Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đến Tây Bắc, Người Đàn Ông Cứng Rắn Cũng Trở Nên Dịu Dàng

Chương 82

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sở Minh Chu câu trắng trợn, táo bạo Lâm An An làm cho sững .

Ngay đó, bật , khóe môi khẽ nhếch, vòng tay siết chặt cô hơn một chút, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô như đang dỗ dành trẻ con, giọng trầm thấp pha chút ý :

“Em cũng chút nào.”

Lâm An An nép trong lòng , khẽ thành tiếng:

“Đương nhiên , em khen lúc nào chẳng thực tế khách quan.”

“Chuyện hôm nay,” đổi giọng, “em định xử lý thế nào?”

Lâm An An chớp chớp mắt, thử thăm dò:

“Pháp luật nước thiện, việc nên để pháp luật xử lý. Dĩ nhiên, theo tổ chức nhất.”

“pháp luật”, nhấn mạnh “ tổ chức”.

Ý để phòng bảo vệ xử lý luôn tội dụ dỗ nhà quân nhân, cần chuyển cho cảnh sát, cũng nghĩa xử lý nghiêm, chứ nhẹ nhàng cho qua chuyện.

Sở Minh Chu im lặng suy nghĩ vài giây, khẽ gật đầu, cằm nhẹ cọ mái tóc cô,

hiểu .”

Lâm An An khẽ “ừ” một tiếng.

Hai cứ ôm như thế trong bóng tối, thì thầm trò chuyện về những chuyện xảy trong ngày.

Dần dần, cơn buồn ngủ kéo đến, Lâm An An ngáp một cái, giọng bắt đầu lười biếng và mơ màng:

“Minh Chu… buồn ngủ quá , ngủ thôi…”

Sở Minh Chu giọng cô mang theo mệt mỏi và buồn ngủ, mềm mại đến mức khiến tim nhũn , khẽ mỉm đầy cưng chiều:

“Ừ, ngủ , hôm nay em vất vả .”

, tự nhiên xoay , kéo gối sát bên cạnh cô, để cô thoải mái cuộn trong lòng .

còn đưa tay kéo chân cô lên đùi để sưởi, ý định buông .

“Ngủ ngon.”

Lâm An An cũng chẳng nghĩ nhiều, mặc kệ ôm, mặc cho bàn tay vỗ nhẹ lưng, cảm giác khiến thấy yên lòng lạ kỳ.

lâu , thở cô trở nên đều đặn.

Cả một ngày mệt mỏi và hỗn loạn, theo làn thở dịu dàng mà tan biến dần trong giấc ngủ.

Sở Minh Chu cụp mắt, đáy mắt đầy vẻ thỏa mãn.

Từng cử động đều nhẹ nhàng như đang nâng niu trân bảo.

Chỉ

Chính cứng ngắc suốt cả nửa đêm… vẫn chợp mắt nổi.

….

Sáng hôm .

Sở Minh Vũ nhào lòng Lâm An An:

“Chị dâu ơi, em ghét cái chị lắm, chị cứ kéo em mãi, mãi, đến mệt lả luôn!”

vỗ vỗ quần áo :

“Rõ ràng quần áo em , chị cứ , bắt em cởi , sẽ mua đồ mới cho em mặc, chỉ mặc đồ chị mua thôi…”

Khóe miệng Lâm An An khẽ co , thật sự … cạn lời!

Cô nắm lấy tay Sở Minh Vũ, dắt lên ghế băng, rút khăn tay lau nước mắt cho “tiểu đáng thương”, dịu dàng dỗ dành:

“Từ giờ trở , dù khác gì ngon ngọt nữa, Tiểu Vũ cũng theo đấy! Ngoài với chị dâu , ai đến tìm em cũng cho chị , nào?”

Sở Minh Vũ đáng thương gật đầu:

“Mệt c.h.ế.t , em bao giờ nữa . Sinh nhật chị dâu để cả tổ chức , đừng gọi chị đến, chị nhiều lắm.”

“Ừ, đương nhiên sẽ gọi .”

lúc , Lâm Tử Hoài vội vàng từ ngoài bước .

Lâm An An đồng hồ, mới sáu giờ rưỡi sáng, thằng sớm như chạy ?

“Chị, hôm nay em đến đoàn văn công nữa, em sẽ cùng rể đến phòng bảo vệ.”

.” Giọng Lâm An An nhẹ lạnh lẽo.

Lâm Tử Hoài mím môi, cố gắng giữ bình tĩnh, quỳ xuống cạnh Lâm An An:

“Chị, em chỉ xem thôi, tuyệt đối làm gì khác.”

Lâm An An thật sự gần chạm ngưỡng chịu đựng với em trai . nghĩ đến kết cục bi t.h.ả.m trong nguyên tác, bi kịch cả nhà họ Lâm…

Gương mặt hiền hậu bố lượt hiện lên trong đầu.

Lâm An An mím môi.

Cốt truyện sức chi phối đáng sợ, cứ như ép cúi đầu thuận theo.

Sở Minh Chu lúc bưng cháo , thấy vẻ mặt cứng đầu Lâm Tử Hoài, khẽ nhíu mày tỏ vẻ hài lòng:

theo .”

Lâm An An sang Sở Minh Chu.

chỉ khẽ gật đầu với cô, hiệu sẽ chừng mực.

Lâm An An cuối cùng cũng gật đầu, thở dài một tiếng vẫn quên dặn dò:

“Tử Hoài, giống hôm qua nữa, thể chỉ dựa suy nghĩ bản mà hành động. tôn trọng sự thật, đợi phòng bảo vệ điều tra rõ mới xử lý. Tuyệt đối để cảm xúc chi phối.”

Lâm Tử Hoài lập tức gật đầu:

“Chị, em . em nhất định sẽ giữ bình tĩnh, làm loạn nữa… Em chỉ lo cho Đồng Đồng thôi…” đến đây, giọng nhỏ dần.

“Ăn sáng .”

Lâm Tử Hoài ngoan ngoãn xuống bàn, mặt vẫn lộ vẻ lo lắng, cầm đũa lên mà chẳng tinh thần, chỉ lơ đãng khuấy cháo trong bát.

Lâm An An cũng chẳng buồn để ý đến nữa, chỉ chăm chú bóc trứng muối cho Sở Minh Vũ.

Cả nhà ăn sáng xong, Sở Minh Chu liền đưa Lâm Tử Hoài ngoài.

khi , Lâm An An quên dặn dò thêm một nữa:

đường nhớ cẩn thận đấy, nếu chuyện gì thì lập tức báo về. Nhất định phối hợp với sắp xếp tổ chức.”

Sở Minh Chu gật đầu: “Yên tâm .”

Lâm An An cùng, bởi cô còn đến đoàn văn công. Chỉ còn sáu ngày nữa đến buổi biểu diễn văn nghệ cuối năm, ai còn rảnh để phí thời gian vì chuyện Tưởng Đồng chứ?

dặn dò kỹ càng hai đứa nhỏ ở nhà, bảo chúng tuyệt đối chạy lung tung, nhớ khóa cửa cẩn thận… mới yên tâm rời khỏi nhà.

Chuyện ầm ĩ hôm qua lớn như , đừng trong khu đại viện quân khu, đến cả trong đoàn văn công cũng đều ngóng đôi phần.

Lúc Lâm An An đến nơi, còn một lúc nữa mới đến giờ tập luyện, mấy trong đoàn túm tụm quanh cô, kẻ hỏi han, tò mò bàn tán.

Thấy vẻ mặt phần lớn lo lắng thật lòng, Lâm An An cũng nổi cáu, chỉ nhẹ nhàng giải thích vài câu.

, hôm qua sợ c.h.ế.t luôn đó. Gần Tết mà gặp bọn bắt cóc thì t.h.ả.m họa! con trai bắt khi bán vùng núi hẻo lánh làm con nuôi, còn con gái thì… khi bán làm vợ từ bé…”

, đừng linh tinh! Chuyện lấy vợ từ bé tư tưởng phong kiến thời, bây giờ phạm pháp đó!”

“An An, cô gái đồng hương với cô lắm ? định tổ chức sinh nhật cho cô? Mà hành động thật quá đáng, thiết lắm thì ai tự ý làm chuyện đó chứ?”

Dứt lời, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Lâm An An, rõ ràng đều cùng một suy nghĩ.

Lâm An An nhíu mày, trong lòng cũng thấy phiền vì hỏi hỏi , vẫn cố giữ kiên nhẫn mà đáp:

“Cô chỉ quen ở quê thôi, thật cũng chẳng thiết gì mấy. Từ khi đến Tây Bắc thì càng chẳng nhiều qua .”

“Còn chuyện tổ chức sinh nhật gì đó, cũng rõ cô nghĩ gì. Dù thì tự tiện đưa em chồng như vấn đề . Hiện giờ phòng bảo vệ đang điều tra, cứ chờ kết quả xem thế nào.”

liền gật gù đồng tình.

phụ họa:

đó, bất kể vì lý do gì thì làm cũng thật quá đáng. Liên quan đến sự an trẻ con, thể bỏ qua dễ dàng .”

đấy, may mà hai đứa nhỏ . Chứ nếu xảy chuyện gì thì thật sự khủng khiếp. Đồng hương cũng thật , làm việc chẳng chừng mực gì cả.”

Đang chuyện thì Bách Linh tới, gọi chuẩn bắt đầu buổi tập luyện. Đám đông lập tức giải tán, ai nấy trở về vị trí .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...