Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đến Tây Bắc, Người Đàn Ông Cứng Rắn Cũng Trở Nên Dịu Dàng

Chương 29

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lâm thở dài, gật đầu:

, nhà nhất định ghi nhớ ân tình , tuyệt đối thể quên lòng Minh Chu.”

“Yên tâm , con nhớ rõ mà.”

Lâm An An suy nghĩ kỹ . đàn ông quả thực tệ, ngang qua chẳng bằng giữ lấy cơ hội.

đổi kết cục, thì nhất định chủ động, thể để “trâu trong nhà chạy sang ruộng khác” !

Huống chi, nữ chính xuất hiện sớm như , chứng tỏ cốt truyện thể đổi, thì kết cục cũng thể .

mặt ở đây, chẳng chính để xoay chuyển càn khôn ?

, khi Sở Minh Chu chủ động đưa tay , cô càng nắm lấy, khiến mối liên kết giữa hai sâu đậm hơn.

cần khả năng khác, cũng nên khả năng khác.

Lâm cẩn thận cất tiền và phiếu một chỗ an , đó dặn dò Lâm An An ngủ sớm, đắp chăn cẩn thận, mới phòng dọn dẹp.

Lâm An An giường, trân trân lên trần nhà tối om, trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ về từng hành động, từng cử chỉ Sở Minh Chu.

Nghĩ tới nghĩ lui, khóe miệng cô khẽ cong lên lúc nào , mang theo một nụ ngọt ngào mà chính cô cũng nhận . Cứ như , cô dần chìm giấc ngủ.

Sáng sớm hôm , ánh nắng xuyên qua khe cửa sổ, lặng lẽ chiếu trong phòng. Lâm An An từ từ mở mắt, vươn vai một cái thật dài. Giấc ngủ đêm qua ngon, tinh thần cũng hơn nhiều.

dậy, dụi mắt, quanh căn phòng quen thuộc. Tâm trí cô lập tức về những chuyện xảy ngày hôm qua, đặc biệt hình ảnh Sở Minh Chu cứ hiện lên trong đầu ngừng.

“An An, dậy mau nào! Hôm nay đến bệnh viện sớm đấy, đừng lỡ mất cuộc hẹn với giáo sư Lương!”

“Con dậy , .”

Lâm nhanh nhẹn bưng chậu nước nóng bước :

“Đêm qua ngủ ngon ? cả đêm cứ thấp thỏm yên, cũng phương án điều trị mà giáo sư Lương liệu hiệu quả …”

Lâm An An mỉm :

“Con ngủ ngon mà . đừng lo, con gặp dữ hóa lành mà.”

khi rửa mặt chải đầu và ăn qua loa chút điểm tâm, bên ngoài vang lên tiếng còi xe.

Lâm lập tức dậy, sân:

“Ôi, chắc chắn xe do Minh Chu cho đưa tới !”

, hai con vội vàng bước ngoài, quả nhiên xe đơn vị.

Chỉ thấy một lính trẻ từ xe bước xuống, nghiêm trang giơ tay chào Lâm An An:

“Chào chị dâu, em Lý Hồng Quân, do Sở doanh trưởng phân công đến đón chị và bác gái đến bệnh viện. Doanh trưởng còn đang bận công việc, nếu xử lý xong kịp thì sẽ đến bệnh viện tìm chị.”

Lâm An An bật , cảm thấy lòng ấm lên: Sở Minh Chu chu đáo thật, bận rộn như mà vẫn quên lo cho cô.

“Vất vả cho đồng chí Tiểu Lý .”

“Chị dâu khách sáo quá ạ.”

Chiếc xe từ từ lăn bánh về phía bệnh viện, cảnh vật bên ngoài cửa sổ ngừng trôi về phía , khắp nơi phủ một màu trắng xóa.

lâu , xe dừng cổng bệnh viện.

Lý Hồng Quân đỗ xe xong lập tức xuống mở cửa cho Lâm An An và cô:

“Đến nơi ạ, để em đưa hai , cũng tiện giúp chạy mấy việc vặt.”

Lâm An An xua tay từ chối:

cần đồng chí Tiểu Lý, đưa chúng tới đây quý lắm , chúng tự .”

Thấy cô kiên quyết, Lý Hồng Quân cũng miễn cưỡng nữa:

ạ, chị dâu, em sẽ đợi ở gần đây. Khi nào khám xong thì em đưa hai về.”

Lâm An An và cảm ơn xong thì cùng bệnh viện.

Khi đến phòng khám giáo sư Lương thì mới tám rưỡi, còn khá sớm.

xuống ghế chờ một lúc, cô thấy một bóng lưng quen thuộc.

Sở Minh Chu?

bận việc tới ?

Lâm An An định nở nụ , khi ánh mắt lướt qua đang cách phía Sở Minh Chu một đoạn, nụ lập tức khựng .

Lâm còn đang vui vẻ chuyện với cô, thấy sắc mặt con gái đổi liền theo hướng ánh mắt cô.

“Minh Chu? Đồng Đồng?”

Lúc đó ánh mắt Sở Minh Chu vặn quét về phía , khi thấy Lâm An An thì ánh mắt dịu , lập tức bước nhanh về phía cô.

Tưởng như gặp một cơ hội tình cờ quý giá tại bệnh viện, Tưởng Đồng đang theo cũng vội vã rảo bước theo. thấy con Lâm An An, nụ mặt cô lập tức đông cứng .

Cuối cùng cũng gặp Minh Chu ở bệnh viện, ai ngờ “đụng độ” cả Lâm An An ở đây.

Tưởng Đồng cúi đầu, tức đến mức chỉ giậm chân.

Lâm An An khẽ nâng mí mắt, giọng điệu như gió thoảng:

đơn vị việc, ?”

Sở Minh Chu nhíu mày, bước nhanh lên, bên cạnh Lâm An An.

Hành động Sở Minh Chu vô cùng tự nhiên, vươn tay khẽ vỗ về lưng cô một cái, dịu giọng :

giao công việc cho Tần chỉ đạo viên, lập tức đến tìm em.”

đoạn, ngoái đầu , lạnh lùng liếc Tưởng Đồng một cái:

“Còn cô , tình cờ gặp lầu.”

Lâm An An nhẹ giọng “ồ” lên một tiếng, khóe môi cong lên:

vội vội vàng vàng tới tìm em như vì lo cho em ?”

Câu hỏi thẳng thắn khiến Sở Minh Chu khựng , rõ ràng cô làm cho bất ngờ, ngay đó vẫn khẽ “ừ” một tiếng.

Lâm lập tức xen trách nhẹ:

“Con , đơn vị việc thì cứ lo cho xong, An An ở đây !”

Sở Minh Chu cúi đầu chào Lâm, cung kính :

“Chỉ chuyện phát sinh tạm thời thôi, vội về vội. Hơn nữa, nếu tận mắt thấy An An, trong lòng con vẫn thấy yên tâm.”

, , con tới , An An chắc chắn mừng lắm đấy.”

Lâm An An cong cong khóe mắt, phối hợp gật đầu một cái:

“Minh Chu, thật em cũng chút sợ… Lỡ như ngay cả giáo sư Lương cũng cách nào thì em…”

tới đây, chính cô cũng nổi hết da gà, kiểu giọng điệu nũng nịu đầy màu xanh.

thì , đàn ông mắt rõ ràng hưởng thụ.

Sở Minh Chu xổm xuống mặt cô, yên lặng cô chăm chú, trong mắt ánh lên sự kiên định:

“Đừng sợ, chắc chắn sẽ tin . Dù thật sự … thì cũng cả.”

“Hửm? ?”

Lâm An An cũng khẽ cúi xuống, nghiêng đầu gần một chút.

Khuôn mặt Sở Minh Chu lập tức hiện lên vẻ mất tự nhiên, đôi tai … đỏ rực thấy rõ!


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...