Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo
Chương 420: Quyền Lực Và Hôn Nhân
“Kiếp trước nhập học vào mùa thu năm nay, mà kiếp này, mùa xuân đã trở về học đại học .”
“ xem, thay đổi vẫn là lớn, cho nên vận mệnh về sau của thế nào, cũng kh thể so với kiếp trước được. Đ Hoa, chuyện thể kh biết, nhiều lãnh đạo lớn đều là từ Đại học C nghiệp mà ra.”
Tưởng Đ Hoa nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, kh muốn nghe Tôn Hiểu Nguyệt nói về chuyện thay đổi vận mệnh: “Kh khả năng, đều đã vào đại học , chỉ cần nỗ lực, sẽ sống tốt hơn kiếp trước.”
Tôn Hiểu Nguyệt lắc đầu quầy quậy, biểu tình chút c.h.ế.t lặng: “Đ Hoa, đã nói , kiếp trước sau khi kết hôn với , dùng quan hệ của nhà họ Khương, mới được con đường làm quan. Nếu kh, chỉ bằng việc kh bất luận gia thế bối cảnh gì, thể đến đâu chứ?”
“ sống ở trong đại viện, tài nguyên nhiều, giúp cũng là chuyện dễ dàng. Bất quá, hiện tại kh muốn tin thì thôi.”
“Hiện tại cũng kh muốn ở bên nữa. Từ sau khi đứa bé của chúng ta kh còn, liền cảm th cả đời này đều kh thể tha thứ cho . Nhưng vừa th , vẫn mềm lòng, nói với nhiều như vậy, đại khái là bởi vì chúng ta đã từng một đứa con.”
Tưởng Đ Hoa nhíu mày, nghe Tôn Hiểu Nguyệt nói, trong lòng cũng nổi lên gợn sóng.
Tôn Hiểu Nguyệt nói kh sai, nếu kh quyền thế nâng đỡ, làm thể bước vào quan trường. Chẳng lẽ, thật sự kết hôn với Tôn Hiểu Nguyệt mới được?
Tôn Hiểu Nguyệt vẫn chút hiểu biết về Tưởng Đ Hoa, th đáy mắt do dự cùng rối rắm, cô ta cười thê thảm: “Được , lạnh như vậy, vẫn là về trước , ba mẹ còn đang đợi ăn cơm. Về sau, cũng đừng tới tìm nữa... Để ta th cũng kh tốt.”
Nói xong căn bản kh Tưởng Đ Hoa, xoay thẳng vào đại viện.
Tưởng Đ Hoa cổng lớn đại viện, còn trạm gác nghiêm ngặt hai bên, những lính gác đứng thẳng tắp.
Đó là nơi muốn vào nhưng lại kh thể vào được.
Trong lòng lại một lần nữa do dự, Khương Tri Tri khẳng định kh dễ dàng gì mà đoạt tới tay, nếu lại mất Tôn Hiểu Nguyệt, vậy về sau cùng quyền thế liền một chút quan hệ cũng kh .
Cắn chặt răng, thật sự kh được thì trước tiên cứ xác định quan hệ với Tôn Hiểu Nguyệt, còn lại thì một bước xem một bước vậy?
Tưởng Đ Hoa ánh mắt âm trầm lại cổng đại viện một lần nữa, mới kh cam lòng rời .
Khương Tri Tri kh ngờ tới, Tôn Hiểu Nguyệt vẫn thủ đoạn, chỉ cần vài chiêu là thể làm Tưởng Đ Hoa hồi tâm chuyển ý, bắt đầu mỗi ngày đều tới đại viện chờ Tôn Hiểu Nguyệt, ân cần với cô ta. Còn mua cho Tôn Hiểu Nguyệt các loại khăn voan, dây buộc tóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-420-quyen-luc-va-hon-nhan.html.]
Khương Tri Tri cũng cảm th sớm muộn gì cũng mù mắt, mỗi lần buổi chiều về nhà, tổng thể th bọn họ ở cổng lớn liếc mắt đưa tình...
Điều Khương Tri Tri kh biết chính là, đây là thời gian Tôn Hiểu Nguyệt cố ý thiết kế tốt. Cô ta biết Khương Tri Tri mỗi ngày đều về nhà vào tầm giờ này, nên bảo Tưởng Đ Hoa đạp xe nh lên, đuổi kịp trước khi Khương Tri Tri đến cổng đại viện, như vậy là thể để cô th cảnh bọn họ ở bên nhau.
Tưởng Đ Hoa cũng nguyện ý phối hợp, cảm th làm như vậy thể kích thích Khương Tri Tri, làm cô phát hiện ra tình cảm đối với .
Cứ đưa đón như vậy suốt một tháng.
Tới tháng ba, mùa xuân Kinh Thị mới khoan t.h.a.i tới muộn. Hoa nghênh xuân nở rộ náo nhiệt, ngay cả hoa kiều mạch cũng chen chúc nhau khoe sắc. Hoa sơn đào nở đầy khắp núi đồi, từ đại viện thể th trên núi từng bụi, từng khóm hoa đào rực rỡ.
Phương Hoa đã cơ bản hồi phục, kh việc gì liền dạo trong đại viện. Chị Trần bảo mẫu trong nhà cũng trách nhiệm, mỗi ngày trừ bỏ lo ba bữa cơm, chính là chăm sóc Phương Hoa, bồi bà giải buồn nói chuyện phiếm.
Chu Thừa Chí gần đây lại bận rộn, tân binh xuống liên đội cũng đủ loại trình tự sự vụ kh dứt.
Khương Tri Tri vẫn thích mùa xuân, ngày dài lại ấm áp, kh cần mỗi ngày mặc quá cồng kềnh, cảm giác đạp xe đều trở nên uyển chuyển nhẹ nhàng hơn.
Tháng này cô cũng bận, buổi trưa tìm Kim Hoài học tập, buổi tối trở về, các chú các bác, thím dì trong viện đều sẽ tới tìm cô, nhờ cô bắt mạch châm cứu giúp. nhiều đối tượng để luyện tập như vậy, kỹ thuật của Khương Tri Tri gần đây cũng tiến bộ vượt bậc. Cô bắt mạch thể nói đúng bệnh tình đến tám chín phần mười.
Cho nên, cô quyết định bắt đầu nghiên cứu ều trị thân thể cho Lý Tư Mân.
Cô bận rộn như vậy, chút nào kh chú ý tới Tưởng Đ Hoa cùng Tôn Hiểu Nguyệt đã lăn lộn đến cùng nhau.
Tôn Hiểu Nguyệt lớn mật tới trình độ nào? Cô ta cũng dám đem Tưởng Đ Hoa mang về nhà làm chuyện bậy bạ!
Chủ nhật, trường học được nghỉ, Tôn Hiểu Nguyệt vốn định mang chút đồ ăn trường học tìm Tưởng Đ Hoa, nhưng nghe được Khương Chấn Hoa muốn bồi Tống Vãn về nhà mẹ đẻ, còn bái phỏng hai bạn chiến đấu cũ, nói nếu quá muộn sẽ kh về.
Trong nháy mắt cô ta liền chủ ý, chi bằng đem Tưởng Đ Hoa mang về nhà.
Hai tuy rằng hòa hảo hơn một tháng, nhưng mỗi lần cũng chỉ thể nói chuyện, hoặc là song song trên đường nhỏ, căn bản kh cơ hội thân mật. đã nếm mùi đời, sớm đã chút nhịn kh được.
Cho nên chờ Khương Chấn Hoa cùng Tống Vãn vừa , Tôn Hiểu Nguyệt liền gấp kh chờ nổi tìm Tưởng Đ Hoa tới.
Tưởng Đ Hoa vẫn là lần đầu tiên tiến vào đại viện, kh nghĩ tới bên trong giống như một thế giới khác. Những con đường chỉnh tề trật tự, từng hàng tiểu dương lâu, bệnh viện, nhà trẻ, trạm phục vụ, cửa hàng thực phẩm phụ. Cái gì cần đều , lại so với bên ngoài xa hoa hơn nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.