Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo
Chương 640: Thương Thương Có Bản Lĩnh Kỳ Lạ
Thẩm Lạc Già còn vươn tay sờ sờ con rắn: “Đẹp quá, ăn nó !”
Thương Thương cũng gật gật cái đầu nhỏ: “Ừm, ăn nó .”
Nói bé liền cúi đầu định c.ắ.n con rắn trong tay, khiến những xung qu đều kinh hãi kêu lên.
Khương Tri Tri phản ứng nh, vội vàng chạy đến giữ đầu Thương Thương lại, kh cho bé cắn: “Kh được ăn sống đâu con, vi khuẩn đ.”
cô dỗ dành Thương Thương ném con rắn : “Chúng nó muốn ngủ đ , chúng ta thả nó được kh?”
Thương Thương lần này kh chịu, lời Thẩm Lạc Già nói muốn ăn đã in sâu vào tâm trí bé, bé rầm rì kh vui: “Muốn ăn, muốn ăn cơ, mợ bảo ăn nó mà.”
Thẩm Lạc Già ở bên cạnh gật đầu, nghiêm túc mở miệng: “Nấu chín ăn.”
Thương Thương nắm chặt kh bu tay, học vẹt theo Thẩm Lạc Già: “Nấu chín ăn, mẹ ơi, nấu chín ăn.”
Thương Thời nghe xong mà da đầu tê dại, chỉ sợ con rắn trong tay Thương Thương đột nhiên cựa quậy c.ắ.n đứa trẻ, bà gọi Khương Tri Tri: “Con này như rắn độc , mau bảo con bé thả ra , đừng để nó c.ắ.n trúng.”
Thương Thương bướng bỉnh: “Kh bỏ, kh bỏ đâu.”
Khương Tri Tri bất đắc dĩ, ngồi xổm xuống dỗ dành: “Nếu con muốn ăn, vậy chúng ta đặt nó vào rổ, sau đó tìm nấu cho con được kh?”
Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ nghiêm túc, hai bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt con rắn. Cuối cùng nghĩ th suốt, bé đưa cho Khương Tri Tri: “Mẹ ơi, cho mẹ này.”
Khương Tri Tri vốn kh sợ rắn, chỉ sợ rắn độc, nên vẫn cẩn thận nắm chặt l đầu và đuôi nó. Kết quả con rắn vừa sang tay Khương Tri Tri liền bắt đầu vặn vẹo ên cuồng, sức lực lớn, khiến cô suýt nữa kh giữ nổi. Nó còn ên cuồng phun lưỡi, phát ra tiếng “khè khè” khe khẽ.
Điều này làm Khương Tri Tri cũng chút hoảng, kh ngờ con rắn này lại khỏe đến vậy. Đang định ném xuống đất, cô liền th Thương Thương vươn bàn tay nhỏ nắm l thân con rắn. Con rắn đang vặn vẹo dữ dội bỗng nhiên như bị làm phép, nằm im bất động.
Khương Tri Tri kinh ngạc, trước đây cô chưa từng chú ý đến ều này. Cô bảo Thương Thương bu tay, con rắn lại lập tức vặn vẹo ên cuồng. Thử thử lại vài lần, cô phát hiện Thương Thương thế mà lại bản lĩnh kỳ lạ như vậy.
Phương Hoa và Thương Thời đứng bên cạnh cũng th, vừa sợ hãi vừa ngạc nhiên. Thương Thương nhỏ bé của họ quả nhiên kh là một đứa trẻ bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-640-thuong-thuong-co-ban-linh-ky-la.html.]
Cuối cùng, vì Thương Thương kiên quyết muốn ăn, Khương Tri Tri đành mang con rắn đến nhà ăn lớn trong đại viện, hỏi xem đầu bếp biết chế biến kh. Vừa khéo một đầu bếp miền Nam biết nấu c rắn. Khương Tri Tri liền giao con rắn cho ta, sau đó đưa Thương Thương về nhà.
Thương Thương dọc đường đều hưng phấn, cảm giác như sắp được thưởng thức một món ngon tuyệt vời. Vừa về đến nơi, bé liền kéo tay Phương Hoa khoe khoang: “Bà nội ơi, lát nữa đồ ăn ngon lắm, ngon cực kỳ luôn ạ.”
Phương Hoa “úi chà” vài tiếng, liên tục xua tay: “Bà nội kh dám ăn đâu, bà sợ lắm.”
Thương Thương lại chạy sang ôm Thương Thời , bà nghĩ đến thôi đã th toàn thân nổi da gà: “Thương Thương à, sau này con thích những con vật đáng yêu một chút được kh? Như thỏ con, ch.ó con chẳng hạn. Cô nội mua cho con một chú ch.ó mặt xệ nhé? Hoặc là mèo con cũng được.”
Thương Thương lắc đầu nguầy nguậy: “Kh cần đâu, ch.ó con kh đáng yêu, nó ‘gâu gâu’ c.ắ.n Thương Thương đ.”
Thương Thời dỗ dành: “ một chú ch.ó nhỏ, chúng ta mỗi ngày đều chơi với nó, như vậy nó sẽ kh c.ắ.n Thương Thương của chúng ta đâu.”
Thương Thương vẫn từ chối. Phương Hoa ở một bên cũng bất đắc dĩ: “Con gái nhà ta thì thích mèo, thích thỏ, Thương Thương nhà lại chỉ thích sâu, c với rắn độc, cái này thật là…” Toàn là những thứ khiến ta phát khiếp.
Khương Tri Tri cũng kh hiểu nổi. Tuy rằng từ nhỏ cô đã thích những thứ con trai hay chơi, nhưng cũng kh đến mức thích m con vật này, thậm chí trước năm 18 tuổi, cô còn ghét c, côn trùng và rắn.
…
Đợi ròng rã hai tiếng đồng hồ, Thương Thương và Thẩm Lạc Già rốt cuộc cũng được ăn món thịt rắn mà hai cô cháu hằng mong đợi. Thậm chí cơm chiều hai cũng kh thèm ăn.
Phương Hoa và Thương Thời kh thể chịu nổi món này, dù chỉ thôi cũng th rùng , nên cả hai đều lánh ra phòng khách ngồi. Khương Chấn Hoa và Tống Vãn cũng kh dám đến gần.
Cuối cùng chỉ Khương Tri Tri, Biên Tố Khê và Lý Tư Mân vừa tan làm trở về là đứng một lớn một nhỏ đang gặm thịt rắn ngon lành. Thương Thương gặm đến mức mặt mày bóng nhẫy mỡ, vừa ăn vừa vui vẻ lắc lắc cái đầu nhỏ, khoe với Khương Tri Tri: “Mẹ ơi, ngon lắm ạ.”
Khương Tri Tri Thẩm Lạc Già đang cắm cúi ăn và Thương Thương đang hớn hở, trong lòng nảy sinh nghi hoặc: “Trước kia trong đại viện cũng đâu m thứ này, em cảm giác số rắn rết Thương Thương bắt được trong một năm nay còn nhiều hơn cả sống cả đời ở đây th nhỉ?”
Lý Tư Mân cũng th lạ: “Quả thật, từ nhỏ đến lớn cũng chưa th rắn m lần, thường vào tận rừng sâu núi thẳm mới gặp. Còn về c tía, sau cơn mưa thì th, nhưng đều kh to, loại to như con Thương Thương bắt thì đừng nói là th, nghe cũng chưa từng nghe qua.”
Khương Tri Tri nhíu mày: “Trước đây chúng ta đã th kỳ lạ , cứ ngỡ là do năm nay khí hậu tốt nên chúng lớn nh, vì ngoài lý do đó ra thì chẳng biết giải thích thế nào.”
Biên Tố Khê Thương Thương đang lắc lư cái đầu nhỏ vì vui sướng, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, hai b.í.m tóc dựng ngược như muốn bay lên. Bà nhíu mày suy nghĩ một lát nói: “Các con bảo, Thương Thương nhà liệu năng lực đặc biệt gì kh?”
Lý Tư Mân lập tức ngắt lời: “Mợ à, chuyện này kh thể nói bừa được, nếu để kẻ lòng biết được, họ sẽ thêu dệt ều kh hay về Thương Thương mất.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.