Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Và Thái Hậu Đi Xem Mắt, Ai Ngờ Trúng Ngay Anh Lính Cường Tráng

Chương 86: Cậu lăn ra đây cho ông!

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Động tác các công nhân cũng nhanh nhẹn thành thạo.

Ngoại trừ hai chiếc giường sập to một chút, khiêng lên lầu tốn sức, những thứ khác đều đồ vật quá lớn.

Thấy đồ đạc đặt vị trí, hai kiểm tra kỹ lưỡng đồ nội thất một lượt, phát hiện vấn đề gì, liền thanh toán nốt tiền còn cho công nhân.

Hai ngày nay, lầu lầu cũng đều thấy họ chuyển đồ nhà, đồ ăn đồ dùng.

Bây giờ đồ nội thất cũng bổ sung.

Họ ở lì trong nhà ngoài, khác cũng sẽ cảm thấy thắc mắc.

Hai chiếc giường sập đặt trong phòng khách, bình thường hai thể cuộn tròn đó, khi khách cũng thể dùng làm sô pha tiếp khách.

Bàn ăn cũng mua một chiếc mới, còn vài chiếc ghế, phòng khách đủ rộng, thể đặt .

Hai vẫn phòng, tiếp tục công việc còn dang dở, khâu rèm cửa.

bao lâu , Cận Thành Trạch qua đón Thẩm Niệm Dư ăn cơm.

tiện thể mang cho Thẩm Phượng Liên một hộp sủi cảo nhân thịt tươi và một hộp nộm, nãy ở nhà nhờ dì Lương gói cho.

, bữa trưa chỗ lo , lát nữa cô tự hâm nóng sủi cảo ăn.”

Thẩm Phượng Liên thấy bữa trưa cũng giải quyết, bà vốn còn định nấu mì sợi ăn.

Cận Thành Trạch nhân lúc còn sớm, bếp rửa sạch nồi niêu.

Trong bếp củi, bọn Thẩm Quốc Huy chuyển sạch củi , chừa một thanh nào.

Chỉ than mà bà cụ Cận đóng gói cho, nhóm chậu than: “Cô bà, lát nữa cô dùng cái hâm nóng sủi cảo nhé, nếu ăn sớm thì cần hâm, mới lò đấy ạ.”

, đừng lo cho cô nữa, hai đứa .” Thẩm Phượng Liên xua tay.

đó Thẩm Niệm Dư đang về phòng dọn dẹp: “Trang điểm một chút, dọa cho họ một trận.”

“Niệm Niệm thế nào cũng .” Cận Thành Trạch ở bên cạnh .

Thẩm Phượng Liên chậc chậc hai tiếng.

Một lát , Thẩm Niệm Dư một đôi bốt cổ thấp bước .

chân mặc một chiếc quần ống hẹp màu đen, gấu quần nhét trong đôi bốt cổ thấp.

Bên một chiếc áo len chui đầu cổ lọ màu xám đậm.

Bên ngoài một chiếc áo khoác dáng lửng màu xám nhạt, chất liệu , kiểu dáng đơn giản, trông thanh thoát gọn gàng.

vai đeo một chiếc túi da màu đen đơn giản, bất kỳ hoa văn trang trí nào.

Thẩm Niệm Dư dáng thấp, tôn quần áo.

giản dị một chút, tôn khí chất.” Thẩm Phượng Liên gật đầu, khá hài lòng.

Mặc dù rực rỡ chói lóa, thắng ở khí chất xuất chúng, một cảm giác thanh lãnh thoát tục.

.”

Cận Thành Trạch chỉ hai chữ , khóe miệng nhếch lên, trong mắt những tia sáng vụn vỡ lấp lánh.

Hai cùng xuất phát xuống lầu.

Trời tuy lạnh, lầu vẫn .

hai tướng mạo xuất chúng bước xuống cầu thang, mắt đều chằm chằm.

Nhất viên sĩ quan trẻ tuổi hai ngày nay cứ theo sát rời, thế nào, quan hệ gì với cô bé nhà họ Thẩm.

Khu tập thể đa nhân viên quân đội làm công tác kỹ thuật, lẽ Cận Thành Trạch, tên chắc nhận thật.

Đặc biệt nhà, thì càng .

vô cùng tò mò, cũng dám mạo tiến lên hỏi.

Cận Thành Trạch tuy trẻ tuổi, khí tràng mạnh.

“Niệm Niệm, ngoài .” Bác Lý vẫn nhiệt tình chào hỏi.

“Cháu ngoài một lát ạ.” Thẩm Niệm Dư cũng lịch sự đáp .

Hai nhanh lên xe rời .

đặt địa điểm ngay tại nhà hàng trong đại viện quân khu nhà .”

Cận Thành Trạch lái xe dặn dò Thẩm Niệm Dư.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-thai-hau-di-xem-mat-ai-ngo-trung-ngay--linh-cuong-trang/chuong-86-cau-lan--day-cho-ong.html.]

“Cũng mà, gần.” Ở Thẩm Niệm Dư cũng ý kiến.

“Để tiện xử lý mấy tên Vệ Dân, miệng mồm quá lắm chuyện, cho họ một bài học.” Cận Thành Trạch .

vẻ lạnh lùng kiêu ngạo khó thuần Cận Thành Trạch, Thẩm Niệm Dư hôm nay Tôn Vệ Dân sắp gặp xui xẻo .

nhịn mím môi .

Cận Thành Trạch đầu Thẩm Niệm Dư một cái, cũng : “Cho một bài học khó quên.”

, em tán thành.”

Thẩm Niệm Dư tít mắt, tên đó miệng mồm lắm chuyện , còn trông mặt mà bắt hình dong, ăn cô bao nhiêu đồ ngon, còn tạo chút tin đồn cho cô nữa.

Cô đều tự tay cho hai cái.

“Em cũng đ.á.n.h ?” Cận Thành Trạch dường như Thẩm Niệm Dư đang nghĩ gì, , “ cần em tay, đ.á.n.h thêm vài cái.”

“Ha ha, .”

Hai , nhanh đến nơi.

Nhà hàng trong một tòa nhà nhỏ bên cạnh nhà ăn quân khu, cửa chỉ một tấm biển hiệu giản dị, nền trắng chữ đen, hai chữ nhà hàng.

hoa mỹ như những nhà hàng lớn bên ngoài, hơn nhiều so với những quán cơm quốc doanh bình thường.

Gọn gàng sạch sẽ, chút khiêm tốn.

cửa mấy mặc quân phục thỉnh thoảng ngoài, đang hút t.h.u.ố.c cửa, thấy xe Cận Thành Trạch mắt sáng lên, vội vàng vứt mẩu t.h.u.ố.c lá tay xuống, dùng chân di tắt.

họ ?” Thẩm Niệm Dư hỏi.

.”

Cận Thành Trạch đỗ xe cẩn thận, hai cùng mở cửa xuống xe, đó sóng vai về phía nhà hàng.

Những cửa hai đang tới, tất cả đều ngây , mang vẻ mặt thể tin nổi.

Đây vợ nhỏ Cận Thành Trạch? tìm giả đến lừa họ đấy chứ?

Mấy ngây ngốc, nhất thời nên lời.

, ở cửa làm gì.”

Cận Thành Trạch dẫn Thẩm Niệm Dư qua họ, bước trong.

Thẩm Niệm Dư dáng vẻ ngây ngốc họ, mỉm , theo Cận Thành Trạch trong.

Mấy đó nụ làm cho lóa mắt, càng thêm hoảng hốt.

Cận Thành Trạch dẫn Thẩm Niệm Dư đến cửa phòng bao đặt.

Cửa phòng bao khép hờ, bên trong truyền tiếng chuyện và tiếng ngớt, cả nam lẫn nữ, náo nhiệt.

Cận Thành Trạch gõ nhẹ hai cái cửa, đó đẩy .

“Thành Trạch đến , mau .” trong phòng thấy , kích động, mấy đều dậy.

Tần Định Võ vội vàng kéo ghế chủ tọa và ghế bên cạnh : “Thành Trạch mau qua đây, chừa chỗ cho hai .”

Cận Thành Trạch bước lên , Thẩm Niệm Dư theo phía liền lộ diện bộ.

Phòng bao nãy còn ồn ào náo nhiệt lập tức im bặt.

Biểu cảm tất cả đều giống hệt mấy bên ngoài.

chậm thôi, kẻo vấp.”

Cận Thành Trạch đẩy chiếc ghế cản đường , cẩn thận từng li từng tí che chở Thẩm Niệm Dư đến chỗ chiếc ghế Tần Định Võ kéo , chỉnh ghế đến vị trí thoải mái, mới để cô xuống.

Thấy cô lấy chiếc túi vai xuống, Cận Thành Trạch tự nhiên đưa tay nhận lấy, đặt vị trí , đỡ làm cô cộm.

Trong phòng bao im phăng phắc, một lời, ngây ngốc hai mắt.

Mấy theo từ ngoài cửa , cũng ngây ngốc ở cửa .

Trong lòng lúc , chỉ còn một câu: “Đệt.”

Đây chính bình thường gì nổi bật mà Tôn Vệ Dân thể hiện ? Cận Thành Trạch bằng lòng để tâm?

Cái vẻ mặt che che giấu giấu, thôi , làm họ còn tưởng ma chê quỷ hờn cơ đấy.

đều chuẩn tâm lý, bất kể cô gái đó trông như thế nào, lát nữa đều tỏ bình thản, thái độ nhiệt tình, tuyệt đối thể hiện một tia nào.

Bây giờ, họ chẳng chút chuẩn tâm lý nào, trực tiếp đến ngây .

Tôn Vệ Dân, lăn đây cho ông!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...