Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đến Tây Bắc, Người Đàn Ông Cứng Rắn Cũng Trở Nên Dịu Dàng
Chương 9
Đợi thêm chừng bốn mươi phút nữa, cuối cùng cũng đến lượt Lâm An An khám bệnh.
Giáo sư Lương một đàn ông năm mươi tuổi, dáng vẻ nho nhã, cao lắm, hình gầy, đeo kính gọng, tác phong hòa nhã và lịch thiệp.
như Lâm An An nghĩ, giáo sư Lương quả hổ danh chuyên gia hàng đầu cả nước về nội khoa hô hấp, chuyên môn vững vàng, chuẩn đoán chính xác.
khi thăm khám cẩn thận, ông đưa kết luận về bệnh tình cô.
“Căn bệnh cô gọi ‘Bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính’, tắt COPD. Trùng hợp nhóm nghiên cứu đang tập trung loại bệnh . Trường hợp cô hiếm gặp…”
Lời ông dứt, mắt Lâm ướt nhòe.
Bà xúc động bước lên phía , vội hỏi:
“Bác sĩ… ý bác sĩ … bệnh con gái … vẫn thể chữa ạ?”
Giáo sư Lương gật đầu:
“, vẫn thể điều trị. Tuy nhiên, phía chúng cần tổ chức hội chẩn thêm. Trường hợp vô cùng hiếm, đây ca đầu tiên Bệnh viện Tổng quân khu Tây Bắc từng tiếp nhận, nên phác đồ điều trị hết sức cẩn trọng.”
Đây đầu tiên rõ bệnh tình Lâm An An, cũng đầu tiên bệnh thể chữa, lao phổi, cũng biến chứng do thể chất bẩm sinh yếu kém gây .
Xem thêm: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Làm cô thể xúc động cho ?
Lâm lau nước mắt lẩm bẩm, gần như dám tin:
“Thật… thật sự thể chữa ?”
Giáo sư Lương mỉm liếc Sở đội trưởng Sở Minh Chu, :
“Đồng chí Lâm vợ Sở doanh trưởng, chúng nhất định sẽ dốc hết sức .”
Ông lấy đơn t.h.u.ố.c , đồng thời dặn dò những điều cần lưu ý:
“Trong sinh hoạt hằng ngày, nên tránh tiếp xúc với khói thuốc, bụi bẩn và các khí kích thích, vì chúng sẽ gây ảnh hưởng đến đường hô hấp và dễ làm bệnh tình nghiêm trọng hơn. Cần chú ý giữ ấm, phòng cảm lạnh, tuyệt đối ăn đồ cay, vận động quá mạnh…”
Lâm thể kiềm chế cảm xúc, cả run nhẹ lên vì mừng rỡ.
Lâm An An cũng dán mắt theo dõi nét bút giáo sư Lương, từng nét chữ ông đều khiến cô chăm chú hơn bao giờ hết.
Cô vô thức đưa tay định nắm tay , để an ủi, để chia sẻ niềm vui .
cô nắm trúng tay , mà … nắm nhầm tay Sở Minh Chu!
Khoảnh khắc đầu ngón tay hai chạm , Sở Minh Chu khẽ cứng , cúi xuống , chỉ thấy một bàn tay trắng ngần thon nhỏ đang… nắm lấy hai ngón tay .
Sắc mặt thoáng đổi, liền rút tay .
“Hả?” Lâm An An đầu , lập tức chạm ánh mắt lạnh như băng .
Tiêu ! Nắm nhầm …
Cô há miệng định giải thích, Sở Minh Chu lập tức dời ánh mắt, còn lùi hẳn hai ba bước, cách cô một xa.
Chớp mắt, bầu khí bỗng trở nên ngượng ngập đến khó tả.
Lâm An An ngượng ngùng mặt , chỉ cần vẻ mặt , khỏi cần giải thích, hiểu lầm to !
Sở Minh Chu mím môi, ánh mắt phức tạp. chán ghét gì, chỉ … kiêng kỵ sự mật quá mức với lạ.
Đó bản năng một lính.
Tay dường như vẫn còn lưu cảm giác lành lạnh, mềm mại .
Ánh mắt Sở Minh Chu dừng Lâm An An chốc lát. Từ góc , vặn thấy nửa bên mặt cô ánh sáng.
Sống mũi thanh tú, đường nét môi chút huyết sắc, trắng bệch như tuyết đầu đông, lạnh lẽo mà nhợt nhạt, thế hình dáng đôi môi đến lạ thường.
Sở Minh Chu nhanh chóng thu ánh , lùi về phía cửa hai bước.
Bầu khí trong phòng khám bỗng trở nên tĩnh lặng…
Mãi đến khi giáo sư Lương đặt bút xuống, phá vỡ sự im lặng:
“ tiên hãy lấy thuốc, nhớ dùng giờ, sẽ giúp cải thiện tình trạng bệnh. Tuần , thứ Năm tái khám, lúc đó chúng sẽ xác nhận phương án điều trị tiếp theo.”
“Cảm ơn giáo sư Lương, việc điều trị xin nhờ ông giúp đỡ ạ.” Lâm An An chân thành cảm ơn.
Giáo sư Lương mỉm khoát tay:
“ cần khách sáo thế, đây việc nên làm.”
Sở Minh Chu cũng khẽ gật đầu với ông:
“ làm phiền .”
“ gì, trong khả năng cả.”
Lâm cẩn thận bước lên nhận đơn thuốc, như thể đang nâng cả tính mạng con gái trong tay. Bà cảm động đến độ giọng run run:
“ cảm ơn, cảm ơn chứ… Đợi An An nhà khỏi bệnh, nhất định sẽ tặng giáo sư và bệnh viện tấm băng khen!”
Lâm cúi rạp thi lễ, giọng điệu đầy ơn, gần như sắp rơi nước mắt.
khỏi bệnh viện, Lâm vẫn như đang mơ. lên xe còn véo một cái: “Aiyo~!”
“ làm gì ạ?” Lâm An An hỏi.
“ , vui quá mà.” Bà ngẩng đầu lên, vươn về phía ghế tài xế, tươi :
“Minh Chu , thật sự nhờ con đấy. Nếu con, bệnh An An…”
Sở Minh Chu Lâm An An qua gương chiếu hậu, giọng điềm tĩnh:
“ , chỉ chuyện nhỏ.”
Lâm ngay ngắn , thở dài một tiếng, trong ánh mắt niềm vui lẫn sự tiếc nuối:
“Con gái cái thể kéo lùi thôi. Nếu khỏi bệnh , chắc chắn hai đứa thể sống bên thật hạnh phúc!”
“Con bé nghiệp đại học Công Nông Binh đấy nhé, học thức cao, hiểu rộng, còn nhiều tài lẻ nữa. Mà quan trọng … nó còn xinh ! hai đứa sinh nhiều đứa con cho bế bồng nhé…”
Lâm bắt đầu mơ mộng đến những ngày tháng tươi khi con gái khỏi bệnh.
Lâm An An mà ngẩn , trong đầu như nổ “bùm” một tiếng, choáng váng tập!
Cô vội vàng lên tiếng cắt lời:
“! đừng bậy nữa!”
Lâm liếc con gái một cái, mặt đầy vẻ “ hiểu mà”, thản nhiên :
“Cái con bé , gì mà hổ? bậy chỗ nào? Con cũng lớn , đây dám nhắc đến mấy chuyện , vì với cái thể ốm yếu con, còn sống ! bây giờ giáo sư Lương bệnh thể chữa… Aiyo~!”
Đừng bỏ lỡ: Quý Cô Cừu Non Và Sói, truyện cực cập nhật chương mới.
Lâm An An dùng hết sức véo mạnh tay một cái!
Lâm mắng yêu, liếc con gái:
“ gì mà hổ chứ, con, mà Minh Chu đàn ông con!”
Lâm An An: “……”
Cô lặng lẽ đầu về phía Sở Minh Chu, chỉ thấy mặt đỏ bừng tới mang tai!
về đến nhà, Lâm kéo theo Sở Minh Lan đến cung tiêu xã mua sắm, miệng cắt thịt để về ăn mừng cho thật linh đình.
Cái khí thế … cứ như thể Lâm An An khỏi bệnh ngay lập tức !
Thật , Lâm nếu chịu kiềm chế bớt sự hồ hởi, thì khéo léo giao tiếp thuộc hàng đỉnh cao. Gặp ai cũng thể bắt chuyện vài câu, chỉ bằng mấy lời khiến khác thấy thoải mái, dễ chịu.
thời đó tính tình chất phác, đều trong khu đại viện quân đội, ai mà nỡ nặng lời với niềm nở chứ?
Ai chạm mặt Lâm cũng đều lịch sự đáp lời, ấn tượng về bà hề tệ.
Trong đại viện, tuy quản lý nghiêm, quân nhân thì nhiều, đến từ đủ miền đất nước, trình độ học vấn cũng đồng đều, nên chuyện tán gẫu, hỏi han hằng ngày chuyện bình thường.
Chỉ trong lúc , Lâm một tin lớn:
“Căng-tin ngoài doanh trại đình chỉ , do vấn đề an thực phẩm. Giờ đang kiểm tra , chắc đợi sang năm đổi thì mới mở . Hiện tại, các hộ gia đình đều tự nấu ăn tại nhà.”
“ mới xảy mấy hôm thôi, làm mấy nhà báo Tân Hoa Xã tới phỏng vấn ở đơn vị cũng ngộ độc!”
“ , cả mấy bên đoàn văn công, chơi nhạc cụ cũng ngộ độc nhập viện. nặng lắm, suýt thì nguy hiểm đến tính mạng.”
Lâm chợt nhớ tới vị sĩ quan trong xe con rể hôm nay, hình như cũng vì chuyện đó mà đến bệnh viện.
bà gì, chỉ im lặng , ai hỏi thì cũng khéo léo tránh né, tuyệt đối bình luận lung tung.
Chưa có bình luận nào cho chương này.