái cùng quả thực cao, bình thường đều kê ghế mới mở .

Ngay cả cao ráo như Thẩm Niệm Dư cũng ngoại lệ, vẫn kê ghế.

đây do nhà trường sắp xếp ngẫu nhiên cho từng , tự chọn.

đổi, lấy đồ cho .” Thẩm Niệm Dư lạnh nhạt lên tiếng.

Thấy bầu khí vẻ căng thẳng, vài khác lên tiếng khuyên can: “ đổi ? Cô bé vóc dáng cũng nhỏ thật.”

Bọn họ thấy Thẩm Niệm Dư dáng khá cao ráo.

Thẩm Niệm Dư thèm để ý đến họ: “ đổi, bà lấy đồ thì vứt đấy.”

phụ nữ trung niên kiêu ngạo : “ , cho cô bao nhiêu tiền thì cô chịu đổi với chúng ?”

“Hơ!” Thẩm Niệm Dư bật , “Bà bỏ tiền đổi với ?”

Thẩm Phượng Liên cạnh vốn đang định c.h.ử.i ầm lên, thấy biểu cảm Thẩm Niệm Dư, bà liền im bặt.

Biểu cảm phụ nữ trung niên lập tức trở nên khinh khỉnh, thấy , làm gì chuyện tiền giải quyết , còn vẻ cái gì.

, cô giá .”

.” Thẩm Niệm Dư giơ một ngón tay lên, “Chừng .”

“Mười tệ? thành vấn đề.” nọ lập tức mở túi xách lấy một tờ Đại đoàn kết.

“Xùy!” Thẩm Niệm Dư xùy một tiếng, đảo mắt chỗ khác.

một trăm? thôi.” phụ nữ trung niên chút khinh bỉ, thật tham lam, lời bà , bảo giá thì đành lấy thôi.

“Một trăm?” Thẩm Niệm Dư nhạt một tiếng, lắc đầu.

Sắc mặt phụ nữ trung niên đổi, tức giận : “Điên , chẳng lẽ cô một ngàn ?”

“Một ngàn mà cũng gọi tiền ?” Thẩm Niệm Dư với vẻ cực kỳ ngạo mạn, hề che giấu sự khinh thường.

“Một ngàn gọi tiền, khẩu khí lớn thật đấy, một vạn luôn .” phụ nữ trung niên thẹn quá hóa giận.

, một vạn, lấy một vạn đây đổi, thiếu một xu cũng đừng hòng.” Thẩm Niệm Dư .

bệnh !” phụ nữ trung niên tức điên lên, trêu chọc.

“Xì, tiền ? tiền còn vẻ cái gì?” Thẩm Niệm Dư và Thẩm Phượng Liên cùng khinh miệt.

Trong phòng nhịn , phát tiếng trộm nho nhỏ.

Vị phụ lắm chuyện quá, bọn họ thấy phiền từ sớm , chỉ lười để ý thôi.

Bây giờ thấy bà chịu trận, đều lén lút hả hê.

“Cô... cô!” Bà tức tối chỉ thẳng Thẩm Niệm Dư.

“Mau lấy đồ .” Thẩm Niệm Dư mất kiên nhẫn .

Mấy họ hàng nhà bà lúc đều xúm , cũng khá đông, xúm khuyên Thẩm Niệm Dư đổi tủ.

Thái độ đều kiêu ngạo, chẳng vẻ gì đang cầu xin khác, thậm chí còn ngấm ngầm đe dọa.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-thai-hau-di-xem-mat-ai-ngo-trung-ngay--linh-cuong-trang/chuong-116-khong-co-tien-con--ve.html.]

Thẩm Niệm Dư định lằng nhằng với bọn họ, cũng tự tay chạm đồ họ, lỡ bọn họ ăn vạ thì phiền phức lắm.

Cô chạy xuống lầu gọi dì quản lý ký túc xá lên.

“Các mau lấy đồ .” Dì quản lý với bọn họ.

Bọn họ yêu cầu dì quản lý đổi tủ, dì quản lý quản chuyện đó: “Các tự thương lượng, đồng ý thì hết cách.”

Cuối cùng, bọn họ đành hậm hực lấy hết đồ .

Thẩm Niệm Dư thấy chiếc giường đằng , một cô gái nhỏ đang phồng má tức giận trừng mắt sang bên , vô cùng vui, bên cạnh cứ liên tục khuyên nhủ cô .

Cô và Thẩm Phượng Liên cất đồ , đó đóng cái móc khóa đập méo, móc ổ khóa khóa .

Hai cũng vội , đám , lát nữa lén lút giở trò gì .

Vài vị phụ khác còn đều bước tới xem rèm giường cô.

“Chúng thể xem cái rèm cháu ? Chúng chạm , chỉ xem thôi.”

vết xe đổ phía , thái độ đều đặc biệt , cũng dám tùy tiện đụng tay , vô cùng lịch sự.

Thái độ đàng hoàng, Thẩm Niệm Dư tự nhiên cũng hẹp hòi.

Cô mở rèm giường cho họ xem kỹ, đồng thời chỉ cho họ vài mẹo nhỏ khi lắp đặt, thậm chí kích thước áng chừng cần bao nhiêu vải cũng rõ từng ly từng tí.

Gia đình lúc nãy cảnh tượng hòa thuận vui vẻ bên , tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

gần xem, liền chút manh mối.

Điều kiện gia đình họ đều tệ, cũng từng thấy qua đồ .

Chất liệu vải tấm rèm giường , qua tầm thường, thị trường khó mà mua loại vải thế .

Càng cần đến hình thêu rèm, tay nghề thêu đó tuyệt đối bình thường thể làm , trình độ bậc thầy.

giường cô, từ chăn ga gối đệm, chất lượng và kỹ thuật đều hiếm thấy.

Chăn cũng loại chăn bông nặng nề bình thường, giống như chăn tơ tằm, vỏ chăn mặt lụa bóng mượt.

tinh mắt nhận đây đồ trong cửa hàng Kiều hối.

thể cửa hàng Kiều hối mua đồ, liệu bình thường ? Đó nơi tiền cũng chắc .

chỉ một hai món, bất kỳ món đồ nào cô cũng đều như .

quần áo hai họ, tuy trông vẻ bình thường, kỹ, chất liệu cũng hiếm thấy.

Thảo nào bọn họ tự tin đến .

đều âm thầm kinh ngạc, khỏi liếc về phía gia đình một cái.

Đừng thấy bọn họ ồn ào, vênh váo tự đắc.

Thực đối đầu với hai , chút tự lượng sức .

đều lấy lòng hai : “Buổi chiều nếu hai ở đây, chúng sẽ trông chừng giúp cho.”

“Cảm ơn .” Hai mỉm lời cảm ơn.

Thấy sắp đến giờ ăn trưa, trong ký túc xá đều bắt đầu ngoài, đa sinh viên ngoại tỉnh, họ đến nhà ăn dùng bữa.

Nếu lát nữa qua giờ sẽ hết cơm.

“Chúng cũng thôi, bà đến nhà ăn trường cháu nếm thử ?” Thẩm Niệm Dư hỏi Thẩm Phượng Liên.

.” Thẩm thái hậu chẳng chút hứng thú nào với nhà ăn, bà ghét nhất ăn cơm nhà ăn.

Hai cũng vội, sắp xếp đồ đạc cẩn thận xong xuôi, mới thong thả bước khỏi ký túc xá.

lầu ký túc xá cũng nhiều , đều ăn cơm hết .

Hai nhanh chóng lên xe lái .

“Cái ký túc xá cháu, e cũng yên bình .”

Thẩm Phượng Liên nhớ những gì bà thấy trong ký túc xá, gia đình ai nấy đều tệ, một đám như ở cùng , thật khó , đoán chừng ai cũng chẳng chịu nhường ai.

Thẩm Niệm Dư cũng : “May mà phòng rộng rãi, cách xa.”

Cô thì hợp ai thì chơi, hợp thì thôi, cô định tiêu tốn quá nhiều thời gian và sức lực chuyện .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...