Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đến Tây Bắc, Người Đàn Ông Cứng Rắn Cũng Trở Nên Dịu Dàng

Chương 86

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Từ Văn Bác , trong mắt Tưởng Đồng loé lên một tia hy vọng. Cô lau nước mắt, ánh mắt lấp lánh chút mong chờ :

Văn Bác, liệu cách hiệu quả ? cần nghĩ cũng bây giờ họ cực kỳ ác cảm với em …”

Từ Văn Bác nhếch môi , trông như tính toán đấy. hạ thấp giọng :

“Đồng Đồng, em cứ làm theo lời , chủ ý cả . Chu doanh trưởng sĩ quan, vợ thể hổ, chứ thể chừng mực? Em đang bệnh nặng, lẽ nào họ còn nỡ đẩy em lao động?”

“Đến lúc đó sẽ em dẫn mấy đứa nhỏ chơi cũng lòng , chẳng qua suy tính chu . Em cũng nhận , chắc chắn sẽ tái phạm. Thêm mấy món quà quý mang đến, năng mềm mỏng một chút, với đều m.á.u thịt cả thôi…”

Tưởng Đồng do dự một chút, cũng gật đầu. Cô liếc về phía cửa, trong lòng c.ắ.n răng hạ quyết tâm, bất ngờ ôm bụng rên rỉ:

“Ái da… ôi ôi ôi đau quá~~”

“Đồng Đồng, em thế? ai ! Mau đến đây!”

Tiếng hét xé họng Tưởng Đồng phối hợp với dáng vẻ lo lắng Từ Văn Bác quả thật khiến mấy ở phòng bảo vệ giật .

“Chuyện gì thế ?”

điều, Tưởng Đồng da dẻ hồng hào, tinh thần phơi phới, rõ ràng khoẻ mạnh, dẫu cô kêu la t.h.ả.m thiết thì cũng chẳng giống đang bệnh nặng gì cho cam.

đau bụng quá…”

đang yên đang lành đau bụng?”

Từ Văn Bác vội vàng đỡ lời:

“Cô cũng sắp dọn đồ xong , giờ lên cơn bệnh thế , đưa bệnh viện xem . Lỡ xảy chuyện lớn thì khổ lắm.”

phiền phức, thì .”

phòng bảo vệ cũng chẳng gánh rắc rối. Nếu thật sự chuyện thì đưa bệnh viện chắc ăn nhất.

Thế theo kế hoạch mà Từ Văn Bác bày sẵn, Tưởng Đồng thuận lợi nhập viện. Bác sĩ khám xong cũng tình hình nhẹ, để xác định nguyên nhân cụ thể thì cần làm thêm kiểm tra.

thấy cô nhập viện yên , Từ Văn Bác liền bắt tay chuẩn , tối nay sẽ đến tận nhà xin tha.

ở rể bên vợ, nhiều năm lăn lộn ở vùng Tây Bắc, Từ Văn Bác cũng coi như bản lĩnh mới leo lên vị trí như bây giờ.

mất nguyên buổi chiều để dò hỏi về Sở Minh Chu, tuy moi gì thật chi tiết, sơ lược thì vẫn đôi chút.

hỏi thì , hỏi xong thì suýt nữa giật toát mồ hôi:

Sở Minh Chu thế mà cháu ruột Sư trưởng Một Tây Bắc - Chu Sơn!

Sở lão sư trưởng chính một cựu cách mạng thực thụ.

từng vang danh trong và ngoài nước… từng theo chân Chủ tịch tham gia cuộc Trường chinh, đ.á.n.h khắp Nam Bắc cùng Sư đoàn Một Tây Bắc!

Từ Văn Bác nheo mắt, âm thầm suy nghĩ.

“Sở Minh Chu, hai mươi lăm tuổi, doanh trưởng đặc chiến doanh, từng đạt công huân đặc cấp, hạng nhất, hạng nhì và cả hạng ba…”

Ban đầu nghĩ chỉ cần mang theo một ít quà quý, cộng thêm “lá bài” Tưởng Đồng đang bệnh, đến nhà Sở Minh Chu vài lời xin xỏ, dù gì Sở Minh Chu cũng quân nhân, ắt còn giữ thể diện. Tưởng Đồng từng qua với nhà họ, cũng thể dồn đến bước đường cùng chứ?

Nếu thì thể tạo áp lực dư luận, khiến họ nhượng bộ ký giấy khoan hồng. khi như sẽ gỡ chuyện Tưởng Đồng lao động ở vùng phát triển sa mạc Lục Châu.

Thế khi bối cảnh sâu xa Sở Minh Chu, Từ Văn Bác lập tức đổi ý.

giải thích cho rõ hiểu lầm to lớn !

những thể để Tưởng Đồng đưa lao động khổ , mà còn khiến Tưởng Đồng “gương vỡ lành” với gia đình bên

hiểu rõ bối cảnh Sở Minh Chu ý nghĩa như thế nào, đó kiểu thể dễ dàng đắc tội.

Kế hoạch xin xỏ đơn giản ban đầu, rõ ràng sửa đổi . khéo léo hơn, chu hơn.

Tiền bạc, phụ nữ, quyền lực, đàn ông nào xiêu lòng?

Sở Minh Chu quyền thì chắc hẳn cũng thích tiền chứ? Tiền mà đưa chỗ, ai mà mềm lòng?

Vợ Sở Minh Chu thì cũng đấy, chỉ một bệnh yếu ớt, chắc chẳng mấy khi “phục vụ” nổi, nếu giờ đưa một mỹ nhân thật sự đến mặt Sở Minh Chu …

Tối đến, Từ Văn Bác hí hửng xách theo lễ vật đến đại viện quân khu.

Sở Minh Chu đang việc nên nhà, trong nhà chỉ mấy chị em Lâm An An.

Lâm An An mua đồ ăn ở cung tiêu xã, đang giúp Sở Minh Lan nấu nướng, chợt thấy tiếng gõ cửa thì thò đầu , nhận ngay ai.

“Đồng chí Lâm, đồng chí họ Từ thích nhà cô, đặc biệt đến thăm cháu bé.”

Từ Văn Bác vội kéo khăn quàng cổ xuống, xòa vẫy tay với Lâm An An:

“Đồng chí Lâm, đây, đồng chí Tưởng Đồng nhờ mang vài lời nhắn. Cô đang viện, tiện ngoài.”

Lâm Tử Hoài đang rửa rau cũng khựng , vội lau tay khăn nhanh chân chạy mở cửa, Lâm An An kéo cũng kịp.

Chiến sĩ gác cổng thấy nhà họ Chu mở cửa đón khách, xác nhận gì bất thường liền chào một tiếng rời .

Lâm An An cau mày, trừng mắt lườm Lâm Tử Hoài một cái, đó Từ Văn Bác đầy vẻ vui, rõ ràng cực kỳ chào đón.

Từ Văn Bác ăn mặc chỉnh tề, cử chỉ đàng hoàng, năng khách sáo, ngay cả khi chuyện với khác cũng khom một cách .

chuyện gì ?”

Từ Văn Bác vội đưa từng túi quà lớn nhỏ, gượng :

“Đồng chí Lâm, xin chào. thật sự hết cách mới mạo đến làm phiền. Đồng Đồng hiện đang viện, bệnh nặng đến mức thể xuống giường . đến mặt cô xin .”

Lâm An An lạnh trong lòng, nếu tận mắt thấy đ.á.n.h vợ, nếu rõ bản chất con , e cũng khó mà tin lời .

Sắc mặt Lâm An An lạnh nhạt, ý định nhận quà:

“Đồng chí Từ, chuyện Tưởng Đồng chẳng ? Tổ chức cũng kết luận, bây giờ cô bệnh thì đổi kết quả ?”

Lâm An An nhận, Lâm Tử Hoài lịch sự đưa tay nhận:

“Cảm ơn đồng chí Từ. Xin hỏi Đồng Đồng đang ở bệnh viện nào? Bệnh tình nghiêm trọng đến ? thể dẫn đến thăm ?”

Từ Văn Bác sửng sốt vì phản ứng Lâm Tử Hoài.

…”

Lâm Tử Hoài, lớn lên cùng Đồng Đồng từ nhỏ, coi như ở Tây Bắc.”

Lâm An An: “……”

Khóe miệng Từ Văn Bác khẽ giật, nhanh chóng điều chỉnh nét mặt, bắt tay với Lâm Tử Hoài:

“Đồng chí Lâm, chào , chào . thường xuyên đồng chí Tưởng Đồng nhắc đến , hai thanh mai trúc mã, tình cảm còn hơn .”

Lâm Tử Hoài cũng vội bắt tay :

, .”

đầu với Lâm An An:

“Chị, chị giúp Tiểu Lan nấu cơm , em với Từ thăm Đồng Đồng.”

Lâm An An giơ tay xoa trán, tức đến nghẹn lời, vỗ mạnh một cái:

“Lâm Tử Hoài, em nên đến bệnh viện kiểm tra đầu óc !”

“Hả?”

“Cút bếp nấu cơm ngay cho chị.”

Nụ mặt Lâm Tử Hoài cứng đờ, sang Từ Văn Bác, chút lúng túng.

“Chị !”

cảm thấy chị chẳng cho chút mặt mũi nào, còn mặt lãnh đạo Đồng Đồng…

“Cút! Em mà còn phát rồ nữa, chị bảo Minh Chu đ.á.n.h c.h.ế.t em.”

“Khụ khụ khụ!”

Lâm An An nghẹn một , cổ họng ngứa rát, ho sặc sụa mấy tiếng, cả loạng choạng hai bước phịch xuống ghế.

“Chị! Chị ?!”

Lâm Tử Hoài hoảng hốt tái mặt, lập tức buông tay Từ Văn Bác, chạy đến bên Lâm An An.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...