Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo
Chương 384: Quyết Định Ly Hôn Và Sự Quan Tâm Của Gia Đình
Mà Khương Tri Tri lại qua một lớp kính lọc dày, cho nên liền cảm th tay nghề của Chu Tây Dã thể so với đầu bếp tiệm cơm ở Kinh Thị, vừa ăn vừa khen: “Tay nghề tốt như vậy, còn cái gì kh biết làm kh hả?”
Phương Hoa ở bên cạnh cười, chờ Khương Tri Tri nói xong mới hỏi Chu Tây Dã: “M thứ này là các con lãnh về à? Mẹ kh th th báo lãnh những thứ này mà?”
Khương Tri Tri giành trước một bước: “Là ba đưa về đ ạ, còn làm sạch l gà mới .”
Phương Hoa ểm ngoài ý muốn: “Ba con làm gà á? Ông mang về ?”
Khương Tri Tri gật đầu: “Đúng vậy, làm xong liền , cũng kh nói gì cả.”
Về khúc nhạc đệm phát sinh ở giữa, cô cũng kh tính toán nói cho Phương Hoa, miễn cho bà trong lòng ngột ngạt.
Hơn nữa, cuộc hôn nhân này cũng chưa chắc đã thật sự ly hôn được.
Chưa nói đến cửa ải thân bạn bè khó qua, chỉ riêng việc tổ chức đến khuyên giải, chỉ sợ sẽ đến hết đợt này đến đợt khác, Phương Hoa liệu thể kháng cự nổi những màn làm c tác tư tưởng này kh?
Phương Hoa trầm mặc một chút, kh nói gì thêm mà quay sang nói với Chu Tây Dã chuyện của Chu Tiểu Xuyên: “Bác cả con bảo để Tiểu Xuyên theo bác một thời gian, sau đó còn muốn dẫn nó tham quan nhà tù một chút, để nó cho biết.”
Nói bà thở dài: “Khả năng vẫn là do trước kia chiều hư nó quá. Hôm nay bác cả và ba con đã nói nhiều, cũng kh biết nó nghe lọt tai kh. Cho nên ý của bác cả là để nó xem cuộc sống của những phạm nhân kia, xem nó rút ra được chút bài học nào kh.”
Kh cầu mong nó thể tiến bộ vượt bậc, chỉ cần kh phạm pháp là được.
Yêu cầu của Phương Hoa hiện tại chỉ thấp như vậy thôi.
Chu Tây Dã tán đồng: “Để nó thể hội một chút cũng tốt. Hơn nữa bác cả xuất thân là cán bộ chính trị, làm c tác tư tưởng lợi hại.”
Phương Hoa thở dài: “Để đến n nỗi ngày hôm nay, vẫn là do chúng ta suy nghĩ quá ít. Hy vọng Tiểu Xuyên thể nhớ kỹ bài học này .”
Lúc sắp ăn cơm xong, Khương Tri Tri vô tình nhắc tới chuyện ngày mai là Tết C Táo, muốn tr thủ thăm Kim lão sư và mua chút thịt.
Phương Hoa về phía phòng bếp: “Trong nhà kh thịt ? Con đem chỗ thịt đó với cá đ lạnh . Mẹ nghe giọng bác sĩ Kim là phương Nam, hẳn là thích ăn cá.”
Khương Tri Tri Chu Tây Dã, cũng kh biết l đồ trong nhà biếu thích hợp hay kh.
Phương Hoa cười rộ lên: “Con nó làm gì? Đây là nhà của con, con muốn l cái gì thì l cái đó, kh cần xin chỉ thị của ai cả. Hơn nữa con mua thịt kh cũng tốn tiền ? Trong nhà thì cứ l từ trong nhà.”
“Chờ m hôm nữa, đường phố còn sẽ phát đồ một lần nữa, kh sai biệt lắm là đủ ăn tết .”
Khương Tri Tri lập tức cong mắt cười, gật đầu: “Mẹ, vậy con cảm ơn mẹ ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-384-quyet-dinh-ly-hon-va-su-quan-tam-cua-gia-dinh.html.]
Phương Hoa cười: “Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, đều là một nhà cả.”
Cơm nước xong, Khương Tri Tri lại cẩn thận quan sát sắc mặt Phương Hoa, cảm giác bà khỏe mạnh hơn kh ít, xem ra t.h.u.ố.c Đ y Kim Hoài kê đơn hiệu quả vẫn tốt: “Ngày mai con thuận tiện bốc thêm m thang t.h.u.ố.c nữa mang về nhé.”
Phương Hoa gật đầu: “Được, uống m thang t.h.u.ố.c này xong, n.g.ự.c kh còn buồn bực như trước nữa, buổi tối ngủ hô hấp cũng th thuận hơn nhiều.”
Khương Tri Tri lại bắt mạch cho Phương Hoa, lần này quả thật đã cảm nhận được ều Kim Hoài nói, mạch tượng bên ngoài thì mạnh nhưng bên trong lại rỗng tuếch là như thế nào.
Phương Hoa Khương Tri Tri bắt mạch ra dáng ra hình, kh nhịn được cười: “Sau này Tri Tri nhà chúng ta à, chắc c sẽ là một nữ đại phu vừa trách nhiệm, lại vừa tài giỏi.”
Khương Tri Tri được khen chút ngượng ngùng: “Mẹ, chúng ta khiêm tốn một chút, khiêm tốn một chút.”
Phương Hoa cười rộ lên: “Mẹ thì kh khiêm tốn nổi đâu, con giỏi như vậy, sau này mẹ ra ngoài eo cũng thẳng tắp.”
……
Lúc ngủ buổi tối, Khương Tri Tri nghe th phòng khách động tĩnh, chỉ là thật sự quá mệt, cô đẩy đẩy Chu Tây Dã bên cạnh, nói một câu mơ hồ lại ngủ , cũng kh biết buổi tối đã xảy ra chuyện gì.
Chu Tây Dã cẩn thận lắng nghe, là tiếng bước chân của Chu Thừa Chí, một vòng trong phòng khách mới lặng lẽ lên lầu.
Chắc là lên lầu tìm Phương Hoa, nên cũng kh lên theo.
Chu Thừa Chí rón rén bước đến cửa phòng Phương Hoa, gõ cửa: “Phương Hoa, ngủ chưa? Chúng ta nói chuyện .”
Phương Hoa nghĩ đêm hôm khuya khoắt, nếu cãi nhau sẽ ảnh hưởng đến vợ chồng son dưới lầu nghỉ ngơi, nên mở cửa cho Chu Thừa Chí vào.
Chu Thừa Chí hiếm khi lòng một lần, thái độ cũng tốt: “Lúc nãy ở phòng khách, ta ngửi th mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc, trong nhà ai bị bệnh, đang uống t.h.u.ố.c bắc vậy? Là bà kh khỏe à?”
Phương Hoa lạnh mặt đến mép giường ngồi xuống: “ uống đ, là bị chọc cho tức bệnh.”
Chu Thừa Chí vừa định trừng mắt, lại vội vàng đè nén tính tình: “Bà xem bà kìa, Phương Hoa, bà kh thể nói chuyện t.ử tế được à? Ta tìm bà là muốn nói chuyện với bà, sau này ta đều nghe bà, trong nhà thuê một bảo mẫu, sau này ai muốn đến nhà, ta đều bàn với bà, được chưa?”
Phương Hoa mặt kh cảm xúc, kh nói lời nào.
Chu Thừa Chí lại lại trong phòng hai vòng, th Phương Hoa kh nói gì, sờ sờ gáy, lại vuốt tóc, cuối cùng chút bực bội đến trước mặt Phương Hoa: “Bà nói một câu chứ? Ta đây kh đã xin lỗi bà ?”
Phương Hoa ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh Chu Thừa Chí, vẫn kh nói gì.
Điều này khiến lửa giận trong lòng Chu Thừa Chí lại bùng lên: “Bà ta làm gì, ta đã nói như vậy , bà còn kh chịu, vậy bà muốn ta làm thế nào? Ta th rõ , bà chính là muốn ly hôn, đúng kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.