Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Và Thái Hậu Đi Xem Mắt, Ai Ngờ Trúng Ngay Anh Lính Cường Tráng

Chương 346: Vừa vặn mỗi người xách một đứa

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

đến nửa đêm, Cận Thành Trạch ý định đ.á.n.h động đến vợ, cứ bên giường bọn trẻ nhắm mắt ngủ.

Bọn trẻ động tĩnh, lập tức tỉnh giấc.

đó nhẹ nhàng cho chúng b.ú sữa, tã, cố gắng giãn cách thời gian bốn đứa bé .

đôi khi mấy đứa nhỏ cứ bướng bỉnh đòi uống sữa cùng lúc.

Lúc Thẩm Niệm Dư sẽ thấy tiếng động mà tỉnh dậy, lấy sữa pha sẵn trong gian , cùng Cận Thành Trạch, mỗi hai đứa, nhanh cũng giải quyết xong.

Đêm đầu tiên, cũng quy luật thức dậy uống sữa bọn trẻ, thể pha sữa sẵn .

Bọn trẻ tỉnh, sữa uống gào ầm ĩ.

Thẩm Niệm Dư dứt khoát dùng luôn sữa pha sẵn trong gian.

Còn về bình sữa, quản đủ, hồi đó cô khuân cả thùng cả thùng.

mặt Cận Thành Trạch cũng chẳng giấu giếm nữa, càng giấu giếm thì chỉ càng giấu đầu hở đuôi.

sớm thấu toạc .

Giống như bây giờ, nhận lấy bình sữa thành thạo cho bọn trẻ bú, hỏi gì cũng gì.

Thẩm Niệm Dư buồn vô cùng: “Cặp sinh đôi uổng công nuôi, bây giờ thủ pháp , thật sự điêu luyện.”

Cận Thành Trạch đang cho bọn trẻ b.ú khẽ nhếch môi: “Em mau ngủ , cho chúng b.ú xong nhanh thôi.”

Mấy đứa bé cũng ngoan, ăn no uống đủ quấy.

Hai vợ chồng một đêm tỉnh dậy mấy , cuối cùng cũng hầu hạ bọn trẻ đấy.

*

Bệnh viện quân khu ngay sát quân khu, thực trong quân khu, chỉ một cổng lớn mở ngoài đường lớn.

Tin tức bên bệnh viện quân khu nhanh truyền đến khu tập thể quân khu.

Lúc , mới con dâu Tư lệnh Cận sinh con xong , còn sinh bốn.

Sinh bốn? Tin giống như một tiếng sấm nổ tung cả khu tập thể quân khu, tất cả đều chấn động đến mức nửa ngày hồn .

Nhà Tư lệnh Cận giấu tin kỹ thật đấy, thảo nào lâu như thấy Thẩm Niệm Dư về bên quân khu , ngay cả Cận Thành Trạch cũng ít khi về.

Lúc đó còn lén lút vợ quên , chẳng thấy hai vợ chồng thỉnh thoảng về thăm vợ chồng Tư lệnh Cận.

Bây giờ mới , đang âm thầm dưỡng thai.

Cũng , nếu cô m.a.n.g t.h.a.i bốn về bên , những tò mò trong khu tập thể thể giẫm nát ngưỡng cửa nhà Tư lệnh Cận mất.

Bây giờ cũng , bên nhà họ Cận cửa đóng then cài, trong khu tập thể ồn ào náo nhiệt.

Ai nấy đều cồn cào ruột gan, tò mò vô cùng.

Tối hôm qua họ thám thính thực hư, ngờ cả nhà họ về đều muộn, về xong nhanh tắt đèn nghỉ ngơi, cũng dám qua làm phiền nữa.

chiều hôm qua đến bệnh viện thăm cũng chặn hết ngoài cửa.

Sáng sớm hôm nay, ít tụ tập bên ngoài.

“Sinh bốn á? Cả quân khu chúng , hình như sinh đôi cũng chỉ một hai cặp thôi nhỉ?”

“Thật tưởng tượng nổi, dáng thanh tú như vợ Thành Trạch mà m.a.n.g t.h.a.i bốn.”

“Quan trọng nhất tròn con vuông.”

“Nhà Tư lệnh Cận phúc quá, các còn nhà ít con, chỉ sinh một đứa thì càng hiu quạnh, bây giờ xem , ai thể náo nhiệt bằng nhà họ.”

, ghen tị c.h.ế.t .”

“Vẫn tình hình cụ thể thế nào , lát nữa hỏi kỹ mới .”

“…”

“Dì Lương, trứng gà đỏ chuẩn xong hết ?” Cốc Bội Văn thấy tiếng ồn ào bên ngoài, qua khe hở tường viện thấy bóng bên ngoài.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-thai-hau-di-xem-mat-ai-ngo-trung-ngay--linh-cuong-trang/chuong-346-vua-van-moi-nguoi-xach-mot-dua.html.]

“Xong ạ.” Dì Lương bưng một chậu lớn trứng gà đỏ luộc từ sáng từ trong bếp .

Hai bước cửa mở cửa, quả nhiên bên ngoài chen chúc đầy .

Cốc Bội Văn và dì Lương mỉm chào hỏi họ, cầm trứng gà đỏ lên, nhiệt tình phân phát cho .

nhao nhao hỏi những vấn đề họ quan tâm, Cốc Bội Văn mỉm trả lời một câu.

Tiếng chúc mừng và tiếng hít hà ghen tị vang lên ngớt, mặt Cốc Bội Văn và dì Lương cũng nở nụ tươi như hoa.

“Chúng đưa bữa sáng cho con dâu đây, lát nữa chuyện nhé.”

Phát xong trứng gà, Cốc Bội Văn và dì Lương nhà xách bữa sáng, lên xe Tư lệnh Cận cùng xuất phát.

Kẻ cuồng công việc như Tư lệnh Cận hai ngày nay cũng thực sự hiếm thấy, xin nghỉ phép, chuyện con dâu sinh con xếp lên hàng đầu.

trong bệnh viện thấy bóng dáng bận rộn vợ chồng Tư lệnh Cận, cũng cảm thán thôi.

Đừng nhà Tư lệnh, ngay cả một lãnh đạo cấp trung cán bộ bình thường trong quân khu, con dâu sinh con, ai làm tận tâm như .

Bố chồng thể qua một cái lắm , phần lớn đều sẽ mặt.

Các nam đồng chí thì xuýt xoa, trong mắt các nữ đồng chí đều sự ghen tị giấu giếm , cô con dâu nhà họ Cận , vận may bình thường.

cũng giỏi giang, một t.h.a.i sinh bốn đứa.”

thế cũng , những khác một t.h.a.i sinh bốn, cũng sinh liền bốn năm đứa, trong nhà cũng coi trọng mấy.”

, vẫn vợ chồng Tư lệnh .”

“Ừ, thế.”

“…”

Cốc Bội Văn và đến phòng bệnh, Cận Thành Trạch cho bọn trẻ b.ú xong, Thẩm Niệm Dư cũng xuống giường .

Tố chất cơ thể , Tư lệnh Cận thấy cũng lộ vẻ tán thưởng.

“Ăn sáng , ăn xong chúng xuất viện.” Cốc Bội Văn và dì Lương đến múc cơm cho hai vợ chồng.

Ăn sáng xong, Cận Thành Trạch xuống lầu làm thủ tục xuất viện.

Lúc , Thẩm Phượng Liên cũng xách một cái túi to đến, quần áo cho Thẩm Niệm Dư mặc về nhà.

Thẩm Phượng Liên, Cốc Bội Văn và dì Lương, ba cùng trận, bịt kín mít Thẩm Niệm Dư, chỉ để lộ mỗi đôi mắt.

chứ, bây giờ lạnh đến thế? cần bịt kín thế ?” Thẩm Niệm Dư hồ nghi bày tỏ sự kháng nghị.

“Bên ngoài gió to lắm, cháu bây giờ thể để trúng gió , bịt kín một chút, lát nữa về đến nhà .”

Kháng nghị phớt lờ, ba vị trưởng bối đều cô.

Bốn đứa bé cũng bọc kín mít y như .

Cận Thành Trạch làm xong thủ tục xuất viện xách bốn cái giỏ xách em bé phòng, đây đồ để sẵn trong cốp xe từ lúc xuất phát đến bệnh viện.

Thẩm Niệm Dư và Thẩm Phượng Liên nhờ từ bên ngoài mang về.

Bốn đứa bé, mỗi đứa một cái giỏ xách nhỏ, vô cùng vững vàng.

, thể xách em bé .” Thẩm Niệm Dư kéo Cốc Bội Văn đến bên cạnh một cái giỏ xách.

Cốc Bội Văn vẫn tâm bệnh, dám bế sát trẻ sơ sinh, từ lúc bà đến viện họ, bao giờ bế cặp sinh đôi .

thực , cơ thể hiện tại vấn đề gì, sớm nước suối linh tuyền điều dưỡng .

Những đứa trẻ trong nhà cũng yếu ớt như .

Thẩm Niệm Dư tìm cái giỏ xách em bé .

Như so với việc ôm chặt lòng, luôn hơn một chút, ít nhất cảm giác về mặt tâm lý sẽ hơn nhiều.

Quả nhiên Cốc Bội Văn thấy giỏ xách nhỏ thì mắt sáng rực lên.

Bà và Cận Thành Trạch, Tư lệnh Cận cùng dì Lương, vặn mỗi xách một đứa.

Thẩm Phượng Liên ôm chặt Thẩm Niệm Dư, một nhóm bước khỏi phòng bệnh, tránh đám đông xúm bên ngoài, nhanh chóng xuống lầu.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...