Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng
Chương 83:
Gia đình Giang Th Hoan mất sạch gia sản nhà tổ, kh trốn được sang Cảng Thành, giờ chắc đã bị bắt cải tạo ở n thôn .
Loại như Giang Th Hoan chẳng xứng với Lương Khai Lai tí nào.
Giang Đường nói thẳng: “Chị em gái thì kh nhưng chuyện trăm năm của đại đội trưởng Lương sẽ để tâm, gặp cô nào hợp nhất định sẽ làm mối cho.”
“Chị dâu, quân t.ử nhất ngôn nhé, hạnh phúc nửa đời sau của em tr cậy cả vào chị đ.”
“Được, quân t.ử nhất ngôn.”
Chén rượu trên tay Giang Đường lại chạm vào chén của Lương Khai Lai, cô nhấp thêm một ngụm nữa.
Cô chống cằm suy nghĩ cũng tại lúc đọc truyện cô đọc kh kỹ, Lương Khai Lai là nhân vật phụ quan trọng, chắc c tuyến tình cảm riêng, tiếc là cô chẳng nhớ nổi tên yêu của ta là gì.
Thôi quên thì quên vậy, dù cô xuyên kh đến đây , cốt truyện cũng thay đổi theo, Lương Khai Lai mặt mũi sáng sủa lại là quân nhân c trạng, tìm vợ xinh chắc chẳng khó khăn gì.
Hai cứ thế kẻ tung hứng, chén chú chén .
Tửu lượng của Lương Khai Lai thì khỏi bàn, kỷ lục là một chấp cả trung đội, m chén Thiêu Đao T.ử này với ta chỉ là muỗi, mặt kh đỏ tim kh đập.
Nhưng Giang Đường thì khác.
Chẳng biết từ lúc nào, hơi nóng bốc lên hai má Giang Đường, khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ đỏ bừng, đôi mắt long l như phủ một tầng sương mờ.
Tầm của Giang Đường trở nên mơ hồ, bản thân cô còn chưa nhận ra, chỉ theo phản xạ nheo mắt khác.
Vô tình, cô để lộ ra vẻ lả lơi quyến rũ, đôi mắt nheo lại như đang đưa tình.
Phó Tư Niên kịp thời nhắc nhở: “Đường Đường, em say .”
“Kh đâu...”
Giang Đường phủ nhận, say bao giờ chẳng bảo kh say.
Để chứng minh tỉnh táo, Giang Đường định đứng dậy vài bước cho Phó Tư Niên xem.
Nhưng vừa nhổm dậy, cô đã lảo đảo, đầu óc quay cuồng, thôi xong... say thật .
Giang Đường đứng kh vững, ngã nhào vào lòng Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên vội đỡ l cô, dịu dàng nói: “Đường Đường, em say , đưa em về phòng nghỉ nhé.”
Đầu Giang Đường ong ong, chẳng buồn tr cãi với Phó Tư Niên nữa để mặc dìu vào phòng, ngã phịch xuống giường, úp mặt đỏ bừng vào gối cọ cọ.
Cô say nhưng rượu phẩm tốt, kh qu phá, nhắm mắt sờ soạng trên giường, vớ được cái gối của Phó Tư Niên liền ôm chặt vào lòng sau đó ngoan ngoãn ngủ như một con mèo nhỏ.
Phó Tư Niên sờ trán Giang Đường, xác định cô chỉ say chứ kh nôn nao khó chịu mới yên tâm ra khỏi phòng.
Vừa bước ra, bắt gặp ánh mắt sáng rực như đèn pha của Lương Khai Lai:
“Thế nào? Chị dâu ngủ à?”
Phó Tư Niên cau mày trách: “Tửu lượng cô kém, kh nên chuốc cô say như thế.”
“Hì hì, em chuốc chị dâu uống, cũng ngăn đâu.” Lương Khai Lai vạch trần tâm tư đen tối của Phó Tư Niên, sán lại gần thì thầm: “Đoàn trưởng Phó, chiêu này của em thế nào? Hơn đứt chiêu đổi giường của đúng kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vụ đổi giường qua m ngày , Lương Khai Lai ngẫm nghĩ lại, kết hợp với tính cách của Phó Tư Niên thì cũng đoán ra được bảy tám phần.
Đoàn trưởng Phó bày binh bố trận đổi giường rầm rộ thế kia mà chắc vẫn chưa được “ăn thịt” đâu.
Thế nên hôm nay Lương Khai Lai đặc biệt đến đây, chúc mừng là thật, xin lỗi là thật, mà... ý đồ đen tối cũng là thật nốt.
Lương Khai Lai huých tay Phó Tư Niên:
“Đoàn trưởng Phó, em chỉ giúp được đến đây thôi, phần còn lại tự lo nhé. Em th chị dâu tốt, tính tình cũng được, sống hòa đồng với mọi trong khu, đúng như chị nói đ, chuyện cũ qua cho qua , cứ yên tâm sống hạnh phúc với chị dâu là được.”
Lương Khai Lai ném cho Phó Tư Niên một ánh mắt “hiểu nhau mà” sau đó xách chai rượu dở dang lên, chào tạm biệt Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, hớn hở ra về.
Làm được việc lớn nên tâm trạng Lương Khai Lai phơi phới, vừa vừa nghêu ngao hát bài quân ca “Chiến sĩ b.ắ.n bia trở về do trại”.
Phó Tư Niên dặn dò Giang Đường nằm nghỉ xong quay ra thì th Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ăn vịt quay xong miệng bóng nhẫy, đang ngước .
“Bố ơi, mẹ ngủ ạ?”
“Bố ơi, hôm nay mẹ kh kể chuyện cho chúng con nghe ạ?”
Phó Tư Niên tới, nhẹ nhàng giải thích: “Hôm nay mẹ mệt nên ngủ trước . Hôm nay bố tắm cho các con sau đó kể chuyện cho các con nghe được kh?”
Tuy Triều Triều thích nghe mẹ kể chuyện hơn nhưng mẹ mệt thì đổi sang bố một hôm cũng chẳng .
Nguyệt Nguyệt gặm xương vịt, nói giọng nũng nịu: “Mẹ bảo con gái tắm kh được để khác th nhưng bố thì kh . Bố ơi, Nguyệt Nguyệt bẩn , muốn tắm, muốn thật nhiều nước nóng ạ.”
khuôn mặt lấm lem của con gái, Phó Tư Niên nở nụ cười cưng chiều đặc trưng của những bố già.
“Được , bố chuẩn bị nước nóng, tắm cho sạch sẽ sảng khoái luôn nhé. Các con rửa tay trước , hay là muốn ăn thêm chút nữa?”
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đồng loạt xuống cái bụng tròn vo của , trưa ăn tiệc sang chảnh, tối lại đ.á.n.h chén bánh bao thịt đẫy đà, bụng căng như cái trống, chưa lúc nào xẹp xuống.
Hai đứa lắc đầu quầy quậy: “Bố ơi, chúng con kh ăn nữa đâu, no lắm ạ.”
Th con no bụng, Phó Tư Niên bế Triều Triều và Nguyệt Nguyệt xuống ghế, bảo rửa mặt, đ.á.n.h răng, khoản vệ sinh này Giang Đường dạy hai đứa kỹ.
Trong lúc đun nước trong bếp, Phó Tư Niên vẫn nghe th tiếng hai con trò chuyện ríu rít ngoài sân lúc đ.á.n.h răng rửa mặt.
“ ơi, vừa nãy em ăn... một hai ba... ba cái bánh bao thịt lận. Bánh bao thịt thơm thật đ. ăn m cái thế?”
“ ăn bốn cái.”
“Oa, giỏi quá, ăn nhiều ghê. ơi, ăn nhiều bánh bao thịt thế này chắc c chúng sẽ cao lớn, cao hơn chú Lương, cao hơn cả bố nữa...”
Khung cảnh này khiến lời nói đầy ghen tị của Lương Khai Lai lúc ra về “yên tâm sống hạnh phúc” bỗng trở nên sống động và chân thực trong lòng Phó Tư Niên.
Một tiếng sau.
Phó Tư Niên bế hai cục bột thơm tho sạch sẽ từ nhà tắm ra, quấn khăn tắm kín mít đặt vào chăn ấm trong phòng nhỏ.
Hai đứa trẻ rúc trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt tròn trịa ửng hồng vì hơi nước, cười híp mắt bố.
Vì lúc nãy bố tắm cho chúng nhẹ nhàng lắm, y hệt như mẹ vậy.
Phó Tư Niên l đồ ngủ mặc cho hai con, Triều Triều tự mặc được còn Nguyệt Nguyệt thì mặc giúp từng tí một.
Chưa có bình luận nào cho chương này.