Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo
Chương 363: Túi Chườm Ấm Áp
Mãi cho đến khi tan học, Tôn Hiểu Nguyệt mới ngóc đầu dậy, đôi mắt sưng đỏ, cả như cọng bún thiu.
Trình Phong còn tốt bụng hỏi thăm: “Bạn Tôn, bạn kh chứ? chuyện gì xảy ra à? Nếu cần giúp đỡ chỗ nào, bạn cứ mở miệng.”
Tôn Hiểu Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy: “Kh việc gì, chỉ là tâm trạng chút kh tốt. Một bạn quen biết xảy ra chuyện, họ gọi tớ hỏi vài câu thôi.”
Trình Phong cũng kh hỏi nhiều nữa. Thời buổi này, ai mà biết được ai sẽ đột nhiên xảy ra chuyện gì, tốt nhất là bớt tò mò, bớt hỏi thăm.
Tôn Hiểu Nguyệt lau mắt: “Ngại quá, làm các bạn học lo lắng.”
Trình Phong lắc đầu: “Kh đâu, nếu bạn vấn đề gì về học tập thì cứ tìm tớ.”
Tôn Hiểu Nguyệt gật gật đầu, trong lòng lại hoảng loạn tột độ. Cô ta nghĩ nát óc cũng kh ngờ Đàm Tùng Lâm, mà cô ta vẫn luôn liên lạc, lại tự sát. lại tự sát chứ?
Trong cuộc ện thoại ngày hôm qua, cô ta cũng đâu nói gì ghê gớm đâu.
Vậy sau này cô ta làm đây?
Vẫn là l lòng Khương Chấn Hoa và Tống Vãn , từ phía bọn họ kiếm chút lợi lộc.
…
Lúc tan học, Chu Tây Dã đã đứng chờ ở cổng lớn. Chiếc áo khoác quân phục màu x lục thường mặc vào sẽ vẻ mập mạp cồng kềnh, nhưng mặc trên Chu Tây Dã lại càng tôn lên dáng đĩnh đạc, tư thế đứng thẳng tắp đầy uy lực.
Giữa một đám đ mặc đồ màu x lam và đen tối màu, tr đặc biệt nổi bật.
Khương Tri Tri th, đáy mắt kh nhịn được mà lấp lánh trời, dắt xe chạy vội về phía .
Chu Tây Dã thuận tay đón l chiếc xe đạp: “ lạnh kh?”
Khương Tri Tri gật đầu: “Lạnh chứ, đêm nay lại đợt kh khí lạnh về kh? Vừa ra khỏi cửa đã cảm giác như bị gió tát vào mặt.”
Chu Tây Dã một tay giữ ghi đ xe, một tay giúp Khương Tri Tri chỉnh lại khăn quàng cổ, sau đó từ trong túi áo khoác móc ra một cái túi chườm nóng đưa cho cô: “Ôm l cho ấm tay.”
Khương Tri Tri ồ lên một tiếng: “Túi chườm nóng? l ở đâu ra thế?”
Vừa nói cô vừa ngồi lên xe, ôm túi chườm nóng vào trong ngực, lập tức cảm th vùng bụng ấm áp dễ chịu.
Chu Tây Dã nói với giọng ệu bình thường: “Sáng mai về trường , em ở nhà mợ cả còn ở thêm vài ngày nữa. Buổi tối ngủ một chăn chưa kịp ấm, em cứ đổ nước nóng vào túi chườm trước, sau đó nhét vào trong chăn.”
“ mua hai cái, chắc là đủ dùng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-363-tui-chuom-am-ap.html.]
Khương Tri Tri đưa tay ôm eo Chu Tây Dã một cái, giọng ệu chút nũng nịu: “Ba Chu à, lại tốt thế, em chẳng nỡ để chút nào.”
Chu Tây Dã đã quen với kiểu nói năng linh tinh của cô, chờ cô nháo xong mới tiếp tục nói: “Còn nữa, nếu bố và mẹ cãi nhau, em khuyên giải mẹ một chút, kh cần thiết quá tức giận, đừng để giận quá hại thân.”
Khương Tri Tri nhớ lại sự bưu hãn của Phương Hoa lúc đ.á.n.h Chu Thừa Chí, phì cười: “Sáng nay mẹ bảo ly hôn, ly hôn xong bảo em và theo mẹ. Chúng ta lớn thế này , chắc kh cần tr chấp quyền nuôi dưỡng con cái đâu nhỉ?”
Nói xong lại đột nhiên nhớ ra: “Còn nữa, mợ cả nói Chu Tiểu Xuyên thật sự biết thân thế của kh? ta kh là nghe ngoài châm ngòi đ chứ?”
Chu Tây Dã kh thời gian để ều tra chuyện này: “Nó đã là trưởng thành , ít nhất nếu ngay cả phán đoán đúng sai cũng kh , thì đúng là hết t.h.u.ố.c chữa. Em kh cần để ý đến nó, nếu nó tìm cớ gây sự, em cứ việc xử lý nó, kh cần khách sáo.”
Khương Tri Tri cong cong đôi mắt cười: “Yên tâm , em chắc c sẽ kh chiều ta đâu. Chỉ là, mẹ chắc c sẽ đau lòng.”
Về nhà bác cả gần, đạp xe qua đó chỉ mất hơn mười phút.
Về đến nhà, vợ chồng ba đã về . Hai vợ chồng đều chen chúc trong bếp giúp Phương Hoa và Tùng Mỹ Lan nấu cơm.
Th vợ chồng son trở về, mợ ba Liêu Quyên cười từ phòng bếp ra: “Hai đứa về đúng lúc lắm, tối nay ba các cháu làm bếp trưởng, hầm món thịt kho tàu đậu que khô, các cháu nếm thử tay nghề ba xem, cũng khá lắm đ.”
Bà lại nói với Chu Tây Dã: “Mẹ cháu bảo sáng mai cháu về trường à? Vậy vừa khéo, tối nay bồi bác cả và ba uống chút rượu nhé.”
Chu Tây Dã trầm mặc một chút: “Vâng, vậy uống ít thôi ạ.”
Trước khi vào nhà, Chu Tây Dã xoay nói nhỏ với Khương Tri Tri: “Lát nữa em xách ấm nước đặt lên lò trong phòng bếp đun nhé…”
Khương Tri Tri cũng kh nghĩ nhiều, còn tưởng rằng Chu Tây Dã lo lắng buổi tối uống rượu xong nửa đêm sẽ khát nước.
Chờ Chu Tây Dã giúp dọn bàn ăn bưng thức ăn, cô xách một ấm nước đun.
Trong phòng đốt lò sưởi, trên bàn đồ ăn bốc khói nghi ngút, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, kh khí ấm áp lại tốt đẹp.
Khương Tri Tri ngồi bên cạnh Chu Tây Dã, vừa cùng bác cả Phương Quốc Dân, ba Phương Quốc Chính uống rượu, vừa thỉnh thoảng gắp thức ăn cho bé Lượng Lượng ngồi bên cạnh.
Chu Tây Dã kh giỏi uống rượu, vài chén rượu xuống bụng, mặt và cổ đã phiếm hồng, làn da hơi ngăm đen chuyển sang màu đỏ thẫm.
Tay áo xắn lên đến khuỷu tay, cơ bắp cánh tay rắn chắc, mạch m.á.u trên mu bàn tay hơi nổi lên, chạy dọc theo cánh tay, tràn đầy sức mạnh đàn hồi.
Khương Tri Tri thỉnh thoảng lại lén vài lần, sau đó nghe hai trò chuyện với Chu Tây Dã.
Chu Tây Dã nói ít, chỉ thỉnh thoảng đưa ra một chút quan ểm của , phần lớn thời gian đều gật đầu tán đồng lời nói của hai vị trưởng bối.
Phương Quốc Dân cuối cùng vẫn khuyên Chu Tây Dã: “Con mà, quá cứng thì dễ gãy, cho nên đôi khi cũng mọi việc nhẹ nhàng một chút. Hơn nữa, nếu cháu muốn xa hơn về sau này, quả thực nên rèn luyện thêm vài năm nữa.”
“Cơ sở mới là nơi rèn luyện con nhất, đừng nghe bố mẹ cháu mà cứ muốn ở lại Kinh Thị. Ở lại Kinh Thị, kh bác nói đâu, nhưng tiền đồ cả đời của cháu liếc mắt cái là th ểm cuối .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.