Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo
Chương 465:
Hai năm nay, Phương Hoa cũng gặp qua Kim Hoài nhiều lần, đối với vẫn luôn thực tôn trọng. Bà nhiệt tình châm trà mời Kim Hoài , thật tâm chúc mừng: “Đây thật là chuyện tốt, Kim lão sư định về bệnh viện nào làm việc?”
Kim Hoài lắc đầu: “Tay của bị thương, kh cầm d.a.o mổ được nữa, cho nên kh thể về bệnh viện làm việc. muốn đến học viện y khoa giảng dạy, như vậy cũng tốt. thể ở cùng đám trẻ tuổi, tâm thái cũng sẽ trẻ trung hơn.”
Phương Hoa liên tục gật đầu: “ cũng cảm th trường học tốt, ngài ở trường học làm giảng viên cũng nhẹ nhàng hơn một chút.”
Kim Hoài đ.ấ.m đấm cái chân bị thương, cười nói: “Đúng vậy, hiện tại thân thể cũng kh cho phép, cái tay này cầm kh được d.a.o phẫu thuật, cái chân này cũng kh đứng được quá lâu, trường học dạy học là thích hợp nhất.”
Phương Hoa còn cảm tạ Kim Hoài m năm nay đã tận tâm dạy dỗ Khương Tri Tri: “Nếu kh nhờ ngài lão nhân gia, Tri Tri cũng sẽ kh đạt được thành tích tốt như bây giờ.”
Kim Hoài vội vàng xua tay: “Nói chi vậy, cũng là do Tri Tri th minh. Con bé là đứa học trò thiên phú nhất mà từng gặp trong bao nhiêu năm dạy học, lại còn chịu khó chịu khổ, là một đứa trẻ tốt.”
Ông lại Khương Tri Tri: “Tri Tri đã ưu tú, chỉ là còn thiếu một ít kinh nghiệm thực tế, cứ từ từ, về sau sẽ càng ngày càng giỏi. Đúng , còn một loại mạch tượng con chưa từng gặp qua, gọi là Tán Dương Mạch.”
Khương Tri Tri chút tò mò: “Tán Dương Mạch? là loại mạch tượng sờ vào liền biết này còn cứu được hay kh, còn sống được bao lâu kh ạ?”
Kim Hoài gật gật đầu: “Kh chỉ là như vậy, hơn nữa con còn thể từ mạch tượng suy đoán ra này khi nào thì tắt thở.”
Khương Tri Tri cảm th vài phần thần kỳ: “Vậy... nếu thể, con vẫn hy vọng kh cần gặp loại mạch này.”
Tuy rằng tò mò mạch tượng như vậy sẽ như thế nào, nhưng thể biết trước kỳ hạn sinh t.ử của một , cô thà rằng kh biết còn hơn.
Kim Hoài ha ha cười: “Chuyện này cũng kh gì, làm bác sĩ tổng so với bình thường càng thể trực diện sinh tử, xem nhẹ một chút, cái gì cũng sẽ ổn thôi.”
Phương Hoa cùng Chu Thừa Ngọc nghe xong cũng cảm th thần kỳ. Chờ Kim Hoài rời , hai còn nhỏ giọng thảo luận: “ đã nói Đ y vẫn lợi hại hơn một chút mà, bà xem còn thể đoán được sinh tử.”
Chu Thừa Ngọc cũng tán đồng: “Dù thì hiện tại thân thể chính là do Tri Tri ều trị tốt lên đ. Về sau, Tri Tri bận tr con thì tìm . cũng chẳng cần tiền c, chỉ cần cô ều trị thân thể cho một chút, để sống thêm được m năm là được.”
Phương Hoa dở khóc dở cười: “Cháu trai cháu gái ruột của thì kh tr, lại chạy sang nhà xem náo nhiệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-465.html.]
Chu Thừa Ngọc cười: “Tiểu Chu Kỉ cùng Thương Thương cũng đều là cháu trai cháu gái của mà. Lại nói nhà bà th gia tr , kh cho qua đó. Mẹ chồng nàng dâu sống chung một mái nhà mà được như bà với Tri Tri, thật sự chẳng tìm ra m đâu.”
Phương Hoa trong lòng chút kiêu ngạo. Cả cái đại viện này, quan hệ mẹ chồng nàng dâu thể hòa thuận như bà và Khương Tri Tri, căn bản là kh .
...
Dịp lễ Quốc khánh mùng 1 tháng 10, hai bạn nhỏ vừa lúc tròn một tháng tuổi (đầy tháng).
Vào ngày đầy tháng, vẫn tập tục là di chuyển chỗ ở cho bé trong hai ngày, như vậy đứa trẻ mới mau lớn. nhà mẹ đẻ gần thì về nhà mẹ đẻ ở. Nhà mẹ đẻ xa thì thể đổi sang phòng khác, cốt là để l cái may mắn.
Khương Tri Tri cũng kh biết đây là tập tục gì, bất quá Phương Hoa bọn họ nói tốt cho con, vậy thì nghe theo kiến nghị của các bà, đổi phòng thì đổi phòng.
Kết quả Thương Thời kh vui, kiên trì muốn Khương Tri Tri mang theo hai đứa nhỏ sang nhà bà ở: “Dù nhà phòng trống cũng nhiều, sang nhà ở . cũng coi như là nhà mẹ đẻ của Tri Tri mà.”
Phương Hoa kéo Thương Thời vào phòng bếp nói chuyện: “Bà nói linh tinh cái gì thế? Quan hệ của hai nhà hiện tại đã c khai chưa? Tri Tri mang hai đứa nhỏ sang nhà bà ở, trong đại viện biết được sẽ nghĩ thế nào? Còn nữa, bà chê dòm ngó hai nhà chúng ta còn chưa đủ nhiều hay mà còn muốn kiếm thêm chuyện?”
Thương Thời trầm mặc một chút, còn muốn tr thủ: “Nhà ... tương đối rộng rãi. Nói đến thì cứ bảo Tri Tri nhận làm mẹ nuôi, đến nhà mẹ nuôi ở vài ngày chắc kh đâu nhỉ?”
Phương Hoa qu, nhỏ giọng nhắc nhở Thương Thời : “Gần đây tiếng gió kh nghiêm , vẫn nên cẩn thận một chút. Được , ở nhà cũng tốt mà, bà hiện tại cũng sắp đóng đô ở nhà luôn còn gì.”
Thương Thời vui vẻ. Gần đây bà quả thật tới cần mẫn, sáng sớm đã qua, trời tối mịt mới về nhà.
đôi khi tới muộn một chút, liền ở lại đến nửa đêm mới về nhà.
Thương Thời lên lầu giúp đỡ Chu Thừa Ngọc bế đứa bé xuống phòng cũ của Khương Tri Tri và Chu Tây Dã ở dưới lầu, vừa cười vừa nói với Khương Tri Tri: “Đứa nhỏ này thật là mỗi ngày một khác, dì cảm giác hôm nay kh giống hôm qua chút nào.”
Khương Tri Tri duy nhất tiếc nuối chính là kh máy ảnh cũng kh ện thoại di động để thể mỗi ngày ghi lại sự thay đổi của con.
Cô cũng cảm giác hai đứa nhỏ mỗi ngày đều khác biệt, đặc biệt là sau khi ra tháng, khuôn mặt nhỏ n hồng nhuận phấn bạch, còn chút thịt phúng phính.
Vừa định nói với Phương Hoa một tiếng, mời thợ chụp ảnh tới nhà chụp cho hai đứa nhỏ m tấm ảnh đầy tháng, để sau này cho Chu Tây Dã xem bọn nhỏ hồi bé tr như thế nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.