Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo
Chương 627: Sóng Gió Đại Viện
Lưu Lị lập tức im bặt, nhà họ Chu quả thực là thế lực mà bà ta kh dám đụng tới. Thẩm Th Bình cũng trầm ngâm, đôi mày nhíu chặt.
Tôn Hiểu Nguyệt liếc sắc mặt hai , khẽ nói: “Chú, dì à, chỉ cần chứng minh được Thẩm Lạc Già kh con gái của Khương Chấn Hoa thì mọi chuyện sẽ êm xuôi thôi...”
Mắt Lưu Lị sáng lên, bà ta Tôn Hiểu Nguyệt đầy hy vọng: “Cháu cách gì kh?”
Tôn Hiểu Nguyệt tỏ vẻ khó xử: “Cháu thì làm gì cách nào ạ. Cháu đâu quen biết ai ở trung tâm giám định. Nếu quen ở đó thì mọi chuyện mới dễ dàn xếp.”
Lưu Lị lập tức quay sang Thẩm Th Bình: “Ông quen ai kh?”
Thẩm Th Bình đã bắt đầu d.a.o động, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ nghiêm nghị: “Bà nghĩ gì thế? Chuyện này đâu đơn giản. ta chắc c đã nhờ vả quan hệ , mà can thiệp vào, bị phát hiện thì khốn.”
Tôn Hiểu Nguyệt bồi thêm một câu: “Chú nói đúng ạ, nếu bị họ phát hiện thì sau này phiền phức lắm. Hay là cứ thuận nước đẩy thuyền, dù chú dì cũng nuôi nấng Lạc Già bao nhiêu năm, Khương chắc c sẽ mang ơn.”
Lời này đ.á.n.h trúng vào nỗi chột dạ của Thẩm Th Bình và Lưu Lị. Nếu sự thật bị ph phui, nhà họ Khương biết họ đã vứt bỏ Thẩm Lạc Già ở n thôn bao năm, lại còn định gả cô cho một tên ngốc, liệu họ để yên kh?
...
Thương Thời đã mặc định Thẩm Lạc Già là con dâu nhà . Khi ra ngoài, tò mò hỏi thăm, bà liền hào phóng thừa nhận: “Đúng vậy, Tư Mân nhà thích lắm, cuối năm nay là cưới thôi.”
“Nh vậy ? Nhưng mà cô gái đó... chúng th kh xứng với Tư Mân chút nào. xứng đáng với một tốt hơn.”
Thương Thời nhướng mày bà hàng xóm Chung Lập Xuân: “Tốt hơn là thế nào? Ý bà là ai?”
Chung Lập Xuân ra vẻ khuyên nhủ chân thành: “ nói thật bà đừng giận nhé, Tư Mân nên tìm một học thức, sau này sinh con đẻ cái mới th minh được. Vợ chồng sống với nhau cũng cần tiếng nói chung chứ.”
Thương Thời cười nhạt: “Thế bà với Trương nhà bà tiếng nói chung kh? Ở nhà hai bàn chuyện quân sự hay chuyện ở Hội Phụ nữ?”
Chung Lập Xuân sững , mặt sa sầm lại: “Bà xem bà kìa, cũng chỉ vì tốt cho Tư Mân thôi. Rõ ràng nhiều lựa chọn tốt hơn, lại cưới một đầu óc kh bình thường như vậy?”
Thương Thời cũng chẳng nể nang gì nữa: “Bà đã tiếp xúc với Lạc Già bao giờ chưa mà biết? Cô bé chỉ là hơi ngây ngô chút thôi. Thôi , chúng ta ở cùng một đại viện bao nhiêu năm, ai nghĩ gì trong lòng mọi đều rõ cả.”
“Bà thân với Trần Lệ Mẫn, bà cũng th Tư Mân nhà nên cưới một như Tống Mạn kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-627-song-gio-dai-vien.html.]
Chung Lập Xuân ấp úng giải thích: “Dù kh Tống Mạn thì cũng nên là một sự nghiệp, năng lực chứ.”
Thương Thời cười khẩy: “Nhà chúng kh cần m thứ đó. Chúng chỉ thích một cô gái đơn thuần, tâm tính lương thiện như Lạc Già thôi.”
Chung Lập Xuân cảm th lòng tốt của bị coi như rác rưởi, tức giận nói: “ chỉ ý tốt thôi. làm ở Hội Phụ nữ bao nhiêu năm, biết rõ loại hôn nhân kh môn đăng hộ đối này chẳng bao giờ bền vững được đâu.”
Thương Thời bực vặn lại: “Vậy theo bà, thế nào mới là môn đăng hộ đối?”
Chung Lập Xuân suy nghĩ một hồi đáp: “Như Tri Tri và Tây Dã , hai đứa nó xứng đôi. Ai cũng ưu tú trong lĩnh vực của , tính cách lại tốt, biết lo cho gia đình.”
Thương Thời cười nhạo: “ nhớ ngày trước khi Tây Dã muốn cưới Tri Tri, kh ít trong đại viện này mỉa mai, bảo Tri Tri kh xứng với Tây Dã. Lúc đó hình như bà cũng bảo Tây Dã nên tìm ều kiện tốt hơn thì ?”
Chung Lập Xuân cứng họng. Quả thực năm đó bà ta cũng chẳng coi trọng cuộc hôn nhân của Khương Tri Tri và Chu Tây Dã. Ai mà ngờ sau khi kết hôn, Khương Tri Tri lại ngày càng xuất sắc, trở thành niềm tự hào của cả đại viện.
Thương Thời đắc tg: “Cho nên bà đừng nói trước ều gì, kẻo lại bị vả mặt đ. Dù trong lòng , chỉ nhận mỗi Thẩm Lạc Già làm con dâu thôi.”
Những lời này chẳng m chốc đã truyền đến tai Trần Lệ Mẫn. Bà ta vốn dĩ m ngày nay đã th chóng mặt khó chịu, nghe xong tin này thì tối sầm mặt mũi, nằm bẹp trên giường kh dậy nổi.
...
Khương Tri Tri m ngày nay bận rộn đến tận khuya mới về. Mỗi khi cô về đến nhà, hai đứa nhỏ đã tắm rửa sạch sẽ, chuẩn bị ngủ. Nghe tiếng mẹ về, hai nhóc tì lập tức tỉnh táo hẳn, ríu rít đòi mẹ kể chuyện.
Khương Tri Tri mỉm cười rửa tay, thay đồ ngủ lên giường ôm ấp, đùa nghịch với các con một lúc. Phương Hoa đứng bên cạnh, vừa thu dọn quần áo vừa mỉm cười ba mẹ con.
Đợi bọn trẻ chơi đùa xong, bà mới kể: “Hôm nay Lạc Già cũng chơi đến muộn mới về, cuối cùng Tư Mân đón đ.”
“Trước đây mẹ cũng th Tư Mân và Lạc Già kh hợp nhau lắm, nhưng hôm nay Tư Mân ân cần lau mồ hôi cho con bé, mẹ bỗng th họ ở bên nhau cũng đẹp đôi.”
Khương Tri Tri cười đáp: “Con cũng th vậy. Tư Mân ôn nhu, chu đáo, còn Lạc Già thì chân thành, hoạt bát, chẳng bao giờ giấu giếm tâm tư. Hai họ ở bên nhau chắc c sẽ vui vẻ.”
Phương Hoa gật đầu: “Đúng thế, chỉ cần hai đứa th hạnh phúc là được, những thứ khác kh quan trọng. Lạc Già tuy chỗ hơi khờ, nhưng nhiều chuyện lại th minh đ.”
Khương Tri Tri vui vẻ nói: “Con biết mà, chính cái thái độ sống tùy hứng, kh màng đến những kh thích của cô mới là ều khiến chúng ta ngưỡng mộ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.