Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo

Chương 543: Sự Ủy Khuất Của Tri Tri

Chương trước Chương sau

Ngữ khí lại cực kỳ bình thản, giống như Chu Tây Dã chưa từng xa, cũng chưa từng trải qua sinh tử. Thậm chí còn một tia xa lạ.

Chu Tây Dã nghe xong càng thêm đau lòng, giơ tay muốn chạm vào mặt Khương Tri Tri, muốn giúp cô lau nước mắt. Khoảnh khắc bàn tay vừa chạm vào làn da Khương Tri Tri, cô quay đầu , há miệng c.ắ.n chặt vào chỗ hổ khẩu trên tay Chu Tây Dã. Cô dùng sức, thật sự dùng sức, vừa c.ắ.n vừa nức nở khóc thành tiếng.

Đó là tất cả sự ủy khuất và bi thương của cô trong suốt hơn một năm qua. Hơn một năm nay, cô bề ngoài thì ổn, nhưng trái tim lại như một lỗ hổng lớn. Những lúc nửa đêm tỉnh lại, gió lạnh từ trong lỗ hổng đó gào thét thổi qua, giống như d.a.o cứa, lăng trì từng góc nhỏ trong tim. Cô đau, nhưng lại kh dám để cho khác biết.

Chu Tây Dã rưng rưng Khương Tri Tri, mặc kệ cô dùng sức c.ắ.n .

Kẹp ở giữa hai , Thương Thương th mẹ khóc thành tiếng, cái miệng nhỏ mếu máo cũng òa lên khóc theo, vừa khóc vừa dùng tay đ.á.n.h thùm thụp vào Chu Tây Dã: “Kh cần ba ba, ba ba , ba ba hư……”

Phía dưới, Tiểu Chu Kỉ nghe th tiếng khóc của mẹ và chị, tức giận nắm chặt nắm tay nhỏ, duỗi chân ngắn dùng sức đá vào chân Chu Tây Dã. bé tuy rằng còn nhỏ, nhưng trong lòng yêu ghét rõ ràng lắm! Cái ba ba này, làm bà nội khóc, hiện tại lại làm mẹ cũng khóc, kh cần cũng được.

Phương Hoa cùng Chu Thừa Ngọc, còn Thương Thời , Biên Tố Khê đứng một bên, cả nhà bốn khóc thành một đoàn, cũng kh kìm được nước mắt. Mọi định tiến lên can ngăn, Phương Hoa lại cản lại: “Cứ để Tri Tri phát tiết một chút, một năm nay con bé là khổ nhất.”

Bà thường xuyên nửa đêm dậy th đèn phòng Khương Tri Tri vẫn sáng, cũng thường xuyên bắt gặp Khương Tri Tri ôm hai đứa nhỏ ngồi ngẩn . Nhưng trước mặt mọi , Khương Tri Tri sợ họ lo lắng nên vẫn tỏ ra như trước đây, nói nói cười cười.

Khương Tri Tri nhả ra, rưng rưng dấu răng rướm m.á.u trên hổ khẩu tay Chu Tây Dã, lúc này mới một tia cảm giác chân thật. Chu Thừa Ngọc cùng Thương Thời tới bế Thương Thương và Tiểu Chu Kỉ .

Thương Thời cười nói: “Tri Tri, Tây Dã trở về là chuyện vui, chúng ta vào nhà trước đã nói.”

Sau khi bình tĩnh lại, Khương Tri Tri đàn trước mặt. Vết sẹo trên mặt , còn cả vết sẹo trên đầu nữa, cô lại kh nhịn được mà đau lòng. thể tưởng tượng được lúc trước Chu Tây Dã bị thương nặng đến mức nào. Chỉ là ngại các trưởng bối đều đang ở đây, cô trừ bỏ rưng rưng thì cái gì cũng kh nói nên lời.

Chu Tây Dã lại như hiểu được cô, nắm l tay cô: “ kh , lúc miệng vết thương khôi phục cũng tốt, kh di chứng gì cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-543-su-uy-khuat-cua-tri-tri.html.]

Kỳ thật tình huống lúc đó vô cùng hung hiểm, bệnh viện đã phát th báo bệnh tình nguy kịch nhiều lần. Cho dù phẫu thuật xong, bác sĩ cũng kh nắm chắc liệu thể trở lại làm bình thường hay kh. Chỉ là ý chí cầu sinh của Chu Tây Dã mạnh, vượt qua hết cửa ải này đến cửa ải khác. Kh đợi thương tích lành hẳn, lại tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Cũng may tất cả những ều đó đều đã kết thúc.

Tâm trạng Phương Hoa tốt, bà gọi chị Trần tối nay làm thêm vài món ngon, nhất định ăn mừng thật linh đình. Hai đứa nhỏ bởi vì th Khương Tri Tri khóc, vốn dĩ đã thể chấp nhận Chu Tây Dã, lúc này lại đổi ý, vây qu bên Khương Tri Tri, cũng kh thèm Chu Tây Dã l một cái.

Biên Tố Khê th Khương Tri Tri cùng Chu Tây Dã ngồi trên sô pha, ở giữa còn cách một khoảng, bên cạnh Khương Tri Tri còn hai đứa nhỏ vây qu. Hai ai cũng kh nói chuyện, nhưng ánh mắt nhau lại như chứa đựng ngàn vạn lời muốn nói.

Đều là từng trải, Biên Tố Khê biết bọn họ đ ở đây sẽ ảnh hưởng đến vợ chồng son tâm sự. Bà cười nhỏ giọng nói với Thương Thời vài câu. Thương Thời liền gọi Tiểu Chu Kỉ cùng Thương Thương: “Tiểu Chu Kỉ, Thương Thương, chúng ta xem đã về chưa nhé? Xem xem hôm nay mang thứ gì tốt về cho Tiểu Chu Kỉ và Thương Thương nào?”

Hai cái tiểu nhân tinh lại ăn vạ bên mẹ kh chịu động đậy. Thương Thương còn nghiêm túc lắc đầu: “Kh đâu, mẹ khóc, Thương Thương dỗ mẹ, bà nội là lớn, tự ngủ nha.”

Tiểu Chu Kỉ thì trực tiếp coi như kh th kh nghe, dựa vào lòng n.g.ự.c mẹ, trừng mắt ba ba. Cuối cùng, vẫn là bị Thương Thời dùng bánh quy nhỏ dụ được.

Phương Hoa cũng cùng Chu Thừa Ngọc mắt , vào phòng bếp hỗ trợ, còn tri kỷ đóng cửa phòng bếp lại, để lại kh gian phòng khách cho hai vợ chồng. Khương Tri Tri vuốt tay vịn sô pha, cân nhắc một chút đứng dậy về phòng. Chu Tây Dã cũng bước theo sau.

Vào phòng ngủ, Chu Tây Dã thuận tay đóng cửa phòng lại, tới từ phía sau ôm chặt Khương Tri Tri vào trong lòng ngực: “Tri Tri…… xin lỗi.”

cúi , vùi mặt vào hõm cổ cô, hít sâu một hơi, ngửi th mùi hương th khiết trên cô còn lẫn chút mùi thảo d.ư.ợ.c nhàn nhạt, trái tim cuối cùng cũng kiên định trở lại. Mắt Khương Tri Tri lại đỏ lên, trong lòng chút trướng đau, nhưng lần này là nỗi đau vì quá đỗi vui sướng.

Cô xoay , vươn tay ôm l eo Chu Tây Dã, áp mặt vào lồng n.g.ự.c , nghe nhịp tim đập mạnh mẽ hữu lực của , nhắm mắt lại: “Thật ra, em đã từng đoán được, nhưng em lại sợ suy đoán của sai, sợ hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Em cũng muốn tìm , nhưng hai đứa nhỏ còn quá bé, em kh nỡ bỏ chúng lại.”

Chu Tây Dã siết chặt vòng tay, hận kh thể đem phụ nữ này khảm vào thân thể , nước mắt từng giọt lớn rơi xuống: “Tri Tri, xin lỗi em.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...