Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng
Chương 164:
“Được, em cứ ghi từ từ, chị đợi em ghi xong nói tiếp.”
“Đồng chí Giang, chị tốt thật đ!”
Lời khen ngợi mộc mạc, chân thành khiến Giang Đường vui vẻ.
Buổi hướng dẫn kéo dài khoảng nửa tiếng, Đào Xuân Chi đã nắm được cơ bản, cô bé vẫn ngồi nghiêm chỉnh nhưng bớt căng thẳng hơn, mỉm cười e lệ với Giang Đường.
“Đồng chí Giang, em hỏi thêm một câu được kh ạ?”
“Được chứ, em cứ hỏi .”
“Em... em mới học hết lớp 5 thôi, nhiều chữ khó em kh biết. Vốn dĩ vị trí phát th viên này định giao cho Căn Sinh, học hết cấp hai, biết nhiều chữ hơn em. Nhưng trưởng thôn và chủ nhiệm Dương đều muốn phát th viên là nữ nên mới chọn em. Nhưng em sợ... sợ đọc sai ta cười cho.”
Ở n thôn, con gái ít được học, Đào Xuân Chi học hết lớp 5 đã là “trí thức” nhất nhì trong đám con gái nên c việc này mới đến tay cô bé.
Giang Đường suy nghĩ một chút nói: “Chuyện này kh khó đâu, giải quyết đơn giản lắm.”
Mắt Đào Xuân Chi sáng lên: “Thật ạ?”
“Xuân Chi, trước khi đọc em sẽ nhận được bản thảo, thời gian chuẩn bị trước, thể là một ngày hoặc vài tiếng. Trong thời gian đó, em tr thủ đọc qua từ nào kh biết thì hỏi khác hoặc tra từ ển. Đừng sợ, thứ em cần nhất bây giờ là một cuốn từ ển Tân Hoa, nó sẽ giúp em giải quyết phần lớn vấn đề.”
“Ngoài ra, nếu em muốn gắn bó lâu dài với c việc này thì quan trọng nhất là tự bồi dưỡng năng lực của bản thân.”
Đào Xuân Chi ngơ ngác nhắc lại: “Tự bồi dưỡng... bản thân?”
“Đúng vậy, mỗi cô gái là một b hoa, hoa cần ánh sáng, cần nước, cần chất dinh dưỡng mới nở rộ rực rỡ được. Em tự tìm ánh sáng, nước và chất dinh dưỡng cho . Xuân Chi, chủ nhiệm Dương đang mở trường học ở thôn, chị sẽ dạy ở đó, nếu rảnh rỗi em thể đến nghe giảng, cùng học với các em nhỏ, đó chính là tự bồi dưỡng.”
Đào Xuân Chi lờ mờ hiểu ra, học tập chính là ánh sáng, nước và chất dinh dưỡng mà Giang Đường nói đến.
Cô bé gật đầu mạnh mẽ: “Đồng chí Giang, em nhất định sẽ đến.”
Giang Đường thích cô bé cầu tiến này, tặng luôn m tờ báo hôm nay cho cô bé, dặn dò gì kh hiểu cứ hỏi, cô sẽ giải đáp ngay.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa nhẹ.
Giang Đường quay lại, th một cô bé khác đứng ngoài cửa.
Cô bé nói với hai : “Đồng chí Giang, chị Xuân Chi, bắt cua kh?”
Đào Xuân Chi Giang Đường: “Đồng chí Giang, chị kh?”
Cua?!
Ở cái thôn nhỏ này mà cũng cua à? Thế thì tối nay món cua xào cay .
Mắt Giang Đường sáng lên: “Chị cùng các em.”
Đào Xuân Chi và cô bé kia cười tít mắt.
Trên đường , Đào Xuân Chi lo lắng: “Đồng chí Giang, bắt cua lội ruộng bùn bẩn lắm, em sợ làm bẩn quần áo chị.”
“Quần áo bẩn thì giặt là sạch, kh đâu.” Giang Đường xua tay.
Họ nh chóng đến nơi.
Vùng này kh gần biển nên kh cua biển mà là cua đồng (cua l).
Thập niên 70, cua đồng chưa là đặc sản trên bàn ăn mà chỉ là món ăn dân dã.
Cua đồng sống trong ruộng lúa, ăn sâu bọ hại lúa, chạy nhảy linh hoạt giữa các khóm lúa.
Tuy nhỏ con nhưng thịt ngon.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngoài cua đồng, trong ruộng còn lươn, lươn trốn trong hang ở bờ ruộng, khó bắt hơn cua nhiều, thường m vây bắt, lấm lem bùn đất mới tóm được.
Nhưng lươn bổ dưỡng hơn nên dân làng coi như t.h.u.ố.c bổ.
Giang Đường th lươn tr giống rắn, hơi sợ, vả lại món lươn xào lăn làm khó, đầu bếp bình thường làm kh ngon nên cô thích cua đồng hơn, hấp hay rang đều tuyệt.
Khi Giang Đường đến nơi đã nhiều trẻ con, th thiếu niên xắn quần lội bùn, đội nắng tìm bắt cua.
Đào Xuân Chi được bọn trẻ trong thôn quý, th cô đến liền reo hò ầm ĩ.
“Chị Xuân Chi, chị đến à!”
“Chị Xuân Chi, xem giỏ của em này, em bắt được nhiều cua chưa?”
“Chị Xuân Chi...”
Đào Xuân Chi dặn dò bọn trẻ: “Các em bắt cua thì cứ bắt nhưng đừng giẫm nát lúa đ, kh thì trưởng thôn mắng c.h.ế.t, kh được phá hoại hoa màu đâu.”
“Chị Xuân Chi yên tâm, bọn em kh làm hỏng lúa đâu! Cẩn thận lắm!”
Nói xong, Đào Xuân Chi cũng cởi giày tất để chân trần đứng trên bờ ruộng.
Gia cảnh nhà Đào Xuân Chi vẻ khá hơn những đứa trẻ khác trong thôn một chút, làn da cô bé trắng trẻo hơn hẳn so với đám trẻ đen nhẻm vì nắng gió.
Ra đến ruộng đồng, Đào Xuân Chi tự nhiên hơn hẳn lúc ở trong phòng phát th, cô bé nh nhẹn lội xuống ruộng, nước ngập đến bắp chân, bàn chân chìm sâu trong bùn nhão.
Cô bé rụt rè ban nãy như được trở về với thiên nhiên hoang dã của .
Đào Xuân Chi ngẩng lên hỏi Giang Đường: “Đồng chí Giang, chị xuống kh ạ?”
Giang Đường lớp bùn đen sì, nghĩ đến việc chân trần xuống đó, chưa kể thể đỉa, cả Giang Đường kiếp trước lẫn nguyên chủ Giang Đường đều rùng lắc đầu.
“Thôi, chị đứng trên này xem là được .”
Đào Xuân Chi cười: “Vâng, đằng kia bóng cây, chị ra đ đứng cho mát, em bắt cua, bắt được nhiều sẽ biếu chị.”
“Chị Xuân Chi lại đây nh lên, chỗ này nhiều cua lắm...”
“Tớ bắt được ! Bắt được ! Con này to đùng! Con này chắc c to nhất hội!”
“Cả ốc nữa, tớ mò được nhiều ốc lắm.”
Tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười đùa giòn tan của đám trẻ hòa vào ánh nắng rực rỡ.
Giang Đường đứng dưới bóng cây hóng mát, ngắm những khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, ngắm non x nước biếc, lòng th thản lạ thường.
Lúc đó, một bé chừng ba bốn tuổi còn nhỏ hơn cả Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, chưa vững, lảo đảo tới, miệng cười toe toét chảy cả nước dãi.
“Cô ơi, cho cô này...”
bé xòe bàn tay mũm mĩm ra trước mặt Giang Đường, trong lòng bàn tay là một con cua con bé xíu. Con cua nh nhẹn bò , rơi tọt khỏi tay bé, chạy biến.
bé vội vàng nằm bò ra đất đuổi theo con cua.
Thế là cái m.ô.n.g nhỏ xíu chổng lên trời, lộ ra qua chiếc quần thủng đít.
Giang Đường cảnh tượng kh nhịn được bật cười.
Cuộc thi bắt cua náo nhiệt kéo dài một hai tiếng đồng hồ, đến khi giỏ tre của đứa nào đứa n đầy ắp cua bò lổm ngổm, đám trẻ mới chịu dừng tay trong tiếc nuối.
“ của tớ này, nhiều chưa!”
“Xem của tớ , của tớ mới nhiều!”
“Cua của toàn con bé tí, to bằng của tớ được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.