Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Và Thái Hậu Đi Xem Mắt, Ai Ngờ Trúng Ngay Anh Lính Cường Tráng

Chương 314: Thật không ngờ tới

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Lộc cộc lộc cộc~”

một tràng tiếng giày cao gót lanh lảnh, nữ đồng chí tóc xoăn thời thượng hôm qua từ lầu xuống.

thấy bao nhiêu vây quanh ở tầng một, cô khẽ nhíu mày, lạnh nhạt ngang qua, cũng chào hỏi ai.

Chỉ đột nhiên thấy Thẩm Niệm Dư và Thẩm Phượng Liên.

Hai quá xinh , khí chất xuất chúng, ăn mặc còn đặc biệt , hôm nay hai đều mặc một chiếc áo khoác dáng dài.

Kiểu dáng đơn giản, màu sắc nhã nhặn, vô cùng cao cấp.

Vợ Doanh trưởng Hứa luôn tự hào ăn diện, quần áo thời thượng, cảm giác ưu việt tràn trề.

quần áo và cách ăn mặc hai đó rõ ràng đè bẹp cô .

mím môi, thu hồi ánh mắt tiếp tục bước .

Ngặt nỗi trong đám chị dâu cũng cố ý, chào hỏi cô , “Vợ Doanh trưởng Hứa, chỗ chúng mới đến , đây vợ Đoàn trưởng Cận, đặc biệt xinh ?”

Vợ Doanh trưởng Hứa sững một chút, nhóm Thẩm Niệm Dư một cái, mặt cảm xúc rảo bước bỏ .

mặt đều nở nụ , thể chọc tức cô thật , để cô ngày nào cũng coi ai gì.

Đợi cô xa, còn nhịn lườm về phía đó một cái.

Thẩm Niệm Dư và Thẩm Phượng Liên tuy hiểu những khúc mắc giữa họ, ít nhiều cũng thể một chút manh mối.

Hai cũng hỏi nhiều, đẩy Duệ Duệ và Thông Thông tiếp tục chậm rãi dạo.

*

Sáng sớm Chủ Nhật, Cận Thành Trạch dẫn nhóm Vương Thắng qua đây, giúp chuyển hết nguyên liệu nấu ăn .

sẵn nhà cửa, thể nhiều , bếp núc nấu ăn những thứ đều đầy đủ thứ.

Chuyên dùng để dự phòng cho những dịp mời khách liên hoan thế .

Dì Đỗ và Dì Liễu từ sớm theo nhóm Cận Thành Trạch qua bên đó làm việc.

khi Cận Thành Trạch : “Lát nữa muộn một chút sẽ đón .”

Thẩm Niệm Dư lắc đầu, “ cần , bọn em tự lái xe qua đó.”

Cận Thành Trạch suy nghĩ một chút, gật đầu ngoài .

Lúc , Dư Hiểu Linh cũng hào hứng chạy tới.

Thẩm Phượng Liên dẫn hai em bé ở nhà đợi Thẩm Niệm Dư, cô vẫn sửa soạn một chút.

Mùa đông giá rét , bộ lễ phục lúc tổ chức tiệc cưới cô chắc chắn mặc nữa .

Cô mặc một chiếc áo khoác màu đỏ tươi dáng dài cổ bẻ to hai hàng khuy, chiếc thắt lưng dài thắt một chiếc nơ bướm xinh xắn ở phía .

Bên trong áo len cổ lọ màu xám.

mặc một chiếc quần bò màu đen, chân đôi bốt cổ lửng màu đen.

Tóc vẫn do Thẩm Phượng Liên búi cho cô một kiểu tóc đơn giản.

“Cô bà, nhẹ tay chút, thể một đầu vàng óng ánh nữa nha.” Thẩm Niệm Dư nhắc nhở Thẩm thái hậu tay hào phóng .

!” Thẩm Phượng Liên đầy vẻ tiếc nuối, bà vẫn cắm thêm một đống nữa.

, bà cũng chỉ cắm đơn giản một chiếc trâm hình hoa, rủ xuống vài sợi dây chuyền vàng, cuối cùng đều đính một viên ngọc trai nhỏ.

“Quá thanh đạm .” Thẩm Phượng Liên chút hài lòng.

, cháu thấy tuyệt.” Thẩm Niệm Dư soi gương hài lòng.

Bộ đồ , đơn giản hào phóng hỉ khí.

, quá .” Dư Hiểu Linh vẫn luôn lặng lẽ xem bên cạnh lên tiếng cũng đưa ý kiến.

Thật sự vô cùng , hào phóng đắc thể.

“Niệm Niệm, bộ lễ phục mặc trong hôn lễ ở Kinh Thành đặc biệt , chúng tớ ở đây đều .”

“He he, cái đó tớ mang ảnh theo, lát nữa lấy cho xem.”

.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-thai-hau-di-xem-mat-ai-ngo-trung-ngay--linh-cuong-trang/chuong-314-that-khong-ngo-toi.html.]

Dư Hiểu Linh vui sướng nhảy cẫng lên, bên Kinh Thành nhiều lãnh đạo các quân khu đến dự, các phu nhân họ đều nhắc đến bộ áo cưới Thẩm Niệm Dư.

Đều truyền đến quân khu bên họ , Dư Hiểu Linh nghi ngờ, làm khả năng quân khu quốc đều truyền khắp .

Bởi vì giữa các quân khu, liên hệ vẫn khá chặt chẽ, đặc biệt tầng lớp lãnh đạo, cơ bản đều quen.

bộ áo cưới và đồ trang sức đầu thế thế , đều tò mò vô cùng.

Sửa soạn xong họ chuẩn xuất phát.

Thẩm Phượng Liên thì mặc áo khoác màu lạc đà nhạt, hai em bé vẫn một bộ áo ngắn đỏ chót.

Thẩm Niệm Dư còn may thêm viền lông nhỏ màu trắng xù xù cho chiếc áo ngắn chúng.

đội thêm một chiếc mũ nhỏ màu đỏ, vẫn viền lông nhỏ màu trắng, đỉnh còn một cục bông trắng xù xù, đáng yêu chịu .

Ngay cả xe đẩy, cũng treo đủ loại thú nhồi bông nhỏ màu đỏ, còn hình trái tim và ngôi nhỏ màu đỏ tươi.

Họ dẫn các em bé xuống lầu, gây một trận oanh động, hôm nay lầu ít nhiều.

“Vợ Đoàn trưởng Cận, thật đấy.” đều chân thành khen ngợi, bởi vì thật sự .

“Cảm ơn , ăn kẹo cưới nhé.” Thẩm Niệm Dư lấy kẹo cưới từ trong ba lô , chia cho mỗi một gói nhỏ.

đều ngờ còn nhận một gói kẹo cưới xinh xắn, nắn nắn thấy trọng lượng cũng khá nặng.

Nụ mặt càng chân thành hơn, những lời chúc phúc càng sức gửi gắm.

Bên Thẩm Phượng Liên và Dư Hiểu Linh sắp xếp xong xe đẩy và hai em bé.

Thẩm Niệm Dư bước tới đón lấy em bé trong tay Dư Hiểu Linh, cùng Thẩm Phượng Liên ghế .

Dư Hiểu Linh xung phong nhận làm tài xế cho họ.

“Ây, con gái nhà Sư trưởng Dư mà cũng lái xe ? Con cái nhà lãnh đạo quả nhiên khác biệt.”

Dư Hiểu Linh phóng xe một cách điệu nghệ, một trận kinh ngạc.

“Tay lái tiến bộ ít nha.” Thẩm Niệm Dư Dư Hiểu Linh thành thạo khen ngợi.

“Đó đương nhiên, thỉnh thoảng thể luyện tập xe bố tớ mà.” Dư Hiểu Linh chút đắc ý .

Xe nhanh đến đích.

Khu vực đó cửa náo nhiệt, đường qua kẻ , trong nhà .

Dư Hiểu Linh tìm một chỗ trống trải bên cạnh đỗ xe.

Lấy xe đẩy từ cốp xuống sắp xếp cho hai em bé, họ đẩy xe đẩy về phía cổng lớn.

chứ, nhầm chứ? Con gái nhà Sư trưởng Dư lái xe?”

Mấy lính bên đường chút ngẩn ngơ hồn .

“Thật ngờ tới nha, con gái Sư trưởng chỉ xinh , còn lợi hại như , dáng vẻ nữ đồng chí lái xe thật sự oai phong.” Một khác cũng cảm thán một trận.

“Ai mà cưới con gái Sư trưởng Dư, thật sự phúc khí nha.” cảm khái.

?” trêu chọc.

? thì ích gì, bình thường với tới .”

“...”

Còn Khấu Húc ở một bên, trong mắt sự bất ngờ và ánh sáng khó hiểu.

chằm chằm bóng lưng họ xa, những lời bàn tán bên tai, thần sắc mặt trở nên tối tăm khó đoán.

Hôm nay vẻ điệu nghệ khi lái xe Dư Hiểu Linh, một nữa đ.â.m mạnh tim .

phát hiện, đây mới cô gái .

Cứ nghĩ đến việc đây gặp Dư Hiểu Linh vài , cô đều để ý đến , còn Tôn Vệ Dân , còn mặt vì cô, trong lòng liền bực bội bất an.

Tôn Vệ Dân đó , em chí cốt Cận Thành Trạch, gia đình ở Quân khu Kinh Thành, bối cảnh thấp.

thể thừa nhận, điều kiện thật sự sánh bằng Tôn Vệ Dân.

Nắm chặt nắm đ.ấ.m họ bước trong nhà, trong lòng Khấu Húc tràn ngập sự hối hận và khó chịu.

Một đoạn nhân duyên , do chính tay hủy hoại.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...