Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng
Chương 10:
Nguyệt Nguyệt cứ thế đưa tay xoa xoa cái bụng xẹp lép liên tục hít sâu từng nhịp để tham lam ngửi l mùi hương ngào ngạt đang bay lơ lửng trong kh khí.
Cô bé rụt rè cất giọng thì thầm nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: “ trai ơi, mẹ thực sự sẽ cho chúng ta ăn thịt thơm thơm ?”
Thực ra kh hai đứa trẻ chưa từng được th các món thịt thà, bởi dẫu chúng cũng sinh ra trong một gia đình giàu nên những món ăn xa xỉ như gà quay hay vịt quay thì chúng đều đã từng th qua, chỉ khổ nỗi là chưa từng được nếm thử mùi vị ra .
Nguyên chủ lúc nào cũng tìm cách hắt hủi tránh xa chúng còn Giang Th Hoan thì thà ném một miếng thịt ngon lành cho ch.ó nhai chứ quyết kh ban phát cho hai đứa trẻ đáng thương này nếm thử dù chỉ là một mẩu vụn.
Đây chính là lần đầu tiên trong đời chúng được ngửi th mùi đồ ăn thơm lừng ở khoảng cách gần gũi đến thế này.
Nguyệt Nguyệt thèm thuồng đến mức kh kiềm chế nổi mà cứ liên tục thò cái lưỡi hồng hào ra l.i.ế.m láp bờ môi nứt nẻ.
Còn bé Triều Triều thì vẫn luôn âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Giang Đường với vẻ mặt trầm ngâm chín c xen lẫn chút do dự hoàn toàn kh phù hợp với lứa tuổi lên năm, bởi trong thâm tâm vẫn luôn tự hỏi liệu bản thân thể thực sự đặt niềm tin vào mẹ được hay kh?
Dẫu trong lòng vẫn còn cuộn trào vô vàn nghi hoặc nhưng ánh mắt lại cứ dán chặt vào bóng lưng Giang Đường mà chẳng nỡ rời nửa tấc.
Bởi lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hai em được mẹ đích thân xắn tay áo vào bếp nấu cơm cho ăn.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng kh dám tin vào sự thật của hai bé cưng thì hương thơm ngào ngạt tỏa ra từ trong bếp mỗi lúc một nồng nàn quyến rũ hơn.
Chỉ trong vòng vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi mà Giang Đường đã thực sự hóa phép ra mâm cơm ba món mặn một món c vô cùng phong phú tươm tất.
Trên bàn kh chỉ bày biện đĩa cải thìa xào tỏi x mướt giòn rụm mà còn âu thịt ba chỉ kho tàu với nước sốt sánh mịn đậm đà đủ sức đ.á.n.h bay hai bát cơm trắng và ngay bên cạnh chiếc bếp than tổ ong chính là nồi cơm trắng vừa mới chín tới đang ủ nóng hầm hập.
Sống ở cái thời buổi mà nhà nhà đều độn dạ bằng bánh bao chay cùng bột ngô thì gạo tẻ trắng ngần chỉ thể dùng tem phiếu để đong đếm đổi l từng cân một, thậm chí lắm lúc trạm lương thực còn khan hiếm hàng khiến ta mòn mỏi chờ đợi mới đến lượt được mua, do đó cơm trắng quả thực là món ăn quý giá hệt như ngọc thực vậy.
Thế nhưng hoàn cảnh của gia đình này lại hoàn toàn khác biệt bởi mỗi tháng họ đều nhận được khoản tem phiếu tiêu chuẩn lên tới hai mươi cân lương thực do Phó Tư Niên đều đặn gửi từ đơn vị về, cộng thêm việc trên tem phiếu còn đóng mộc đỏ chót uy quyền của quân đội nên trạm trưởng trạm lương thực tuyệt đối kh dám lơ là chậm trễ.
Tháng nào ta cũng đong đo đủ cân đủ lạng gạo tẻ trắng muốt, thậm chí còn ưu ái xuất kho toàn gạo mới thu hoạch hàng năm chứ tuyệt nhiên kh giở trò gian lận tráo đổi gạo cũ nát để l đống tem phiếu giá trị kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong/chuong-10.html.]
Những tháng ngày no đủ sung túc mà nguyên chủ đang tận hưởng hiện tại hoàn toàn là nhờ vào c lao bảo bọc của Phó Tư Niên mang lại và hai mươi cân gạo trắng ngần dư sức để nuôi sống cô cùng hai bé cưng ăn ngon mặc đẹp.
Khổ nỗi cái đầu óc ngu như gỗ mục của nguyên chủ lại chẳng hề biết trân trọng những tháng ngày êm ấm khó khăn lắm mới được này, đồng thời cô ta cũng chẳng mảy may thấu hiểu nỗi lòng “vì con cái mà tính toán sâu xa” của bố mẹ ruột để cuối cùng lại mù quáng đ.â.m đầu vào một gã cặn bã để bị chà đạp tàn tạ, nghĩ đến thôi cũng đủ th xót xa tiếc nuối.
Quay lại với diễn biến trước mắt, khi nồi cơm trắng đã chín tới tỏa hương ngào ngạt.
Khoảnh khắc vung nồi vừa được hé mở thì một màn hơi nước nóng hổi mờ ảo lập tức bốc lên nghi ngút mang theo hương thơm đặc trưng th tao của những hạt gạo mới tinh tươm.
Chỉ ngửi mùi hương thôi cũng đủ làm lòng say đắm nhưng khi làn hơi nước dần tan thì một cảnh tượng hấp dẫn hơn lại hiện ra: nằm chễm chệ ngay trên lớp cơm trắng ngần là một bát trứng hấp chín vàng ươm mướt mắt.
Bát trứng hấp được tạo nên từ tận ba quả trứng gà tươi rói đ.á.n.h đều tay pha thêm chút nước ấm đem hấp cách thủy nên thành phẩm tạo ra mềm mại núng nính hệt như một chiếc bánh pudding hoàn hảo.
Giang Đường lót tấm giẻ lau vào lòng bàn tay cẩn thận bê bát trứng hấp nóng hổi ra ngoài, đoạn cô khéo léo rắc lên trên bề mặt vài cọng hành hoa thái nhỏ rưới thêm một thìa nước tương đậm đà.
Sự kết hợp hoàn hảo giữa những gia vị hòa quyện cùng mùi thơm béo ngậy của thìa mỡ lợn được cho vào lúc đ.á.n.h trứng đã tạo nên một tổng thể bùng nổ hương vị khiến ta chỉ cần ngửi qua thôi cũng đủ u mê thần hồn ên đảo .
Nguyệt Nguyệt hoàn toàn kh thể cưỡng lại sức hút mãnh liệt của mùi hương nên cô bé cứ thế vô thức bước chầm chậm về phía Giang Đường để quên béng luôn cả nỗi sợ hãi rụt rè vẫn luôn bám rễ trong lòng trước đó.
Giang Đường nh tay dọn mâm cơm lên bàn dịu dàng xoa xoa mái tóc lơ thơ của cô bé, đoạn cô vớ l chiếc khăn mặt lau sạch hai bàn tay nhỏ xíu lấm lem nhấc bổng cô nhóc đặt ngồi ngay ngắn lên chiếc ghế đẩu nhỏ.
Ngay khoảnh khắc được Giang Đường bế bổng lên thì đôi mắt Nguyệt Nguyệt bỗng chốc trợn tròn vì kinh ngạc tột độ trong khi hai bàn tay nhỏ xíu cứ luống cuống túm chặt l vạt áo cô.
Chỉ trong tích tắc ngắn ngủi mà cô bé ngỡ như vừa được chìm đắm trong vòng tay ấm áp của mẹ và ngửi th một mùi hương ngào ngạt thân thương đến lạ kỳ.
Đó hoàn toàn kh mùi thức ăn thơm lừng mà chính là mùi hương đặc trưng tỏa ra từ cơ thể mẹ.
Cô bé được xích lại sát sạt bên mẹ để mới ngỡ ngàng nhận ra hóa ra mẹ lại mềm mại và thơm tho đến nhường này.
Sau khi cẩn thận sắp xếp chỗ ngồi cho Nguyệt Nguyệt thì Giang Đường mới quay đầu lại vẫy tay gọi bé vẫn đang duy trì tư thế cảnh giác cao độ: “Triều Triều à, mau lại đây lau tay sạch sẽ ăn cơm thôi con.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.