Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đến Tây Bắc, Người Đàn Ông Cứng Rắn Cũng Trở Nên Dịu Dàng
Chương 152
chị rằng khi về thôn sẽ tìm các bậc trưởng bối để phân xử, Lâm An An cũng ngăn cản.
Mỗi làm việc , như .
Chỉ cần Sở Minh Chu đ.á.n.h đổ cái vụ nhận hối lộ bằng trứng vịt muối , thì rắc rối xem như tồn tại.
Còn nếu kẻ tiếp tục kiếm cớ gây chuyện bằng những chuyện khác, thì đó còn trong khả năng kiểm soát họ nữa.
Tên Vương Quang Kiện dám làm , chắc phía cũng chút thế lực. con hiểm độc, lợi dụng , hại , tâm địa thật quá ác độc.
Chỉ tiếc chúng quá nóng vội, còn chọn đối tượng để tay. Chọn Sở Minh Chu kéo xuống nước, chính quyết định ngu xuẩn nhất.
Xét theo tình hình mắt, chuyện thật do Thang Tĩnh Xảo giở trò.
Cô tuy , đến mức ngu ngốc như .
Ăn cơm xong, vợ chồng Trần Thiết Trụ và Phan Quốc Dương dậy cáo từ.
Lâm An An làm như lời Sở Minh Chu dặn, xách cái làn hôm qua tận cổng, làm bộ làm tịch đưa cho Trần Thiết Trụ:
“ , trứng vịt muối em xin trả , cũng đừng mang cho em nữa.
Tuy thì chúng họ hàng, chị dâu mang trứng cho em nếm thử ý , chẳng chịu nổi miệng đời ạ!”
“Em gái , chị thật xin , chị cũng ngờ… chỉ chút đồ chẳng đáng bao mà thành thế …”
Hai bên rơm rớm nước mắt, giọng cũng cố ý lớn, khiến ít hàng xóm xung quanh tò mò ló đầu xem.
Lâm An An nán lâu, lễ phép tiễn khách nhà.
Sở Minh Chu thì hề chậm trễ, sớm trở phòng bản kiểm điểm.
Nét mặt vô cùng chăm chú, từng nét chữ ngòi bút mạch lạc như nước chảy mây trôi.
Lâm An An xuống bên cạnh , chống cằm, lặng lẽ quan sát.
nhanh thôi, Sở Minh Chu xong, cẩn thận một lượt, chắc chắn sót gì mới gấp bỏ túi áo, khoác áo khoác chuẩn ngoài.
Lâm An An nhịn mà dặn dò:
“Minh Chu, đến đó thì năng cho tử tế, đừng gây xung đột với lãnh đạo.”
Bước chân Sở Minh Chu khựng , , cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái:
“Chờ về nhé.”
Lâm An An đỏ cả mặt vì nụ hôn , lườm một cái:
“Em chờ .”
“ chờ đấy.”
Sở Minh Chu nâng tay, khẽ véo cằm cô một cái nán nữa, nhanh chóng rời .
Lâm An An thu dọn bàn học xong thì tắm nước nóng. Tắm xong, cô cảm thấy uể oải, liền tựa giường đất bên bếp lửa, cầm sách .
thật, với cách làm việc Sở Minh Chu, cô thật sự cần lo lắng nhiều. luôn xử lý việc chu , từng chi tiết đều tính toán kỹ lưỡng, thậm chí còn lên cả phương án cho bước tiếp theo, tuyệt đối để hậu họa gì.
“Cốc cốc cốc.” tiếng gõ cửa vang lên.
“Chị dâu ơi…”
“Tiểu Lan ?” Lâm An An vội vàng xuống giường mở cửa, mời phòng.
Bên ngoài trời băng đất tuyết, mà chỉ một lát, mặt Sở Minh Lan lạnh đến tái nhợt.
Sở Minh Lan rụt rè bước đến gần Lâm An An, cũng lên giường đất, gương mặt chút ngượng ngùng:
Đừng bỏ lỡ: Người Trong Lòng Của Hắn, truyện cực cập nhật chương mới.
“Chị dâu… ngày mai em thật sự thể mặc đồ mới đến trường ?”
Lâm An An ngờ cô bé hỏi một câu như …
“Dĩ nhiên , em thích mặc bộ nào thì cứ mặc bộ đó.”
Đôi mắt Sở Minh Lan lập tức sáng rỡ, tràn đầy bất ngờ và hạnh phúc:
“Thật sự mặc ạ?”
dáng vẻ đó cô bé, Lâm An An mềm lòng hẳn, vươn tay kéo bé gần, dịu dàng :
“Ngốc quá, đừng rụt rè như , chị dâu ăn thịt ai. em gì cứ với chị dâu, đừng ngại.”
Sở Minh Lan gật đầu lia lịa:
“… mai chị dâu đưa chúng em đến trường ạ?”
nửa câu, cô bé vội đổi lời:
“Em chỉ hỏi thôi ạ, chị dâu đang bệnh, nghỉ ngơi nhiều, em với Tiểu Vũ thể tự mà…”
Lâm An An còn tưởng chuyện gì lớn, thật bản cô cũng tính sẽ đưa hai đứa đến trường. Tiện thể, cô còn xem thử môi trường dạy học ở đó thế nào, kết nối với giáo viên chủ nhiệm luôn, chuyện gì thì dễ bề liên lạc hơn.
“ chứ, chị dâu nhất định sẽ đưa hai đứa .”
Sở Minh Lan vui đến mức suýt bật dậy khỏi giường:
“Tuyệt quá mất! em bận lắm, chẳng thời gian, nào cũng em dắt Tiểu Vũ học…”
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Trong giọng Sở Minh Lan chút tiếc nuối, chút hụt hẫng, hề mang theo uất ức.
Trẻ con chuyện chẳng giấu giếm gì, thường những lời thật lòng nhất.
Sở Minh Chu kiểu đàn ông Hoa Hạ truyền thống, yêu thương gia đình theo cách lặng lẽ, kín đáo.
gần như bao giờ xuất hiện ở trường học, một phần vì bận, phần khác vì phận đặc biệt .
Lâm An An siết nhẹ tay đang ôm lấy Sở Minh Lan, dịu giọng:
“ , chị dâu rảnh rỗi mà, trường học việc gì cần, cứ tìm chị. Dọn vệ sinh, họp phụ , vẽ áp phích, chị dâu cái gì cũng , còn nhiều thời gian nữa.”
Đôi mắt Sở Minh Lan ánh lên vẻ hào hứng, má vì phấn khích mà ửng hồng.
Tuy trong phòng lạnh, gương mặt mới đông lạnh ngoài trời cô bé giờ đây bỗng trở nên rạng rỡ, tràn đầy sức sống.
“Cảm ơn chị dâu nhiều ạ!”
Lâm An An nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc lòa xòa trán cô bé, dịu giọng dặn dò:
“ ở trường nếu chuyện gì vui vui, đều thể kể với chị dâu, ?”
Sở Minh Lan gật đầu lia lịa:
“Em , chị dâu.”
Hai chị em rúc trò chuyện thêm một lúc, thấy cũng khá muộn , Sở Minh Lan mới luyến tiếc dậy về.
Lâm An An thì lơ mơ buồn ngủ, chỉ trò chuyện thôi mà suýt chút nữa đến mức tự ru ngủ, còn ai như cô!
Khi Sở Minh Chu trở về, mắt một khung cảnh như mộng:
Cô vợ nhỏ nghiêng dựa giường đất, hai mắt lờ đờ, như mở như khép, trong mắt vương đầy mỏi mệt, như thể chỉ một giây nữa thôi sẽ chìm giấc ngủ.
Đầu nghiêng về một bên, vài sợi tóc buông rũ lòa xòa nơi má, rủ xuống gò má ửng hồng, tùy ý đáng yêu.
Quyển sách trong tay cô gần như cầm nổi, sắp rơi mà vẫn còn lỏng lẻo giữ lấy theo bản năng.
thở dần định và nhẹ nhàng, cả toát vẻ tĩnh lặng giấc ngủ đang kéo đến.
Đôi môi mềm mại, chúm chím như nụ hoa nở…
cô lúc chẳng khác gì một chú mèo con ngoan ngoãn, thật sự đáng yêu vô cùng.
Sở Minh Chu kìm mà bước gần, lặng lẽ ngắm .
Lâm An An trong mơ màng khẽ mở mắt , thấy thì giãy dụa một chút, rầm rì rúc lòng .
“ về ~” Giọng cô mềm oặt, lí nhí, mà khiến tan chảy.
Sở Minh Chu chỉ khẽ “Ừ” một tiếng.
Lâm An An đôi mắt đen sâu thẳm , thâm trầm, mãnh liệt, như thể thể hút khác .
“An An, ngoan quá…”
Sở Minh Chu cưng chiều đưa tay chạm nhẹ chóp mũi cô.
“ làm gì đó~” Cô lầu bầu.
“An An, nhớ em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.