Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đến Tây Bắc, Người Đàn Ông Cứng Rắn Cũng Trở Nên Dịu Dàng
Chương 127
“Thang Tĩnh Xảo, im miệng cho ! năng hồ đồ cái gì thế hả? Lai cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, con thể mong nó điều ?”
Thang thật sự nhịn nổi nữa, quát lớn đầy tức giận.
Mắt Thi Lai lập tức đỏ hoe, c.ắ.n chặt môi, trong lòng đầy uất ức:
“Tĩnh Xảo, thể ? Hôm nay đến, nhờ giúp một chuyện mà…”
Thang Tĩnh Xảo sững , như tỉnh phần nào:
“ cơ? gặp chuyện gì? giúp gì?”
“ sắp mợ ép đến đường cùng , gả cho một thằng ngốc. an ủi thì thôi, còn lấy chuyện đó mỉa mai .”
Thang Tĩnh Xảo lỡ lời, xưa nay cô vẫn tiếng nhất trong nhóm bạn, hạ thể diện để xin .
“… cũng cố ý, chỉ trong lòng loạn quá. lựa lúc mà thôi. Với , chắc cũng quyết chuyện chứ gì? Chuyện định, thể lay chuyển? giúp nổi .”
Thang trừng mắt con gái, chỉ thấy Thi Lai thật đáng thương.
“Lai , , mai mốt thím sẽ sang nhà cháu chuyện với cháu.”
Thang Tĩnh Xảo chịu nữa!
“! Con gái ruột thì mặc kệ, lòng lo chuyện khác? Giờ con rõ , trong lòng vĩnh viễn chỉ trai, vĩnh viễn chỗ cho con!”
Thang những lời làm cho tức nghẹn ngực, hô hấp gấp gáp, chỉ tay thẳng cửa:
“Cút ngoài cho ! thấy con nữa, càng lớn càng chẳng phép tắc gì! thấy Lai đáng thương nên giúp chút sức. Còn con thì ? Cả ngày chỉ sống c.h.ế.t vì Sở Minh Chu, đây sắp con dày vò đến phát bệnh !”
Thang Tĩnh Xảo cũng nổi cơn bướng bỉnh:
“Dù con ở cái nhà cũng chỉ thừa, ai cũng giúp con, con tự nghĩ cách!”
xong, cô giận dữ lao khỏi nhà.
Thi Lai định đưa tay giữ , hiểu , cô khựng , làm gì cả.
“Thím ơi, chuyện …”
Thang đưa tay xoa trán, mệt mỏi :
“Kệ nó , để nó làm loạn. Làm loạn chán tự khắc về. Lai , chuyện cháu, cháu cũng đừng lo quá. Mai thím sẽ , cháu cứ yên tâm mà về nghỉ ngơi .”
Thi Lai gật đầu cảm ơn:
Gợi ý siêu phẩm: Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên) đang nhiều độc giả săn đón.
“Cảm ơn thím, cháu xin phép về ạ.”
xong, cô cũng cáo từ rời .
Thang Tĩnh Xảo khỏi nhà, gió lạnh rít từng cơn thổi thốc cổ áo, cô chẳng hề thấy lạnh.
Trong đầu cô lúc chỉ nghĩ đến chuyện Sở Minh Chu rút đơn ly hôn.
Cô thật sự thể hiểu nổi, bản kém Lâm An An chỗ nào?
về gia thế, cô tiểu thư nhà lữ trưởng, xuất danh giá;
về diện mạo, cô cũng một trong những cô gái xinh nổi bật nhất khu đại viện quân khu.
mà tại Sở Minh Chu si mê Lâm An An đến thế?
từ lúc nào, cô bước đến gần nhà họ Sở. thấy căn nhà quen thuộc , bước chân cô vô thức khựng .
Đang do dự nên , thì tiếng vui vẻ Sở Minh Chu và Lâm An An từ trong sân vang .
Tim Thang Tĩnh Xảo như ai đó đ.â.m mạnh một nhát, ngọn lửa ghen tuông lập tức bùng lên dữ dội trong lồng ngực.
Cô siết chặt nắm tay, mắt hoe đỏ, một lúc rời .
Nhà họ Sở chút gì về màn kịch Thang Tĩnh Xảo lúc nãy, giờ phút ai nấy đều bận rộn trong khí rộn ràng, náo nhiệt.
Nhân lúc tuyết ngừng rơi, Sở Minh Chu bắt đầu lên kế hoạch xây nhà vệ sinh.
định xây ngay cạnh phòng nước, gần bếp, tiện cho việc dẫn nước nóng.
“Bể phốt định vị trí , cũng gì khó. Dẫn ống nước cũng dễ, chỉ ống dẫn nước nóng thì tốn công hơn một chút.”
chỉ vị trí nối giữa bếp và giường đất sưởi:
“ nối đường ống nước nóng đây. mùa đông, chỉ cần đốt giường đất, nước trong ống sẽ nóng theo. Như khỏi xách nước nhà tắm.”
Lâm An An mắt sáng rỡ:
“Cái đấy! Tiểu Lan với Tiểu Vũ còn nhỏ, mùa đông mà nước nóng tắm thì quá.”
Sở Minh Lan xua tay:
“Em với Tiểu Vũ thì . Chị dâu sức khỏe yếu, nên mới cần nước nóng để tắm.”
Sở Minh Chu khẽ đáp:
“ thấy trong nhà vệ sinh khách sạn dùng bồn cầu sứ, giờ mua loại đó. hỏi , thể nhờ mua bồn cầu sứ kiểu xổm.”
“, loại xổm cũng .”
Lâm An An gật đầu ngay. Trong thời buổi , bồn cầu nước xả lắm , còn đòi hỏi gì nữa.
“.”
“Tiện thể mua mấy cái vòi nước bằng đồng nguyên chất, còn cái vòi sen tắm em cũng hỏi , đó hàng tây, duyên mới mua .”
“Ừm.”
Sở Minh Chu quanh một lượt:
“Nhà rộng, thể làm như em , xây nhà vệ sinh kiểu tách khô và ướt.”
Lâm An An gật đầu, nhanh chóng bước tới đo đạc mô tả:
“Chỗ , xây một cái bồn rửa mặt, ống xả thì dùng cách mà em với , đơn giản.
Bồn rửa đặt gần cửa, bên cạnh thể xây thêm bệ để giặt đồ.
đó ngăn ở giữa, bên trong phía tay , sát bếp thì tiện đặt đường ống, dùng làm phòng tắm.
Còn bên trái, sát ngoài, gần bể phốt thì lắp bồn cầu xổm …”
Sở Minh Lan vội xen hỏi:
“ , xây cái bệ giặt đồ tốn kém ? Thật thể cần làm cũng , mùa đông thì ít giặt đồ, còn mấy mùa khác em mang bờ sông giặt cũng mà.”
Sở Minh Chu mỉm dịu dàng với em gái:
“ , tiện tay thôi, chẳng tốn mấy viên gạch .”
Lâm An An liền ngăn :
“Tiểu Lan, nhất định đừng tiết kiệm mấy đồng đó. Bờ sông dù cũng nguy hiểm tiềm tàng, em còn nhỏ, chú ý an nhiều hơn.”
Sở Minh Lan lè lưỡi:
“Chị dâu gì cũng hết!”
Sở Minh Chu tiếp:
“Vật liệu sẽ tranh thủ liên hệ trong vài ngày tới, chuẩn sớm một chút, Tết thể bắt tay làm ngay.”
Lâm An An đầy mong chờ:
“ ạ, vất vả cho ~ , bên cạnh nhà vệ sinh, làm thêm một kho nhỏ để chứa đồ lặt vặt, mấy thứ như chổi, cây lau nhà… để đó gọn gàng, khỏi vứt lung tung ngoài sân bừa bộn.”
“, nhà rộng, cứ làm theo ý em.”
đang chuyện vui vẻ thì bà cô Sở từ trong nhà , tay còn cầm đồ may vá:
“Mấy đứa bàn bạc sôi nổi thế, đến cơm cũng chẳng màng ? Mau nhà , thức ăn nguội cả đó.”
Lúc mới sực tỉnh, rôm rả kéo nhà.
bàn ăn, bà cô Sở chuyện xây nhà vệ sinh thì ngừng gật đầu:
“Nhà cửa chỉnh trang cho đàng hoàng, mà cũng nên sắm sửa thêm vài món mới. Dọn dẹp cho tươm tất mới khí một gia đình đàng hoàng.”
Lâm An An :
“, chuyện nhờ bà cô góp ý nhiều . Bà cô mà ý tưởng gì thì cứ với chúng cháu, chúng cháu sẽ cân nhắc dần dần để sắm thêm.”
Bà cô Sở xua tay:
“Bà bà già thì gì. Mấy đứa trẻ đầu óc nhanh nhạy, nghĩ cách nào chắc cũng . mà, xây nhà vệ sinh chắc tốn ít tiền nhỉ?”
Sở Minh Chu gắp đồ ăn cho Lâm An An, đáp:
“ tốn ạ. Gạch với xi măng cháu xin từ đơn vị , dùng đồ bộ đội cả.”
“Thế còn tiền công?”
Lâm An An hỏi tiếp.
“ cần thuê , dẫn lính làm xong hết.”
Lâm An An: “……”
cũng ?
Bà cô Sở ha ha:
“An An yên tâm, mấy trai trong bộ đội đảm đang hơn ngoài nhiều, cái gì cũng làm, chắc chắn sẽ giúp cháu đấy.”
Đừng bỏ lỡ: Đêm Nay Tuyết Rơi, truyện cực cập nhật chương mới.
“, ạ.”
Bà cô Sở dặn dò:
“Minh Chu, miễn trong lòng cháu nắm rõ . Giờ nhà càng lúc càng khá lên, thứ gì cần sắm sắm, thể để An An chịu thiệt.”
Bữa cơm trôi qua trong tiếng rộn ràng ấm áp.
Ăn xong, thu dọn xong xuôi, trời cũng sẩm tối.
Lâm An An lười một lát sách, mãi đến khi Sở Minh Chu lên giường thì cô mới chịu chui chăn xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.