Thập Niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo
Chương 91:
Lương Đại Tráng lầm bầm: “Con đến cuối năm mới mười chín tuổi mà, đã xem mắt .”
Dương Phượng Mai trừng mắt: “Ba con bằng tuổi con thì chị cả con đã ra đời đ.”
Lương Đại Tráng lại nhỏ giọng cãi lại một câu: “Đến lúc đó trong nhà còn tốn thêm đồ ăn.”
Dương Phượng Mai tức đến mức muốn dùng đũa đ.á.n.h ta: “Cô gái kia gả về đây, trong nhà sẽ thêm sức lao động, quần áo của con sau này cũng giặt cho, đây là chuyện tốt đ.”
Lương Đại Tráng cúi đầu lùa hai miếng cơm, kh muốn nói chuyện nữa.
Ông Lương cũng kh phản ứng cuộc đối thoại của hai mẹ con, cười Khương Tri Tri: “Hai ngày nữa, c xã còn muốn thưởng cho cháu hai mươi cân bột mì trắng đ.”
Khương Tri Tri khiếp sợ: “ lại nhiều thế ạ?”
Ông Lương cười híp mắt: “Chu đội trưởng bảo thư ký Đổng viết cho cháu một lá thư khen ngợi, lá thư này sẽ được đăng báo lên huyện, sau đó huyện sẽ khen thưởng.”
Khương Tri Tri kinh ngạc: “Thư khen ngợi?”
Ông Lương gật đầu: “Đúng vậy, lúc sáng thư ký Đổng bảo muốn cảm ơn Chu đội trưởng, Chu đội trưởng liền nói nếu muốn cảm ơn thì viết cho cháu một lá thư khen ngợi. Cháu còn chưa biết phân lượng của lá thư này đâu nhỉ? Kh chỉ lần này được khen thưởng, sau này mỗi tháng còn thể cấp thêm cho cháu hai cân bột mì trắng. Là chuyện tốt tày đình đ.”
“Hơn nữa, quay đầu nếu cháu muốn chuyển thành nhân viên chính thức, thì phân lượng của lá thư khen ngợi này nặng.”
Khương Tri Tri kh ngờ một lá thư khen ngợi lại tác dụng lớn như vậy. Lúc này cô mới phản ứng lại, buổi sáng lúc Chu Tây Dã muốn mượn bút máy là vì thư ký Đổng đang viết thư khen ngợi, mà còn là viết cho cô!
Trái tim vừa mới bình tĩnh lại giống như bị ném vào một viên đá nhỏ, nổi lên gợn sóng, trở nên kh yên bình.
Dương Phượng Mai vui mừng Khương Tri Tri: “Đây là chuyện tốt lớn lắm đ, đừng coi thường hai cân bột mì, đủ cho cháu ăn m bữa mì sợi .”
Khương Tri Tri vui vẻ: “Lúc nào nhận được, con sẽ giao hết lương thực hàng tháng cho thím, thím cứ sắp xếp là được.”
Dương Phượng Mai vội vàng xua tay: “Kh dùng hết nhiều thế đâu, cháu cứ giữ lại một ít cho . Thời buổi này, trong tay lương thực thì trong lòng mới kh hoảng.”
...
Khương Tri Tri hai ngày nay tương đối rảnh rỗi, thỉnh thoảng lại nhớ tới Chu Tây Dã, tâm trí cứ như bị mèo con làm rối tung cuộn len, lộn xộn kh tìm ra đầu mối!
Cuối cùng, cô quyết định d.a.o sắc chặt đay rối, giải quyết vấn đề từ tận gốc rễ: Sau này bớt tiếp xúc với Chu Tây Dã!
Sau đó cô lại bắt đầu cân nhắc xem làm thế nào để giúp thôn làm chút việc thực tế. việc chính sự để làm thì cũng kh còn thời gian mà suy nghĩ vẩn vơ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-mat-l-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-91.html.]
Sáng sớm ngày kia, ăn sáng xong, Dương Phượng Mai liền thúc giục Lương Đại Tráng thay quần áo, sau đó gọi Mã quả phụ cùng ra cửa, lại bảo Lương mượn xe lừa của đội sản xuất.
Dương Phượng Mai cũng thay một chiếc áo khoác màu x đen kh miếng vá, còn khá mới, trên cổ quấn chiếc khăn vu màu x lam ngày thường kh nỡ dùng. Trên mặt bà lộ ra vẻ vui mừng, nói với Khương Tri Tri: “Chờ Đại Tráng kết hôn xong, nhiệm vụ của thím và chú coi như hoàn thành.”
Khương Tri Tri bị niềm vui của Dương Phượng Mai lây sang, cười nói: “Thế được, thím còn bế cháu nội nữa chứ.”
Dương Phượng Mai cười ha hả: “Hy vọng vợ thằng Đại Tráng tr khí một chút, sinh cho thím m đứa cháu nội.”
Khương Tri Tri cười lắng nghe, cùng Dương Phượng Mai ra cửa.
Lương Đại Tráng phụ trách đ.á.n.h xe lừa, Mã quả phụ ngồi bên cạnh ta, Khương Tri Tri và Dương Phượng Mai ngồi dựa lưng vào hai ở cuối xe.
Mã quả phụ vốn tính thích náo nhiệt, dọc đường kh ngừng giảng giải những ều cần chú ý cho Lương Đại Tráng: “Đến nhà gái thoải mái hào phóng, mồm miệng ngọt ngào một chút, làm cho mẹ vợ yên tâm giao con gái cho .”
Dương Phượng Mai cười nói: “Đúng đ, kh sai đâu, nghe lời thím Mã con chắc c kh sai. Thím Mã con trước kia còn là bà lớn đ.”
Mã quả phụ cười lớn: “Bà lớn cái ch.ó gì, nhà ai bà lớn mà sống khổ sở thế này?”
Khương Tri Tri nghe nói qua một chút về thân thế của Mã quả phụ. Chồng bà là một tướng lãnh bên Quốc quân, đã bỏ bà lại để chạy sang eo biển bên kia.
Để cuộc sống dễ thở hơn, Mã quả phụ nói với bên ngoài là chồng bà đã c.h.ế.t. Sau này, mười năm hỗn loạn ập đến, để sống sót, bà đem tất cả những gì thể nộp lên đều nộp hết. Hơn nữa dân làng cũng đùm bọc.
Thỉnh thoảng bà bị bắt diễu phố tượng trưng một chút, sau đó cuộc sống vẫn cứ thế trôi qua.
Hai năm nay chính sách nới lỏng hơn nhiều, cho nên bà cũng coi như kh chịu quá nhiều khổ cực.
Mã quả phụ cũng kh coi bọn họ là ngoài, cười mắng xong lại cảm thán: “Muốn nói ngày lành à, lúc mới kết hôn cũng được hưởng m ngày. Sáng dậy hầu hạ, cơm bưng nước rót tận miệng, khi còn chê thịt làm kh ngon, bắt hầu đổ .”
“ xem, giờ báo ứng đến đ, muốn ăn miếng thịt cũng khó, sớm biết thế lúc trước đã ăn nhiều một chút, giờ cũng sẽ kh thèm thuồng thế này, ha ha ha ha.”
Dương Phượng Mai cũng cười ha hả theo: “Bà à, đúng là chẳng giống bà lớn chút nào.”
Khương Tri Tri cười nghe hai nói chuyện phiếm. Mã quả phụ trải qua nhiều biến cố như vậy mà vẫn giữ được tính cách sảng khoái rộng rãi thế này, quả là hiếm .
Ngẩng đầu lên, cô th từ xa một chiếc xe jeep đang chạy tới.
Dương Phượng Mai cũng tò mò: “ giống xe của Chu đội trưởng.”
Chủ yếu là ngoài Chu Tây Dã thường xuyên lái xe jeep xuất hiện ra thì ít khi th ô tô, ngay cả Đổng Tân Quốc từ c xã tới cũng là xe đạp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.