Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo
Chương 453: Tin Vui Bất Ngờ
Khương Tri Tri đọc lá thư viết theo lối hành văn khô khan, chuẩn mực của quân nhân, chẳng l một lời yêu đương nhung nhớ, nhưng cô vẫn cảm nhận được tình cảm sâu đậm của Chu Tây Dã gửi gắm trong đó.
Một kiệm lời như mà lại thể kiên nhẫn miêu tả tỉ mỉ phong thổ nơi biên cương, như muốn đưa cô cùng dạo bước qua những bản làng, những con phố .
Buổi tối, khi đang chuẩn bị viết thư hồi âm cho Chu Tây Dã, Khương Tri Tri chợt nhận ra một chuyện cực kỳ nghiêm trọng: "kỳ hoa" vốn luôn đúng hẹn của cô hình như đã trễ mất nửa tháng !
Lúc này cô mới sực nhớ ra, cái ngày tiễn Chu Tây Dã , trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ, hình như một lần hai đã quên mất việc phòng bị.
Khương Tri Tri ngồi lặng trước bàn học, ngẩn ngơ một hồi lâu mới run run đưa tay lên bắt mạch cho chính .
Chỉ một lát sau, tim cô đập loạn nhịp, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!
Sợ chẩn đoán sai, cô hít sâu một hơi bắt mạch lại thêm vài lần nữa.
Cô thật sự m.a.n.g t.h.a.i !
Đứa bé này lại nôn nóng đến với cô nh như vậy chứ?
mất một lúc lâu Khương Tri Tri mới tiêu hóa được sự thật này. Trong bụng cô đang một sinh linh bé nhỏ đang âm thầm nảy mầm.
Cô xoa xoa bụng, kh kìm được mà bật cười, lẩm bẩm một : “Con đó, đúng là một bảo bối thiếu kiên nhẫn, dám lén lút đến đây mà kh báo trước nhé.”
Cầm bút lên lần nữa, khóe môi cô kh tự chủ được mà cong lên. Cô viết về những chuyện vụn vặt thường ngày, và ở cuối thư, cô hạ bút: "Chúng con đều nhớ ."
Cô mỉm cười gấp lá thư lại, thầm nghĩ nếu Chu Tây Dã biết chuyện, sẽ kinh ngạc đến nhường nào.
Khương Tri Tri tạm thời chưa nói tin này cho mẹ chồng. Trưa hôm sau, cô đến tìm thầy Kim Hoài trước để nhờ xác nhận lại cho chắc c.
Kim Hoài nghiêm túc bắt mạch xong cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Lẽ ra với cơ thể của con thì kh dễ thụ t.h.a.i như vậy, xem ra hai năm nay con ều dưỡng tốt. Hơn nữa, đây còn là song thai.”
Khương Tri Tri ngẩn : “Hai đứa ạ?”
Kim Hoài cười gật đầu: “Đúng vậy, là hai đứa, mạch tượng khỏe mạnh.”
Khương Tri Tri cười toe toét, vui đến mức kh biết nói gì, cười một hồi lại th sống mũi cay cay: “Thầy Kim, vậy bọn trẻ khỏe mạnh kh ạ?”
Kim Hoài dở khóc dở cười: “Cái con bé ngốc này, vừa thầy nói gì con kh nghe à? Thầy bảo chúng nó khỏe mạnh.”
Khương Tri Tri lại cười ngây ngô, đột nhiên đứng bật dậy: “Thầy Kim, con về nhà trước đây, hôm khác con lại đến tìm thầy nhé.”
Chẳng đợi Kim Hoài kịp nói gì, Khương Tri Tri đã hớn hở chạy ra ngoài, dắt xe đạp phóng .
Kim Hoài theo, bất đắc dĩ lắc đầu: “Cái đứa nhỏ này...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-453-tin-vui-bat-ngo.html.]
Khương Tri Tri đạp xe trên đường mà vẫn th lâng lâng như đang nằm mơ. Cuối cùng, cô dừng lại ngồi xuống chiếc ghế dài bên bờ s hộ thành, đưa tay xoa nhẹ lên bụng. Bên trong này thế mà lại tận hai đứa trẻ.
Thật là kỳ diệu!
Càng nghĩ cô càng kh nhịn được cười, trái tim tràn ngập sự dịu dàng. Cô quyết định sẽ giấu Phương Hoa thêm một thời gian nữa, kẻo bà lại kích động quá mức bắt cô tẩm bổ đủ thứ, biến cô thành một con gấu mất.
Cô ngồi bên bờ s lâu, tưởng tượng xem trong bụng là hai bé trai, hai bé gái, hay là một trai một gái? Chúng sẽ tr giống ai nhỉ?
Lại nghĩ đến Chu Tây Dã, nếu biết tin, chắc c sẽ vui lắm. sẽ biểu cảm như thế nào?
Nghĩ đến , nỗi nhớ nhung lại trào dâng, khiến mắt cô hơi nhòe . mặt trời đã ngả bóng tây, Khương Tri Tri mới lững thững đạp xe về nhà.
Ngay cổng khu tập thể, cô tình cờ gặp Tống Mạn – đã lâu kh xuất hiện.
Tống Mạn so với hai năm trước tr gầy gò hơn, dáng vẻ mỏng m như thể một cơn gió cũng thể thổi bay.
Khương Tri Tri dừng xe, th Tống Mạn xách một chiếc túi lớn thì tò mò hỏi: “Chị Tống Mạn, chị lại c tác ạ?”
Tống Mạn mỉm cười cô: “Chị vừa đến nhà tìm em nhưng bác gái bảo em chưa về, chị cứ ngỡ kh kịp chào tạm biệt em . Chị được ều chuyển c tác, sắp tới sẽ chuyển hẳn vào Dương Thành.”
Khương Tri Tri kinh ngạc: “ chị lại xa thế? Trước con nghe nói chị sắp kết hôn mà.”
Tống Mạn lắc đầu: “Trước đây đúng là ý định đó, nhưng chị kh vượt qua được rào cản trong lòng . Chị là hay tự làm khổ , thôi thì đừng làm hại khác, cứ sống một thế này cũng tốt.”
Khương Tri Tri “ồ” một tiếng: “Vậy... chị sẽ kh quay lại nữa ?”
Tống Mạn trầm ngâm: “Chắc là vậy, nếu cơ hội chị sẽ về thăm. Tri Tri, chị nhé, sau này thời gian chị sẽ về thăm mọi .”
Đầu óc Khương Tri Tri lúc này hơi chậm chạp, cô chẳng biết nói gì hơn ngoài câu: “Chị Tống Mạn, tạm biệt chị.”
Tống Mạn cười nhẹ: “Tri Tri, tạm biệt em.”
bóng lưng Tống Mạn xách túi rời , Khương Tri Tri bỗng th chạnh lòng. Một bạn quen thuộc nữa lại rời khỏi Kinh Thị.
Đang mải suy nghĩ, cô th Trần Lệ Mẫn từ trong khu tập thể ra. theo bóng Tống Mạn sắp khuất hẳn, bà ta tức giận mắng: “Tống Mạn, cái đồ con gái vô ơn, giỏi thì luôn đừng vác mặt về nữa!”
Khương Tri Tri Trần Lệ Mẫn vừa mắng vừa bật khóc, nhưng cô chẳng th chút đồng cảm nào: “Bác gái, chị Tống Mạn , bác mắng thế thì ích gì đâu?”
“Chị tại bỏ nơi xa xôi như thế để làm việc, chẳng lẽ bác kh biết lý do ?”
Trần Lệ Mẫn lau nước mắt, Khương Tri Tri với vẻ oan ức: “M ai cũng đổ lỗi cho , chẳng lẽ kh muốn tốt cho nó ? Nó ba mươi tuổi đầu mà chưa l một mái ấm, sau này biết dựa vào ai?”
“Tri Tri, cháu kết hôn nên cháu kh hiểu được nỗi lo này, nhưng Tống Mạn thì khác. Nó cứ lủi thủi một , nếu nó một gia đình êm ấm, liệu nó bơ vơ kh nơi nương tựa như bây giờ kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.